Theo tầm mắt của Japheth, Alice cũng cùng nhìn về phía ngôi nhà nhỏ. Giữa cánh đồng hoang gió bắt đầu thổi, vùng đất này thưa thớt bóng người, ngoài một con đường quốc lộ thẳng tắp kéo dài từ xa, cũng chỉ có vài căn nhà nằm rải rác xung quanh. Bầu trời âm u trầm mặc như tro bụi tích tụ.
Và ngay trong không gian tĩnh mịch đó, ở phía trước ngôi nhà, một bóng người đang lảo đảo đi về phía họ. Đó là một người đàn ông xa lạ, hắn mặc bộ đồ bảo hộ lao động sờn màu, tay cầm một con dao găm lóe lên hàn quang lạnh lẽo. Bóng người đó nhìn thẳng về phía này, tóc tai rối loạn, nhãn cầu lồi ra đỏ rực, cộng thêm những mảng máu lớn đỏ thẫm vấy lên người, trông hắn giống hệt một kẻ sát nhân điên cuồng đang nóng lòng truy sát con mồi.
“Hình như ông ta đang nói gì đó.” Alice quan sát thấy môi người đàn ông kia hơi mấp máy.
“Đó là thói quen khi còn sống thôi.” Japheth khẽ cười: “Trong những ghi chép từ cuốn sổ tay này, người ngoài hành tinh làm gì cần phải mở miệng nói chuyện chứ?”
Kẻ cần phát ra âm thanh, từ trước đến nay chỉ có người Trái Đất.
Alice căng thẳng siết chặt con gấu bông trong tay. Japheth không cần quay đầu lại cũng biết con gấu “bảo vệ chủ” kia chắc chắn đã bắt đầu cảnh giác cao độ. Hơn nữa, thứ duy nhất nó muốn bảo vệ chỉ có mình Alice.
Ngay lúc này, bên tai mọi người có mặt đều vang lên những tiếng xì xào không rõ rệt, giống như có ai đó đang áp sát tai bạn và lẩm bẩm không ngừng.
“Ký sinh lên người kẻ đột nhập rồi sao?” Japheth cười khinh bỉ: “Cái thứ nhà ngươi, vốn dĩ chưa bao giờ là người ngoài hành tinh cả!”
Thời điểm Japheth rời đi, khi đẩy gã đàn ông cầm dao tấn công mình về phía “vật biến dị” thì ông đã dự đoán được đối phương sẽ không có kết cục tốt đẹp. Và cảnh tượng hiện tại chỉ là chứng thực cho suy đoán của ông ta, linh hồn trú ngụ trong cơ thể này đã không còn là chủ nhân ban đầu của nó nữa.
Thứ quái dị vốn không thể rời khỏi ngôi nhà nhỏ, giờ đã mượn thực thể nhân loại để thoát khỏi sự trói buộc tự nhiên. Nếu họ không có đối sách, e rằng sẽ không thể chạy thoát dễ dàng như lúc trước.
“Nhưng bây giờ mới là lúc ngươi yếu ớt nhất!!” Japheth cười lớn một tiếng, không hề sợ hãi mà lao lên đánh phủ đầu: “Có cơ thể thì sẽ có điểm yếu! Ngươi tưởng con người dễ dàng sinh tồn trên Trái Đất này lắm sao?”
Ông lao thẳng vào hiểm cảnh như thể không màng sống chết. Alice ôm gấu bông ngơ ngác nhìn, còn bên cạnh em, cậu nhóc tâm địa bất chính tên Rick đột nhiên như choàng tỉnh khỏi mộng mị, cậu ta quay đầu bỏ chạy thục mạng về phía con phố bên ngoài. Lúc này, gấu bông mới thực sự nhảy ra ngoài.
Alice không đi. Ngoài việc em không muốn bỏ mặc Japheth, người đã giúp đỡ mình rất nhiều ra thì em còn không tin rằng tổ chức bí mật trong bóng tối đã từ bỏ nơi này. Thay vì một mình đối mặt với những hiểm ác chưa biết, thà cùng chiến đấu với người đàn ông nắm giữ nhiều bí mật này còn hơn. Em có một linh cảm kỳ lạ rằng người đàn ông đó sẽ không ngã xuống ở nơi nhỏ bé này.
“Con người khi bị thương sẽ biết đau! Gặp gió lớn cũng sẽ biết lạnh, dầm mưa lâu sẽ mắc bệnh, bị đánh gục thì chắc chán sẽ không gượng dậy nổi. Sẽ biết lạnh, mưa dầm sẽ bệnh, bị đánh gục sẽ không dậy nổi, khắp người đều là điểm yếu! Ngươi tưởng ngươi vẫn có thể vô hình vô tung như trước sao?” Japheth vừa nói vừa tung một đấm vào khuôn mặt lạnh lùng của đối phương. Vật biến dị bị trúng mấy cú đá vẫn không có biểu cảm gì, “hắn” dường như đã bắt đầu thích nghi, một bàn tay giơ lên như gọng kìm sắt, khóa chặt lấy cổ tay Japheth.
Japheth thử mấy lần vẫn không thể rút tay phải ra, nụ cười dần trở nên gượng gạo. Đột nhiên, ông ta không thèm ngoảnh đầu lại mà gào lên: “Mau lại đây giúp ta!”
Một bóng nâu nhảy vọt tới, là Hùng Hùng cầm trên tay con dao. Cả ba lao vào một cuộc cận chiến vô cùng hiểm hóc.
Cùng lúc đó, một chiếc ô tô khác đang lao nhanh trên con đường quốc lộ lúc trước. Nó không dừng lại xem biển chỉ đường mà lao thẳng tới đích đến với mục tiêu rõ ràng.
“Thật thú vị,” Một giọng nói trong bóng tối đầy hứng thú: “Chỉ là một bài khảo sát bình thường thôi mà hết kẻ này đến kẻ khác đâm đầu vào đây. Thật sự tưởng nơi này là chỗ bọn họ muốn đến là đến sao?”
“Thưa ngài,” Có người cung kính hỏi: “Là xe cảnh sát, có cần chặn lại không?”
“Tại sao phải chặn?” Giọng nói lúc nãy cao hứng hơn: “Cũng chẳng phải người của Cục Phòng chống Dị biến, thêm cô ta thì thay đổi được gì? Huống hồ còn có gã Japheth kia nữa... Đã đến đây rồi thì đừng ai hòng rời đi.”
“Rõ,” Thuộc hạ kính sợ đáp: “Thưa thủ lĩnh Dương!”
Bầu trời ngày càng âm u, như thể đang ủ một cơn bão vô tiền khoáng hậu. Trên căn gác mái Ngôi nhà của thiên sứ, trước ô cửa sổ hình bầu dục xám xịt, một bóng hình nhỏ bé già nua đang chống gậy nhìn xuống dưới. Da mặt bà nhăn nheo như vỏ cây già, đôi mắt đục ngầu như những viên bi thủy tinh rẻ tiền. Bà nhìn nơi mình đã làm việc suốt bốn mươi, năm mươi năm qua, đột nhiên thở dài thườn thượt: “Còn bao lâu nữa?”
Vị bác sĩ bên cạnh vội vàng trả lời: “Phòng chứa đồ hơi xa, Kathy vừa mới ra ngoài, chắc phải hơn nửa tiếng nữa mới về.”
“Không,” Bà lão gõ gậy xuống sàn, giọng bình thản không chút gợn sóng: “Ta đang hỏi về thời gian còn lại của ta kìa.”
Bên cạnh bà là một chiếc xe lăn đang để trống. Bà chỉ nhìn một lúc, lồng ngực đã cảm thấy nghẹt thở, bà ôm đầu, một lát sau mới ngồi xuống được dưới sự trợ giúp của bác sĩ.
“Chuyện này...” Bác sĩ hơi do dự: “Viện trưởng, ngài... đại khái... có lẽ... chỉ còn vài ngày nữa thôi...”
Bà lão ngửa đầu suy tư, hồi lâu sau mới như sực tỉnh: “Thủ lĩnh Dương cũng không có cách nào sao?”
Vị bác sĩ kinh hãi, vội nói: “Sao ngài có thể nói ngài ấy như vậy? Thủ lĩnh Dương đương nhiên là có cách, chỉ là...”
“Chỉ là ta không trả nổi cái giá đó phải không?” Bà lão không hề ngạc nhiên, bà thản nhiên nói.
Bác sĩ khó xử: “Chỉ cần ngài sẵn lòng phối hợp với nghiên cứu của ngài ấy...”
Bà lão lắc đầu, cuối cùng vẫn nói: “Anh ra ngoài trước đi, ta muốn yên tĩnh một mình.”
Bác sĩ nhìn bà một lúc rồi cũng rời đi. Sau khi anh ta đi, bà lão chậm rãi di chuyển đến trước một kệ sách cũ, mở ngăn kéo có khóa, run rẩy lấy ra một chuỗi thánh giá bạc đã bị oxy hóa.
Đầu ngón tay miết nhẹ lên vật cũ đã xa cách từ lâu, bà lão dường như nhìn thấy chính mình của rất nhiều năm về trước, ngây thơ thuần khiết nhưng lại chẳng hiểu sự đời. Tiếc thay, thời gian thấm thoắt thoi đưa, bà cuối cùng vẫn không thể thoát ra khỏi vòng xoáy đó.
Bà khép ngăn kéo lại, mọi thứ lại trở về tĩnh lặng.
Japheth bị quật ngã mạnh xuống đất. Tên sát nhân “Bert” bị vật biến dị nhập xác sở hữu một sức mạnh kinh hoàng vượt xa tưởng tượng. Chiêu thức của hắn tuy vụng về nhưng dưới sự gia trì của sức mạnh này, mỗi đòn tấn công đều mang lại hậu quả đáng sợ.
Ông ta nhổ toẹt một cái, thấy “vật biến dị” còn lại cũng đang rơi vào thế yếu. Tốc độ của gấu bông rất nhanh, nhưng “Bert” quá nhạy bén, sau khi thích nghi với cơ thể, cứ ba đòn thì hắn lại né được một đòn chí mạng.
Tiếng động cơ ô tô gầm rú từ phía xa truyền lại. Alice đã lùi sát ra tận rìa ngoài của sân viện, nghe thấy tiếng động, em ngoái nhìn thì thấy một chiếc Ford màu đen đang lao nhanh tới. Nó xoay một vòng điệu nghệ ngay trước mặt Alice rồi cưỡng ép dừng lại.
Cánh cửa xe bị đá văng, một người quen thuộc bước ra, tay đang khống chế một người khác. Alice ngạc nhiên nhìn cô, còn nữ cảnh sát nọ chính là Lucy, cô nở nụ cười tươi, cố ý chào hỏi bằng giọng điệu nhẹ nhàng: “Sao thế, không nhận ra chị nữa à?”
Tên nhóc Rick bị cô còng tay, mặt mày khổ sở nói: “Cảnh sát, chính là chỗ này rồi. Kia chính là con quái vật tôi đã kể, cô thả tôi ra đi! Tôi chưa muốn chết!”
Tên nhóc đó không may bị tóm lại khi chưa chạy thoát được mấy trăm mét không ngừng lên tiếng van nài.
“Đừng cử động!” Lucy đe dọa: “Nếu không phải mấy người ở viện phúc lợi kia nhất quyết không hé răng nửa lời, cậu tưởng tôi tìm thấy cậu chắc?”
Nơi này có vấn đề. Lucy thầm cảm thấy dự cảm chẳng lành trong lòng. Cô nhìn về hướng khác, nơi có hai người đàn ông đang vật lộn... Và khi nhìn rõ mặt một người trong đó, tim Lucy thắt lại, đó chính là nghi phạm giết người mà sở cảnh sát vừa gửi ảnh qua cho cô!
Không kịp suy nghĩ nhiều, cô rút súng lục ra, bắn lên trời để cảnh cáo!