Phân Cửu Tất Hợp

Chương 30: Lời Nói Dối Vụng Về

Trước Sau

break

Chung Thần kịp thời thu thế, suýt chút nữa thì trẹo eo, cô đánh giá Ngư Hi vừa bước ra một lượt từ trên xuống dưới, nhỏ giọng hỏi: "Hi Hi, chị ổn chứ?"

Ngư Hi gật đầu: "Chị ổn."

Chung Thần thở phào: "Vậy vừa nãy chị ở trong đó lâu như thế làm gì?"

Ngư Hi ngước mắt nhìn cô: "Soi gương."

Chung Thần: ...

Ngư Hi đi ra hai bước, lại nói thêm: "Phải rồi, đi lấy cho chị hai túi đá."

Chung Thần lại căng thẳng: "Chị bị sao vậy, chỗ nào bị thương à?"

Giọng Ngư Hi nhẹ tênh: "Không, hôm qua quên tẩy trang nên hôm nay mắt hơi sưng thôi."

Chung Thần: ...

Dù biết Ngư Hi đang nói dối nhưng cô vẫn ngoan ngoãn đi chuẩn bị túi đá, đợi Ngư Hi vệ sinh cá nhân xong thì giúp cô chườm lên mắt.

Ngư Hi nằm trên sô pha, Chung Thần lấy túi xách mới ra cho cô, sau khi thu xếp điện thoại chìa khóa xong cũng không quên bỏ cả kịch bản vào trong túi.

Ngư Hi nheo mắt hỏi: "Có phải sắp đến giờ rồi không?"

Chung Thần nhìn đồng hồ: "Còn hơn một tiếng nữa, bữa sáng không kịp ăn ở nhà rồi, lát nữa trên đường em mua cho chị vậy."

"Chị Bạch nói đạo diễn Triệu ghét nhất là đi trễ, bảo chúng ta qua đó trước mười phút."

Ngư Hi gật đầu: "Được."

Cô nhìn bóng dáng bận rộn của Chung Thần, mím môi: "Đêm qua em ngủ trên sô pha sao?"

Cô vừa mới chuyển đến không lâu, vì chưa bao giờ định để ai ở lại qua đêm nên phòng khách cũng chưa dọn dẹp, bình thường toàn dùng làm phòng chứa đồ, Chung Thần nghe hỏi thì thật thà gật đầu: "Vâng."

Trong lòng Ngư Hi dâng lên niềm xúc động, cô vẫn ngửa đầu, áp hai túi đá bọc trong khăn khô lên mắt, khẽ nói: "Cảm ơn nhé."

Chung Thần nghe thấy lời cảm ơn trịnh trọng như thế thì thoáng ngẩn ngơ, sau đó gãi đầu, cười bẽn lẽn.

Đợi Ngư Hi dọn dẹp xong xuôi đã là chuyện của hai mươi phút sau.

Cô mặc chiếc váy liền không tay màu xanh da trời, thiết kế thắt eo khiến vòng eo cô trông nhỏ nhắn không đầy một vòng tay ôm.

Dưới tà váy là một đôi chân dài miên man với làn da trắng nõn nà, sải bước trên đôi giày cao gót càng thêm phần thanh mảnh, nhất là bắp chân không chút mỡ thừa, đường nét hoàn hảo như được điêu khắc tinh xảo.

Chung Thần đứng sau lưng cô thúc giục: "Hi Hi, chúng ta phải đi thôi."

Nói xong cô mở cửa, dẫn đầu bước ra ngoài.

Không biết từ lúc nào ở cửa đã đứng một người, Chung Thần sững sờ vài giây rồi chào: "Giám đốc Giang."

Ngư Hi cũng mang giày cao gót bước ra, thấy Giang Tĩnh Bạch đứng cạnh Chung Thần, cô mím môi: "Chào Giám đốc Giang."

Thần sắc thản nhiên, ánh mắt trong trẻo.

Giang Tĩnh Bạch thấy cô liền nghĩ ngay đến hành động vứt túi ngày hôm qua, cô ấy khẽ nhường lối sang bên cạnh nửa bước, gật đầu ra hiệu cho Ngư Hi lên thang máy trước.

Sau khi Ngư Hi vào trong, Chung Thần vẫn không dám nhúc nhích.

Giang Tĩnh Bạch dù có tệ đến đâu thì bây giờ vẫn là sếp của cô, làm gì có đạo lý sếp chưa lên mà nhân viên dám lên trước, thế là cô đứng ngoài thang máy nhìn Giang Tĩnh Bạch, hai người im lặng vài giây.

Giang Tĩnh Bạch lên tiếng: "Vào đi."

Nhận được mệnh lệnh, Chung Thần mới vội vàng bước vào.

Trong thang máy, Chung Thần đứng phía sau bên trái Ngư Hi, còn Giang Tĩnh Bạch đứng bên phải, không gian bao trùm sự im lặng.

Chung Thần lén liếc qua khóe mắt quan sát vị giám đốc mới.

Giang Tĩnh Bạch mặc trang phục công sở màu nhạt, mái tóc dài không uốn nhuộm mà giữ màu đen mực tự nhiên, suôn dài xõa tùy ý sau lưng, có vài lọn rủ trước ngực.

Cô ấy gạt nhẹ mái tóc, ngước mắt, gương mặt vẫn là vẻ lạnh lùng ít nói, chỉ là thỉnh thoảng ánh mắt lại nhìn về phía người bên cạnh.

Chung Thần nhìn theo hướng mắt của cô ấy.

Đúng lúc bắt gặp góc mặt nghiêng tinh tế kia của Ngư Hi.

Chậc.

Giám đốc mới đang nhìn Hi Hi sao?

Quả nhiên là hạng tồi, đã bắt cá hai tay rồi chia tay, giờ gặp mặt vẫn còn không nhịn được mà nhìn Hi Hi.

Chung Thần thầm lẩm bẩm, lặng lẽ dịch bước sang bên cạnh, đứng chắn ở bên phải Ngư Hi, ưỡn ngực ngẩng cao đầu cố gắng che khuất tầm mắt của Giang Tĩnh Bạch.

Ngư Hi nhìn bộ dạng bảo vệ mình như gà mẹ bảo vệ con của cô trợ lý thì rũ mắt.

Thang máy nhảy số lùi dần, rất nhanh đã đến tầng một.

Khi ra khỏi thang máy, Chung Thần nhận được điện thoại của tài xế nói là xe bị hỏng giữa đường, bây giờ phải đi sửa.

Chung Thần nhíu mày, chiếc xe này là công ty phái cho họ, giờ xe không đến được, họ chỉ còn cách bắt taxi đến công ty.

Giang Tĩnh Bạch đứng sau lưng cô, khẽ hỏi: "Có chuyện gì vậy?"

Chung Thần liếc nhìn Ngư Hi rồi thật thà nói: "Tài xế bảo xe bị hỏng rồi, không đến kịp được."

Nghe vậy Ngư Hi cũng hơi nhíu mày, chưa kịp mở lời Giang Tĩnh Bạch đã nói: "Lên xe tôi đi, hai người đến công ty phải không?"

Chung Thần vừa gật đầu vừa lắc đầu: "Vâng là đến công ty, nhưng cảm ơn ý tốt của Giám đốc Giang, chúng em vẫn nên bắt taxi thì hơn."

Giang Tĩnh Bạch mím môi.

Ngư Hi rất tự giác đeo khẩu trang, kính râm và mũ lên, đi theo sau Chung Thần bước ra khỏi đại sảnh.

Giang Tĩnh Bạch đứng cách họ không xa, vẫn có thể nghe thấy tiếng trò chuyện của hai người."

"Tại sao không lên xe của Giám đốc Giang?"

Ngư Hi cất tiếng hỏi.

Chung Thần khẽ ho một tiếng, dè dặt đáp: "Em sợ ngồi xong lúc về chị sẽ xử đẹp cái mông của em mất."

Giang Tĩnh Bạch đi theo sau hai người: ...

Ngư Hi đến công ty sớm mười lăm phút.

Khi cô và Chung Thần bước vào văn phòng của Bạch Vũ Đường, bên trong đã có một người đang ngồi.

Đào Ỷ Đồng ngồi trên ghế sô pha nghịch điện thoại, nghe thấy tiếng động ở cửa liền ngẩng đầu lên, lập tức mỉm cười: "Ngư Hi."

"Cô đến rồi."

Giọng điệu thân thuộc, thái độ dịu dàng, hoàn toàn không thấy chút cảm giác đối đầu gay gắt như trước đây giữa họ.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc