Ngư Hi nghiêng đầu, ánh mắt mông lung.
Cô dường như nhìn xuyên qua tấm rèm cửa dày đặc để thấy lại khung cảnh thời trung học.
Đó là vào một mùa hè rực rỡ, sau tiết đọc sớm, Giang Tĩnh Bạch được giáo viên gọi lên văn phòng.
Lúc quay lại, cô ấy bảo phải đi tham gia cuộc thi viết văn cấp thành phố trong hai ngày.
Khi đó, dù trong lòng Ngư Hi đầy rẫy sự khó chịu nhưng cũng không dám để lộ ra nửa phần.
Bởi vì Giang Tĩnh Bạch vẫn chưa chấp nhận cô.
Dù cô đã tỏ tình vô số lần, nhưng Giang Tĩnh Bạch vẫn luôn kiên định khước từ.
Tất nhiên không phải là không có thu hoạch gì.
Nhờ kiên trì bám dính lấy người ta, từ ánh mắt nhìn cô như nhìn kẻ tâm thần, giờ đây Giang Tĩnh Bạch đã không còn bài xích nữa, thậm chí còn chủ động thông báo "lịch trình" cho cô biết.
Học lực của Ngư Hi không quá xuất sắc, nhưng cô cũng biết mọi sự không thể quá nóng vội.
Cho nên khi nghe Giang Tĩnh Bạch bảo phải đi thi, cô đã nén lại sự khó chịu trong lòng, mỉm cười với đối phương: "Vậy mình đợi cậu về nhé?"
Lớp học sau tiết đọc sớm rất ồn ào và náo nhiệt, nhưng Ngư Hi vẫn nghe rõ mồn một giọng nói của Giang Tĩnh Bạch.
Cô ấy hỏi: "Ngư Hi, cậu thích tôi ở điểm nào?"
Ngư Hi bị câu hỏi đó làm cho ngẩn người, cô chưa từng nghĩ đến vấn đề này.
Thích cô ấy ở điểm nào ư?
Vì xinh đẹp?
Vì học giỏi?
Vì tính cách tốt?
Hay là vì cung hoàng đạo của hai đứa rất hợp nhau?
Hình như đều không phải.
Do hoàn cảnh gia đình, Ngư Hi đã gặp qua vô số cô gái xinh đẹp, những người học giỏi cũng không thiếu.
Nhưng chưa một ai giống như Giang Tĩnh Bạch, làm bất cứ chuyện gì cũng khiến cô thấy mãn nhãn.
Cho dù cô ấy chẳng làm gì cả, chỉ đơn thuần ngồi đó.
Chỉ cần liếc nhìn một cái thôi cũng đủ khiến tim cô đập rộn ràng.
Ngư Hi suy nghĩ hồi lâu, gương mặt đầy vẻ trăn trở.
Giang Tĩnh Bạch lại lên tiếng: "Khó trả lời đến thế sao?"
"Khó chứ. Bởi vì tất cả mọi thứ thuộc về cậu mình đều thích, thực sự không tìm ra được điểm nào nổi bật nhất cả."
Giang Tĩnh Bạch bị cô chọc cười, đó là một nụ cười cực kỳ dịu dàng.
Ngư Hi chưa từng thấy cô ấy cười như thế bao giờ, trái tim cô như muốn tan chảy, ánh mắt dán chặt vào đối phương không nỡ rời đi nửa khắc.
Sau nụ cười nhẹ, cô ấy lại hỏi: "Ngư Hi, cậu thấy chúng ta có nên ở bên nhau không?"
Ngư Hi lập tức gật đầu lia lịa.
Cô đã chẳng nhớ mình từng tỏ tình bao nhiêu lần rồi, nên thêm lần này cũng có sao đâu.
Cô nhân cơ hội bồi thêm: "Nên chứ, đương nhiên là nên! Bởi vì chúng ta là một cặp trời sinh! Nhất định phải ở bên nhau!"
Giang Tĩnh Bạch vẫn giữ nụ cười nhạt, cô xoay nhẹ cây bút bi trong tay, lúc ngẩng đầu lên thần sắc đã trở nên nghiêm túc: "Ngư Hi, nếu lần này tôi đạt giải nhất, chúng ta hãy ở bên nhau đi."
Toàn bộ máu huyết trong người Ngư Hi bùng nổ, xông thẳng lên đại não!
Ý của Giang Tĩnh Bạch lúc đó chẳng khác gì đang nói với cô rằng: chúng ta ở bên nhau đi.
Bởi vì cô ấy đi thi lúc nào mà chẳng đạt giải nhất.
Dù là vậy, Ngư Hi vẫn lo lắng thấp thỏm suốt hai ngày ba đêm.
Mãi đến khi Giang Tĩnh Bạch mang theo giải thưởng từ thành phố trở về, cô mới không kìm được mà cười như một kẻ ngốc.
Sau này cô hỏi Giang Tĩnh Bạch tại sao lại chấp nhận mình, cô ấy nhìn cô dịu dàng: "Chẳng phải cậu nói chúng ta là một cặp trời sinh sao?"
Một cặp trời sinh.
Ngư Hi thầm nghĩ.
Đúng thật là một cặp trời sinh.
Chỉ có điều chủ ngữ là cô ấy, còn tân ngữ là bất kỳ người nào khác.
Cô ấy có thể là một cặp trời sinh với bất kỳ ai, bao gồm cả Đào Ỷ Đồng.
Trong căn phòng tĩnh mịch, người đang nằm trên giường nhắm mắt nghỉ ngơi kia, từ khóe mắt bỗng rỉ ra giọt lệ trong suốt, thấm vào gối, nở ra thành một đóa hoa ẩm ướt.
Khi Ngư Hi tỉnh dậy đã là sáng ngày hôm sau, cô bị tiếng gõ cửa đánh thức, đôi mắt vừa xót vừa đau.
Cô chẳng kịp bận tâm điều gì khác mà chạy ngay đến trước gương soi thử, quả nhiên hơi sưng, may mà không quá lộ liễu, chườm đá một chút chắc là sẽ ổn.
Nghĩ đến những cảm xúc uỷ mị ngày hôm qua, Ngư Hi hận không thể bổ đầu mình ra xem bên trong có phải chứa toàn hồ dán hay không.
Đã bao nhiêu năm trôi qua, cô vậy mà vẫn có thể khóc vì bạn gái cũ, lại còn là hạng người tồi tệ như thế, cô thật sự - hận bản thân mình quá yếu lòng!
Ngư Hi hằn học lườm người trong gương một cái, bên ngoài cửa tiếng của Chung Thần tràn đầy lo lắng: "Hi Hi, chị ổn chứ?"
Vừa bị gọi dậy đã lao như một cơn gió vào nhà vệ sinh, Chung Thần dù có vô tâm đến mấy cũng nhận ra điểm bất thường.
Hôm qua Ngư Hi bảo nghỉ trưa, cô liền để cô ấy ngủ, còn mình canh chừng trên sô pha bên ngoài thế nào mà cũng ngủ quên mất đến tận hơn hai giờ đêm.
Lúc đó cô không yên tâm nên gõ cửa phòng Ngư Hi nhưng bên trong không có động tĩnh gì, cô rón rén bước vào, thấy Ngư Hi vẫn đang ngủ mới yên tâm quay lại phòng khách, rồi cứ thế thức trắng đến bình minh.
Cứ tưởng Ngư Hi ngủ cả ngày đêm xong thì tinh thần phải sảng khoái, ai ngờ vừa tỉnh dậy đã nảy sinh vấn đề.
Liên tưởng đến sếp mới và Đào Ỷ Đồng gặp ngày hôm qua, rồi lại nghĩ đến cái túi bị vứt đi kia, Chung Thần áp mặt vào cửa hét lớn: "Hi Hi, chị đừng làm chuyện dại dột nha!"
"Chị nhất định đừng nghĩ quẩn!"
"Hi Hi, chị mà không ra là em tông cửa đó!"
Chung Thần mang bộ mặt dũng cảm như sắp đi tuẫn tiết, chuẩn bị nhắm mắt lấy hết can đảm để tông cửa thì cửa nhà vệ sinh mở ra.