Phân Cửu Tất Hợp

Chương 36: Hợp Tác Với Tiểu Sinh Đang Nổi

Trước Sau

break

Cái tên Kỷ Lâm Phong này Ngư Hi nghe khá quen tai, là một tiểu sinh đang nổi hiện nay, dù họ chưa từng hợp tác nhưng đã cùng tham gia chương trình thực tế nên Ngư Hi cũng không thấy xa lạ.

Lúc bộ phim truyền hình trước đó của anh ấy lên sóng cũng đúng đợt chương trình của họ ra mắt, nên cô còn giúp quảng bá một chút.

Ngư Hi ừ một tiếng: "Có biết."

Bạch Vũ Đường nói: "Người đã định rồi, ngày mốt khai máy."

"Ngoài ra chị đã bàn bạc với giám đốc Giang, ngày khai máy sẽ không tung tin ra ngoài, thời gian này em cố gắng khiêm tốn một chút."

"Đợi sau khi bộ phim này quay xong rồi tính tiếp."

Ngư Hi không có ý kiến gì, đáp lời: "Dạ."

Bạch Vũ Đường lại nói tiếp: "Tối nay có một bữa tiệc của đạo diễn Triệu, lát nữa em về thay bộ quần áo khác đi."

Ngư Hi ừ một tiếng.

Bạch Vũ Đường thấy bộ dạng lười biếng của cô cũng không dặn dò thêm gì nữa, chỉ nói với Chung Thần: "Chú ý chế độ ăn uống của cô ấy."

"Tình huống đột xuất như hôm nay, chị không hy vọng xảy ra lần nữa."

Chung Thần biết mình sai, gật đầu lia lịa: "Em sẽ chú ý mà chị Bạch."

Bạch Vũ Đường nói xong liền hỏi Ngư Hi: "Sắp đến giờ cơm trưa rồi, có muốn đi cùng không?"

Hai tiếng trước Ngư Hi mới ăn bánh bao, hiện tại không đói lắm, nhưng cô biết nếu không đi thì Bạch Vũ Đường nhất định sẽ lải nhải không ngừng, vì để đôi tai được yên ổn cô gật đầu: "Đi thôi."

Chung Thần xách túi theo sau.

Ba người ra khỏi văn phòng, Chung Thần đi nhấn thang máy, lúc cửa thang máy mở ra, bên trong có hai người đang đứng.

Chung Thần chỉ hận không thể chặt đứt cái tay nhấn thang máy của mình, biết thế thì đã nhấn muộn một chút.

Cô vẻ mặt phức tạp đứng im tại chỗ không nhúc nhích, Bạch Vũ Đường ở sau lưng cô thúc giục: "Làm gì thế, không vào thang máy à?"

Chị nói xong thì ngẩng đầu, nhìn thấy Giang Tĩnh Bạch và trợ lý đang đứng bên trong, Bạch Vũ Đường thấp giọng chào hỏi: "Giám đốc Giang."

Giang Tĩnh Bạch khẽ gật đầu, nhích vào bên trong nhường chỗ, Bạch Vũ Đường bước lên thang máy trước, Ngư Hi theo sau, Chung Thần lên sau cùng.

Thang máy khá rộng, đứng năm người vẫn còn dư dả, nhưng Bạch Vũ Đường luôn cảm thấy không khí có gì đó sai sai, chị dùng khóe mắt liếc nhìn Giang Tĩnh Bạch, lại không ngờ Giang Tĩnh Bạch chủ động mở lời trước: "Mọi người chuẩn bị ra ngoài à?"

Bạch Vũ Đường không ngờ sếp mới lại chủ động hỏi chuyện, trong chốc lát cảm thấy vị sếp này cũng không lạnh lùng như vẻ bề ngoài, chị lập tức gật đầu: "Vâng, chúng tôi đi ăn trưa."

Nói xong chị mới khách sáo hỏi một câu theo phản xạ: "Giám đốc Giang ăn chưa ạ?"

Giang Tĩnh Bạch mím môi: "Vẫn chưa."

Bạch Vũ Đường: ...

Câu này chị phải tiếp thế nào đây?

Ý của sếp mới đơn giản chỉ là chưa ăn trưa, hay là đang đợi chị mời?

Cái đầu thường ngày vốn tinh anh của Bạch Vũ Đường lúc này lại hóa hồ đồ, mãi đến khi thang máy sắp xuống đến tầng một mới cười nói: "Vậy nếu giám đốc Giang không phiền, tôi biết một nhà hàng gần công ty khá ổn."

Ngư Hi liếc nhìn khuôn mặt nghiêng của Giang Tĩnh Bạch, thấy đôi môi đỏ mọng của cô khẽ mở: "Tất nhiên là không phiền rồi."

Bạch Vũ Đường: ...

Được rồi, chị coi như nhìn ra rồi, sếp mới rõ ràng là muốn đi ăn ké.

Bạch Vũ Đường không nói dối, gần công ty có một nhà hàng danh tiếng thực sự rất tốt, bình thường phải xếp hàng rất lâu, nhưng vì Bạch Vũ Đường là khách quen lại còn quen biết chủ tiệm, lúc đông người chị thường mượn phòng riêng của chủ tiệm, nên họ không cần xếp hàng mà đi thẳng vào trong.

Trang trí bên trong thiên về kiểu Âu, chính giữa phòng riêng treo một chiếc đèn chùm pha lê lớn, giấy dán tường màu sẫm, trên tường treo mấy bức tranh sơn dầu, bàn gỗ hồng mộc, người phục vụ dẫn họ vào phòng cầm theo bình trà, sau khi họ ngồi xuống thì rót trà cho mỗi người.

Bạch Vũ Đường đưa thực đơn cho Giang Tĩnh Bạch, cười: "Giám đốc Giang, mời cô gọi món."

Giang Tĩnh Bạch nhận lấy nhìn hai giây rồi đưa cho Ngư Hi: "Tôi sao cũng được, mọi người gọi đi."

Ngư Hi nhận lấy, không chút khách sáo mà gạch vài đường trên thực đơn, chọn xong liền giao cho người phục vụ.

Bạch Vũ Đường thấy không ai nói gì liền chủ động khơi chuyện: "Giám đốc Giang, nghe nói cô là người bản địa, mấy năm nay đều ở nước ngoài sao?"

Giang Tĩnh Bạch ừ một tiếng.

Bạch Vũ Đường lại nói: "Vậy lần này cô về hẳn là thấy rất nhiều nơi đã khác xưa rồi phải không?"

Giang Tĩnh Bạch suy nghĩ vài giây, gật đầu: "Đúng là thay đổi rất nhiều."

Bạch Vũ Đường cười: "Đúng vậy, mỗi năm mỗi khác."

Chị đang nói về sự vật.

Giang Tĩnh Bạch lại đang nói về con người.

Ánh mắt cô hướng về phía Ngư Hi.

Sự thay đổi của Ngư Hi vô cùng rõ rệt, trước đây cô không thích bày ra vẻ mặt lạnh lùng, cô thích cười, thích nũng nịu, thỉnh thoảng tâm trạng không tốt cũng sẽ giở tính trẻ con, hẹn hò muộn cô còn véo tai trách mắng cô ấy, hỉ nộ ái ố của cô đều hiện rõ trên mặt, khiến người ta vừa nhìn là hiểu ngay.

Không giống như bây giờ đang sa sầm mặt mày, thần sắc hờ hững, khiến người ta không đoán nổi cô đang nghĩ gì.

Cửa phòng riêng bị gõ vang, nhân viên phục vụ vào lên món, Giang Tĩnh Bạch tùy ý nhìn lướt qua, đều là thức ăn cay nóng.

Cô rũ mắt, nghe thấy lời chào đón nhiệt tình của Bạch Vũ Đường: "Giám đốc Giang, đây là thịt thỏ cay, món đặc sản, hương vị rất chuẩn, cô nếm thử đi."

Giang Tĩnh Bạch gật đầu, dùng đũa gắp một miếng thịt thỏ, cô vừa cắn một cái đã bị vị cay làm cho sặc, lập tức ho khan vài tiếng, hai má ửng hồng, đôi mắt ngấn nước, Ngư Hi nhìn thấy biểu cảm này của cô thì tâm trạng bỗng trở nên sảng khoái không lý do, em xoay đĩa thịt thỏ cay đến trước mặt Giang Tĩnh Bạch, cười nói: "Giám đốc Giang, mới ăn hơi

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc