Tất cả đồng loạt nhìn về phía cô. Cô chủ nhiệm họ Hứa, là một Beta. Trong thời đại mà Alpha có địa vị tối cao này, Omega sống không dễ dàng, Beta thì tương đối khá hơn một chút.
"Các em, lớp chúng ta có một học sinh mới chuyển đến, hãy cho bạn một tràng pháo tay chào đón nào."
Tất cả đồng loạt vỗ tay. Một số người hào hứng đã đoán được người đến là Lăng Tuần, có mỗi Trình Lập không biết, cậu chỉ làm theo lời cô giáo.
Lăng Tuần ngoan ngoãn, vẻ mặt phúc hậu và vô hại, sau khi vào lớp thì chào cô giáo đầu tiên rồi mỉm cười rạng rỡ với cả lớp: "Chào mọi người, tôi là Lăng Tuần."
Trình Lập sững người. Học sinh mới chuyển đến lại chính là người ngồi trên chiếc xe suýt tông phải cậu sáng nay. Những lời nói cay nghiệt lúc sáng và hình ảnh ngoan ngoãn, vô hại trước mắt này dường như không phải cùng một người.
Lăng Tuần dường như cũng nhìn thấy cậu, hắn lơ đãng liếc cậu một cái. Trình Lập vội vàng cúi đầu, tim đập thình thịch, giả vờ như không quen biết.
Trình Lập ngồi ở góc lớp, Lăng Tuần đang tự giới thiệu, cậu chỉ có thể nhìn thấy khuôn mặt nghiêng của hắn. Chỉ một góc mặt thôi cũng đủ khiến người ta kinh ngạc.
Trình Lập thầm so sánh, Lăng Tuần ít nhất cũng cao hơn cậu một cái đầu, nụ cười của hắn không mang lại cảm giác ấm áp mà là sự xa cách.
Trình Lập đang thất thần thì cô giáo chỉ vào chỗ trống bên cạnh cậu rồi nói với Lăng Tuần: "Lăng Tuần, em ngồi tạm ở đó nhé. Trình Lập là học sinh có thành tích tốt nhất khối, sau này có chỗ khác cô sẽ sắp xếp lại."
Lăng Tuần liếc nhìn Trình Lập. Học sinh giỏi là thế này sao?
Sáng nay hắn không nhìn kỹ, giờ nhìn lại, Trình Lập có mái tóc ngắn vàng khô, quần áo trông không phải đồ tốt, cả khuôn mặt chỉ có đôi mắt to long lanh và đôi môi đỏ mọng là đáng chú ý. Ánh mắt Lăng Tuần thoáng qua tia chán ghét, chậm rãi bước tới ngồi xuống.
Trình Lập đã quen với ánh mắt khinh thường của người khác. Cậu không dám nhìn thẳng Lăng Tuần, chỉ biết cúi đầu lặng lẽ dồn đồ đạc của mình sang mép bàn ngoài cùng bên phải.
Trước đây Trình Lập không có bạn cùng bàn, cũng chẳng có bạn bè, vì ở đây không ai muốn ngồi cùng một đứa nghèo kiết xác như cậu. Lăng Tuần là bạn cùng bàn đầu tiên của cậu, cậu không muốn bị ghét bỏ.
"Chậc chậc chậc, mùi gì đây? Chua loét." Lăng Tuần đặt cặp xuống, cô Hứa dạy Văn đã bắt đầu giảng bài mà hắn cũng không lấy sách vở ra, lại dùng ánh mắt dò xét nhìn Trình Lập.
"Xin lỗi..." Trình Lập đỏ mặt, nhỏ giọng nói: "Là... Cơm trưa của tôi, có lẽ trời quá nóng nên... Hơi bị hỏng."
Lăng Tuần chưa bao giờ thấy ai nghèo như cậu, lập tức kéo ghế ra xa một chút. Lúc này hắn mới nhìn rõ bộ đồ trên người Trình Lập, một chiếc quần jean bạc màu, đôi giày vải cũng đã rách, tay áo và cổ áo đều sờn chỉ trông rất xộc xệch...
"Tránh xa tôi ra. Trường Nam Lý không có nhà ăn à? Còn phải tự mang cơm?"
"Có, có chứ, nhưng tôi quen tự mang cơm rồi."