Trường trung học phổ thông Nam Lý, học sinh ở đây đều xuất thân từ những gia đình giàu có hoặc quyền thế. Tuy nhiên, có một số rất ít học sinh không thuộc diện con nhà quyền quý, cũng không phải dựa vào quan hệ để chen chân vào. Những học sinh đặc cách ấy đều dựa vào thành tích học tập để vào trường, ví dụ như Trình Lập, một đứa trẻ mồ côi.
Sau khi thi đỗ vào cấp ba, viện mồ côi không còn chi trả học phí cho cậu nữa. Cậu sống dựa vào học bổng và tiền kiếm được từ công việc làm thêm.
Ngày đầu tiên của học kỳ mới, cậu làm ca tối của công việc từ kỳ nghỉ hè, khi tan làm đã tám giờ, cũng sắp muộn học.
Không kịp bắt xe buýt, Trình Lập chạy như bay trên đường. Gần đến trường, cậu không quan sát kỹ góc cua, lúc ngẩng lên thì một chiếc ô tô đã lao đến trước mặt. Tiếng phanh xe chói tai vang lên, Trình Lập sợ đến mức gần như ngừng thở.
May mắn thay, chiếc xe đã dừng lại nhưng do quán tính, Trình Lập vẫn ngã xuống đất.
Tài xế bước xuống xem cậu thế nào: "Cậu không sao chứ? Làm sao vậy, định ăn vạ à?"
Lòng bàn tay bị trầy xước, Trình Lập lắc đầu rồi nhanh chóng đứng dậy.
Cửa xe phía sau mở ra, một chàng trai trông cao hơn Trình Lập khá nhiều bước xuống. Hắn mặc đồ thể thao, dù còn trẻ nhưng đã toát lên vẻ oai phong. Trình Lập ngẩng đầu nhìn, phát hiện chàng trai có nước da trắng, ngũ quan thanh tú, trông có vẻ hào hoa dịu dàng, xen lẫn một chút sự bất cần khiến cả người hắn trở nên rực rỡ, làm người khác không kìm được muốn nhìn thêm vài lần.
Chàng trai đưa cho cậu một xấp tiền: "Không có nhiều, chỉ có chừng này, cầm lấy đi."
Trình Lập vẫn lắc đầu. Chàng trai có vẻ mất kiên nhẫn, cười khẩy một tiếng: "Đừng hòng tống tiền tôi, cầm tiền rồi cút đi."
Chàng trai nhét tiền vào tay cậu rồi lên xe rời đi.
Số tiền trong tay ít nhất cũng phải hai nghìn, Trình Lập nhìn mà hoảng sợ vô cùng, muốn đuổi theo trả lại nhưng chiếc xe đã đi xa.
Cất tiền vào cặp, Trình Lập nghĩ xem có nên báo cảnh sát trả lại tiền không, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì thôi.
Cậu cẩn thận cất tiền rồi quay lại trường, may mà giáo viên chủ nhiệm không mắng cậu. Trình Lập ngồi xuống ôn bài trong khi các bạn xung quanh vẫn đang trò chuyện.
Ước mơ lớn nhất của Trình Lập sau khi vào cấp ba là thi đỗ vào trường Đại học Chính Pháp tốt nhất cả nước, vì vậy cậu chỉ tập trung vào sách vở, không quan tâm đến những lời thì thầm bàn tán khác.
Cô bạn Tiểu Lệ nói với người bên cạnh: "Tớ đã gặp Lăng Tuần rồi, trong buổi tiệc thường niên của Tập đoàn Lăng thị năm ngoái. Tớ nghe nói cậu ấy đã phân hóa từ rất sớm, là Alpha cấp cao, hơn nữa còn cao ráo đẹp trai, là nhân vật nổi tiếng toàn quốc đấy."
"Cậu đấy, đừng mơ mộng nữa." Người bạn bên cạnh huých cô một cái: "Cậu ấy đâu phải người cậu có thể với tới chứ."
Cả nhóm đang bàn tán thì giáo viên chủ nhiệm bước vào, ho khan hai tiếng: "Cả lớp trật tự!"