Phân Cửu Tất Hợp

Chương 37: Bữa Ăn Đầy Ý Vị

Trước Sau

break

cay một chút, ăn thêm hai miếng là được rồi."

Giọng em mang theo ý cười, Giang Tĩnh Bạch liếc nhìn em mấy cái.

Đây là lần đầu tiên kể từ khi bọn họ trùng phùng đến nay, em mỉm cười nói chuyện với cô.

Giang Tĩnh Bạch không nhịn được lại ăn thêm hai miếng nữa.

Cho đến khi dạ dày bắt đầu nóng rát cô mới dừng đũa.

Nửa giờ sau, Ngư Hi đứng dậy nói: "Mọi người cứ thong thả ăn, em đi vệ sinh một lát."

Bạch Vũ Đường ngẩng đầu: "Chung Thần em đi cùng em ấy đi."

Dù sao cũng là nhà hàng, lúc này người còn đông, ngộ nhỡ bị nhận ra thì không hay, Ngư Hi không phản đối, để mặc Chung Thần như cái đuôi nhỏ lẽo đẽo theo sau mình.

Chờ sau khi Ngư Hi rời đi, Bạch Vũ Đường ngẩng đầu nói với Giang Tĩnh Bạch: "Giám đốc Giang, nơi cô ở vẫn quen chứ?"

Giang Tĩnh Bạch đặt đũa xuống, dùng khăn giấy lau khóe môi: "Rất tốt."

"Chuyện tìm nhà vẫn chưa kịp cảm ơn cô."

Bạch Vũ Đường thụ sủng nhược kinh: "Giám đốc Giang không cần khách sáo, cô ở thấy quen là tốt rồi."

"Có yêu cầu gì cô cứ trực tiếp bảo tôi."

Không trách Bạch Vũ Đường lại sốt sắng giúp người ta làm việc như vậy, thực tế ở trong công ty còn có mấy người quản lý khác, trước đây cô có Ngư Hi chống lưng nên trong công ty miễn cưỡng xem như có địa vị, hiện tại Ngư Hi rõ ràng đang thất thế, Đào Ỷ Đồng tuy là người do Giang Tĩnh Bạch đưa vào nhưng mối quan hệ với Giang Tĩnh Bạch thế nào cô

vẫn chưa điều tra rõ ràng, cho nên có cơ hội lấy lòng thế này, cô nhất định không bỏ qua.

Bởi vì tài nguyên trong công ty là hữu hạn.

Giang Tĩnh Bạch gật đầu: "Được."

Hai người vừa trò chuyện xong thì Ngư Hi và Chung Thần bước vào, em đeo kính râm cúi đầu, tóc dài che kín hai má, sau khi vào phòng riêng thì dùng tay vuốt tóc, để lộ ngũ quan tinh tế, Bạch Vũ Đường nhìn sang, hỏi han: "Sao đi lâu thế, thức ăn nguội hết rồi."

Chung Thần giải thích: "Đông người ạ."

Bạch Vũ Đường gật đầu: "Còn ăn nữa không? Để chị bảo người ta hâm nóng lại cho em?"

Ngư Hi xua tay: "Em no rồi."

Bạch Vũ Đường quay đầu nhìn Giang Tĩnh Bạch: "Giám đốc Giang thì sao?"

Giang Tĩnh Bạch thực ra chẳng ăn được mấy miếng, nhưng cả bàn toàn thức ăn cay nóng, cô cũng không ăn nổi, bèn lắc đầu: "Không cần đâu."

Bạch Vũ Đường thấy vậy đành nói: "Vậy mọi người đi từ cửa sau đi, tôi đi thanh toán."

Đến khi cô thanh toán xong bước ra khỏi nhà hàng, Ngư Hi và Giang Tĩnh Bạch đang đứng dưới gốc cây, Bạch Vũ Đường đi tới mỉm cười nhẹ: "Hi Hi, lát nữa chị còn phải họp, hay là em về trước đi?"

Ngư Hi cũng có ý đó nên gật đầu.

Giang Tĩnh Bạch nãy giờ vẫn đứng bên cạnh bọn họ nói: "Về căn hộ sao? Tôi vừa khéo phải về lấy tập tài liệu, có muốn đi cùng không?"

Chung Thần lập tức định lên tiếng, nhưng Bạch Vũ Đường còn nhanh hơn: "Được chứ."

"Chị suýt quên mất Hi Hi sống ngay cạnh nhà Giám đốc Giang, vậy thì làm phiền Giám đốc Giang rồi."

Giang Tĩnh Bạch nhìn Ngư Hi, em im lặng vài giây rồi ngẩng đầu, thần sắc tỉnh táo: "Chắc là thôi ạ."

"Em không quen ngồi xe người lạ."

Biểu cảm của Bạch Vũ Đường sững lại, cô kéo tay áo Ngư Hi, vẻ mặt đầy hối lỗi: "Xin lỗi nhé Giám đốc Giang, hôm nay sức khỏe Hi Hi không tốt lắm, tâm trạng cũng hơi bị ảnh hưởng, bình thường em ấy..."

Giang Tĩnh Bạch mím môi, giọng nói vẫn thanh lãnh như cũ: "Không sao."

"Vậy tôi đi trước đây."

Bạch Vũ Đường nhìn theo bóng lưng Giang Tĩnh Bạch rời đi, véo tai Ngư Hi nói: "Em bị sao vậy hả? Có biết mình vừa nói chuyện với ai không?"

Ngư Hi bị cô véo tai thì ôm tai, thành thật gật đầu: "Biết ạ."

Bạch Vũ Đường cơn giận chưa nguôi: "Đấy là sếp mới! Sao em có thể vả m-"

Chữ "mặt" còn chưa kịp thốt ra, Ngư Hi đã tiếp lời: "Cũng là bạn gái cũ của em."

Bạch Vũ Đường ngẩn người, lời nói định thốt ra lại chuyển hướng, thốt lên một câu: "Vả tốt lắm."

Ngư Hi: ...

Bạch Vũ Đường có biết chuyện Ngư Hi có bạn gái cũ, còn về nguyên nhân chia tay, cô cũng hiểu được đôi chút.

Không phải Ngư Hi chủ động kể cho cô nghe, mà là có lần em uống quá chén rồi coi cô thành bạn gái cũ, trút ra bao nhiêu uất ức, vừa khóc vừa làm loạn khi say rượu, cô bị giày vò suốt một đêm, cho nên đối với ba chữ bạn gái cũ này cô chẳng lạ lẫm gì.

Chỉ là sau khi Ngư Hi tỉnh rượu, em nhất quyết không chịu nói tên, chỉ bảo tám đời nữa cũng chẳng gặp lại, nên không cần nói tên làm gì.

Bạch Vũ Đường không ngờ tới, đã bảo tám đời chẳng gặp lại, mà giờ đây không chỉ gặp lại.

Mà người đó còn là sếp của em.

Thế giới này thật kỳ diệu.

Sau khi biết Giang Tĩnh Bạch là bạn gái cũ của Ngư Hi, lẽ dĩ nhiên cô cũng biết quan hệ giữa Đào Ỷ Đồng và Giang Tĩnh Bạch rồi, huyết áp vừa mới ổn định được hai ngày nay của Bạch Vũ Đường lại bắt đầu tăng vọt, có cảm giác máu dồn lên não.

Những thăng trầm của cuộc đời, chỉ trong vòng nửa giờ ngắn ngủi này cô đã nếm trải đủ cả.

Công việc quản lý này-đúng là không phải ai cũng gánh vác nổi.

Người nào tim không khỏe không chừng có ngày phát bệnh luôn.

Bạch Vũ Đường không phát bệnh, nhưng còn nghiêm trọng hơn cả phát bệnh, cô ôm ngực nói: "Không xong rồi, chị phải bình tĩnh lại đã."

"Hi Hi em về trước đi."

Ngư Hi gật đầu: "Vâng."

Chung Thần đi sau lưng Ngư Hi, đi được hai bước lại quay trở lại, lặng lẽ nhét vào tay Bạch Vũ Đường một lọ thuốc, Bạch Vũ Đường nhìn nhãn hiệu thuốc an thần dán trên lọ màu trắng mà tức đến bật cười.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc