[Răng của một loài động vật nào đó, bạn có thể tạm thời định tính nó là của một con chó.]
Phần giới thiệu vô cùng đơn giản, nhưng phẩm chất lại không tầm thường. Đây là nguyên liệu màu “xanh dương” thứ hai mà Alice nhận được. Cộng thêm trang giấy nhật ký ghi lại lời cảnh báo của người ngoài hành tinh vẫn chưa sử dụng, coi như em đã gom đủ hai phần ba nguyên liệu cho món đồ tiếp theo, miễn là chúng không bài trừ lẫn nhau.
Còn có lời nhắn của Japheth viết lại: “Ta phải nói rằng nhóc đang sở hữu một Quỷ vật vô cùng mạnh mẽ. Nếu bà ta làm loạn thì rất có thể sẽ tạo ra một truyền thuyết kéo dài hàng trăm năm cho một khu vực... Thôi được, hy vọng Quý cô Nancy đó không nhìn thấy những lời ta viết. Ta vẫn rất cảm ơn bà ấy đã giúp đỡ trong sự cố lần trước. Có lẽ, chúng ta có thể tiếp tục hợp tác như lần đó?”
Phải rồi, người đàn ông tên Japheth này hoàn toàn không biết xấu hổ. Vì theo lời ông ta nói, để giải quyết một “gã to xác”, ông ta đã đem toàn bộ đồ đạc trên người gán nợ cho tên gian thương để đổi lấy một bảo vật có thể dùng được sau này. Kết quả là... Ông ta không thể lấy lại những vật dụng cũ từ tay những kẻ đã vận chuyển và chôn bản thân xuống đất. Thời gian đó, ông ta nghèo khổ còn đáng thương hơn cả những người vô gia cư trên đường phố.
Và để giải quyết sự cố một lần nữa nhằm thu thập Di vật, ông ta chẳng hề do dự mà đi tìm sự giúp đỡ từ một đứa trẻ như Alice... Đây đại khái là chuyện mà rất nhiều người lớn có lòng tự trọng không làm nổi. Qua đó có thể thấy, ông ta có thể tạo dựng được tên tuổi cũng đều có lý do của nó.
Sau khi suy nghĩ kỹ, Alice vẫn quyết định để Tu Nữ đi giúp đỡ ông ta. Tất nhiên, Alice cũng dặn dò Tu Nữ rằng nếu gặp phải rắc rối không thể giải quyết thì phải lập tức bỏ chạy. Và đây chính là phần thù lao mà Japheth đã hứa hẹn vào lúc đó.
“...Dù không biết tại sao cháu lại muốn những vật phẩm kỳ quái liên quan đến sự cố dị hóa, ta vẫn chọn một món gửi tặng cháu. Đây là món quà lưu niệm ta có được từ tay một vị tế ti thổ dân trên hòn đảo nhỏ ở phía Nam. Vì lần trước không có thu hoạch gì nên ta chỉ có thể chọn từ đống chiến lợi phẩm cũ. Nghe nói nó đến từ một con quái vật vô cùng đáng sợ trong truyền thuyết cổ xưa, là chiếc răng rụng của nó sau khi chết, hy vọng cháu sẽ thích.”
“Trong chiếc thẻ đó có số dư 30.000 USD, là một nửa số tiền thưởng từ việc giải quyết sự cố lần đó. Có lẽ cháu có thể dùng nó để mua cho mình một ít kẹo yêu thích? Ngoài ra, cho ta gửi lời hỏi thăm đến quý cô Lucy, chúc mọi sự bình an.”
Alice cất lá thư, bọc kỹ chiếc thẻ và răng nanh lại rồi bỏ vào ba lô cánh cụt. Adrian nhìn em với ánh mắt kỳ lạ, anh bắt đầu hoài nghi về mối quan hệ giữa Japheth và Alice, bởi vì có ai lại đi gửi thẳng một chiếc thẻ ngân hàng cho một cô bé tiểu học như vậy chứ?
Alice đeo ba lô ngay ngắn, ôm con gấu bông rồi nhảy xuống ghế. Mục đích đến đây đã đạt được, em cũng có thể rời đi. Thời gian đã gần trưa, em cần phải về nhà trước khi Lucy bắt đầu lo lắng. Nhưng ngay trước khi đi, em đột nhiên quay đầu lại, hỏi Adrian đang đứng sau quầy bar: “Sau này vẫn có thể đến đây chứ ạ?”
Adrian vốn đang tiễn cô bé bằng ánh mắt, nghe thấy vậy, nụ cười trên mặt anh vẫn không đổi: “Tất nhiên rồi, chúng tôi sẽ không từ chối bất kỳ vị khách nào muốn đến... Tuy nhiên, thợ săn tiền thưởng thường thích đến nhận đơn vào ban đêm, có lẽ em nên ghé qua vào ban ngày thì hơn?”
Vế sau rõ ràng mang theo một lời nhắc nhở thiện chí. Alice mỉm cười gật đầu: “Vâng, em sẽ nhớ ạ!”
Nói xong, Alice bước ra khỏi quán bar đặc biệt này.
Trên đường về không gặp chuyện gì trắc trở, nhưng khi gần về đến nhà, em thấy một chiếc xe tải đang đỗ trước cửa nhà mình, có hai nhân viên giao hàng đang chuẩn bị khiêng thứ gì đó xuống.
Em hơi thắc mắc nhìn sang. Lucy không hề nói với em rằng hôm nay trong nhà sẽ có việc gì, nhưng khi em vừa đi tới, một bàn tay đột nhiên thò ra từ bụi cỏ bên cạnh.
“Suỵt ——“ Người đó như bị giật mình mà rụt tay lại. Alice nhìn kỹ thì nhận ra đó là người quen, em kinh ngạc nói: “Chú Roy, sao chú lại trốn ở đây?”
Roy là một người đàn ông lực lưỡng với mái tóc đen ngắn. Tên đầy đủ của hắn là Roy Brick, là đồng nghiệp cùng đồn cảnh sát với Lucy. Hắn mới vào nghề vài năm trước, vì năng lực hành động mạnh mẽ và khả năng tư duy khá tốt nên được Lucy nhận vào đội của mình.
Trước đây hắn cũng từng đến đây và tặng quà cho Alice, đó là một con búp bê ếch con màu xanh trông vừa xấu vừa đáng yêu. Thú thực, gu thẩm mỹ của hắn có lẽ cần phải cải thiện nhiều.
“Chú đến để mời Lucy tham gia buổi tiệc của cục,” Roy nhìn chằm chằm về phía kia không rời mắt: “Gần đây có mấy đồng nghiệp sắp chuyển công tác, mọi người bàn nhau quyết định tranh thủ lúc họ còn ở đây thì tụ tập một bữa, coi như là tiễn chân họ.”
Ừm, vị này thực sự là không biết cách dùng từ, từ “tiễn chân” đối với nghề nghiệp của họ không phải là một từ hay ho gì. Nhưng Alice cũng không bận tâm, em nghiêng đầu khó hiểu: “Vậy tại sao chú không qua đó? Trốn ở đây là muốn tạo cho chị Lucy một bất ngờ sao?”
Chắc chắn không phải là đang sợ đó chứ? Alice không hiểu nổi. Roy nhìn về phía đó, biểu cảm trên mặt dần trở nên “hung dữ”, hắn nghiến răng nghiến lợi nói: “Tất nhiên là vì đã có kẻ nhanh chân đến mời cô ấy trước rồi!”
Alice cũng nhìn theo, cô bé thấy Lucy và một người đàn ông lạ mặt cao lớn đang bước ra từ phía bên kia xe tải. Họ như đang nói chuyện gì đó, trên mặt Lucy nở một nụ cười rất vui vẻ.
“Người đó... là ai ạ?” Alice hơi ngơ ngác. Chị Lucy đã kết giao với người bạn tốt nào mà mình không biết sao?
Ánh mắt Roy không hề di chuyển một li: “Đó là trợ thủ phá án bên ngoài mà chúng ta mời đến lần trước, tên là Northam Ullman, là giảng viên ở trường đại học gần đây, chuyên nghiên cứu về tâm lý tội phạm.”
“Ồ.” Alice gật đầu, em đã hiểu, Roy đang nghi ngờ mình gặp phải kẻ thù mới trên con đường theo đuổi tình yêu. Em thở dài ra vẻ người lớn: “Chú trốn ở đây thì có thể dọa tên đó chạy mất sao? Chi bằng cứ chủ động tiến lên, dù không biết nói chuyện cũng phải xen vào giữa họ, dù có định sẵn là thất bại thì cũng phải thể hiện dũng khí của mình chứ.”
“Không không không!” Roy lắc đầu liên tục, hắn ngượng ngùng nói: “Làm vậy thì mất lịch sự quá. Hơn nữa, biết đâu là chú hiểu lầm, Northam thực ra không có ý đó, chú mà nhảy ra như vậy chỉ khiến Lucy thấy chú quá lỗ mãng thôi, cô ấy thích người...”
Nhận ra mình lỡ lời, Roy cũng phản ứng lại. Hắn nhìn Alice, Alice cũng nhìn hắn, hắn không khỏi vung vẩy hai tay giải thích: “Chú chỉ lo cô ấy bị lừa thôi...”
Alice đá nhẹ chân: “Được rồi, vậy cháu phải về đây. Tất nhiên, vì chị Lucy, cháu cũng sẽ xem xét xem người đó là hạng người như thế nào.”
Alice xoay người đi về phía nhà mình. Roy có chút lo lắng, hắn biết mị lực của Northam Ullman, kể từ khi tiếp xúc với các thành viên trong đồn cảnh sát trong thời gian một vụ án, Northam đã có được sự yêu mến của hầu hết mọi người, ngay cả Cục trưởng Bob cũng từng tán thưởng năng lực xuất sắc của anh ta. Một người như vậy, liệu Alice có thực sự không thích hay không?
Nghĩ đến đây, Roy đột nhiên lại “xịt” một tiếng. Hắn giơ tay lên thấy trên mu bàn tay có một vết thương nhỏ, vết thương có màu tím xanh, rìa vết thương còn có lớp bột sương nhạt đến mức gần như không thấy rõ, giống như bị một vũ khí sắc lạnh bằng băng cứa phải. Hắn hơi nghi hoặc nhìn quanh hai bên, liệu có phải lúc nãy thò tay ra bị lá cây cứa trúng không?
“Được rồi,” Alice nhỏ giọng dặn dò: “Cô Tu Nữ, lần sau cố gắng đừng ra tay với chú ấy nữa nhé. Chú ấy thực ra không có ác ý gì đâu.”
Em đi đến gần xe tải, tầm mắt Lucy vốn đang nhìn người đối diện liền dời sang đây. Cô mỉm cười xin lỗi người kia rồi bước nhanh về phía này.
“Đi chơi thế nào rồi?” Lucy cúi người hỏi: “Có gặp bạn bè không? Các em có chia sẻ đồ ăn với nhau không? Có chuyện gì thú vị xảy ra không?”
Giống như bất kỳ người mẹ bình thường nào khác, Lucy hỏi han rất nhiều lời quan tâm.
Alice cũng lần lượt trả lời: “Cũng khá thú vị ạ, em đã quen thêm bạn mới, cậu ấy còn mời em đến nhà chơi, em cũng nhận được một món quà, không có chuyện gì tồi tệ xảy ra cả.”
Đúng lúc này, người đàn ông vốn bị Roy theo dõi nãy giờ cũng bước lại gần. Anh ta mặc một bộ vest màu xám cực kỳ vừa vặn, mái tóc màu vàng nhạt. Anh ta có dáng người cao ráo, đôi chân dài thẳng tắp. Anh ta cũng cúi người xuống, nụ cười dưới ánh mặt trời soi rọi trông vô cùng ôn hòa, anh ta khẽ chào hỏi: “Chào em, Alice.”