Nữ Vương quái vật

Chương 10: Khiêu vũ cùng quái vật

Trước Sau

break

Japheth nhanh chân lùi lại, có vẻ hơi kinh ngạc trước cú lên gối hiểm hóc và hèn hạ của đối phương. Nhưng ông ta cũng không hề giận, chuyện không biết xấu hổ ông ta làm đầy ra rồi, chút khiêu khích nhỏ nhặt này đã là gì?

Ông ta vừa nghĩ vừa đưa mắt ra hiệu cho Alice đang nấp trong góc... sực nhớ ra con bé không nhìn thấy, nhưng không sao, vật dị hóa trong lòng nó có thể nhận biết được. Quả nhiên, chỉ một giây sau, con bé đã bắt đầu lặng lẽ đi ra ngoài.

Japheth bật cười, hắn lại áp sát, trao đổi vài chiêu với kẻ địch đột ngột xuất hiện này. Đòn đánh của đối phương tuy tàn độc nhưng ra chiêu chẳng có bài bản gì cả. Loại này có thể bắt nạt người thường, chứ đối với hắn... cũng chỉ đến thế mà thôi.

Cảm nhận được dao động mập mờ truyền đến từ phía sau, ánh mắt Japheth lóe lên tia ranh mãnh. Ông ta cố tình để lộ sơ hở, giả vờ vấp vào cái xác vừa rơi xuống từ trên cao. Kẻ kia quả nhiên trúng kế, vội vàng xông lên tấn công.

Japheth hạ thấp người lướt qua, vạt áo khoác gió màu đen tung lên một đường cong đẹp mắt, một chân tung cú đá cực soái vào lưng kẻ địch. Bert bị cắt đứt nhịp độ, ánh mắt hắn lóe lên hung quang, chuẩn bị bật dậy phản sát ngay khi vừa ngã xuống.

Nhưng chuyện đó không còn khả năng xảy ra nữa. Bởi vì trong tầm mắt của hắn, một bàn tay dài ngoẵng như yêu ma quỷ quái bỗng thò ra từ bóng tối. Cùng lúc đó, tai hắn bị lấp đầy bởi một loại quái thanh kỳ dị không thể mô tả. Thân hình hắn khựng lại giữa không trung, đôi mắt trợn ngược, cái vuốt quái dị kia ấn thẳng trực tiếp lên mặt hắn!

“A a a a a a a a a a a a a!” Tiếng thét thảm khốc không lời nào tả xiết xé toạc bầu trời. Chim chóc bay tán loạn, cuồng phong ngưng bặt, tưởng như cả đất trời cũng rúng động trước nỗi đau đớn tột cùng mà hắn phải chịu đựng. Trong phút chốc, vô số sự chú ý bị thu hút về đây.

Nhưng Japheth còn nghe thấy những âm thanh khác. Lẩn khuất dưới tiếng thét thảm thiết đó là tiếng “sột soạt” nhão nhoét như thứ gì đó bị xé rách rồi nhồi nhét vào, kèm theo tiếng “rắc rắc” của xương cốt bị bẻ gãy trực tiếp bằng sức mạnh to lớn... Japheth bĩu môi, chẳng buồn ngoảnh đầu lại, phi thân chạy thoát ra ngoài.

Japheth không chạy lâu thì thấy Alice ở bên ngoài. Nói chính xác hơn là còn có một người khác nữa. Đó là một cậu bé tóc hơi xoăn không lớn hơn em là mấy, cậu bé đó đang quỳ sụp dưới đất, nhìn Alice với vẻ mặt đầy oán hận.

Bên cạnh hai đứa còn có một cái xác đẫm máu nằm đó trông như đã bị trọng thương rồi cố sức bò lết một quãng đường dài, cuối cùng không được cứu giúp mà mất đi hơi thở.

Nghe thấy tiếng bước chân, Alice quay đầu lại, vui mừng nói: “Ngài Japheth, ngài ra rồi.”

Cậu bé kia đầy vẻ địch ý: “Người này là ai? Sao quanh viện phúc lợi lại có người ngoài lẻn vào?”

Japheth bật cười, ông ta lại thèm thuốc lá rồi. Nếu điếu Marlboro yêu quý của ông ta còn đây thì nhất định sẽ không nương tay mà phả vòng khói vào mặt thằng nhóc này. Tuổi tác chưa bao giờ là cái cớ để ông ta nương tay với bất kỳ ai.

“Hai đứa vừa nói chuyện gì thế?” Japheth hỏi.

Alice chớp mắt: “Cậu ấy hỏi ta tại sao Felix lại biến thành thế này, ta bảo là cậu ấy tự ngã đấy chứ. Vì chạy gấp quá, cậu ấy còn đẩy ta một cái xong lại không nhìn rõ mặt đất nên vô tình ngã chết.”

“Láo loét!” Thằng nhóc cuống lên, giận dữ quát: “Mày nói bậy! Làm gì có ai ngã chết mà ra nông nỗi này? Cậu ấy rõ ràng là bị dao chém bị thương, xong bị vật nặng đè lên, muốn tìm người cứu nhưng không được giúp đỡ nên mới mất máu mà chết!”

Alice cũng biết mình vừa nói dối, em ngượng ngùng: “Cậu ấy không tin ta, còn định ra tay với ta, nên Hùng Hùng đành phải ra tay với cậu ấy thôi.”

Japheth nhếch môi, ông ta thản nhiên dùng chân đá vào cái xác, sau khi đá nó lật ngược lại, ông ta nhìn rõ tên nhóc “Felix” kia một cái rồi lầm bầm: “Nhìn xấu thật đấy.”

Đúng là xấu thật. Thằng bé đó lúc còn sống cổ đã bị vẹo khiến ngũ quan cũng bị lệch đi ít nhiều, người bình thường nhìn vào đều thấy khó lòng chấp nhận ngay được. Japheth lại nhìn thằng nhóc đang trừng mắt nhìn mình, đứa này trông cũng ra dáng lắm, tương lai chưa biết chừng lại lừa được khối cô gái tốt... Tiếc là cũng bị “vẹo”, vẹo ở tâm hồn.

Ông ta bỗng mỉm cười rồi nhìn Alice đầy ẩn ý: “Xem những kẻ cháu gặp kìa... Với tư cách là người lớn đi trước, ta sẽ dạy cho cháu một vài kiến thức nhỏ nhé.”

“Yêu cái đẹp, ghét cái xấu, đó là thiên tính của con người, cũng là một loại ác tự thân,” tiếng cười của ông ta dường như ẩn chứa điều gì đó sâu xa: “Điều này đã dẫn đến rất nhiều chuyện không hay. Thế nên có những kẻ muốn thay đổi tất cả. Họ bắt đầu tuyên truyền về nỗi bi ai mà sự xấu xí mang lại, kêu gọi mọi người đồng cảm, giúp đỡ họ, phóng đại lòng trắc ẩn trong tính cách con người, hy vọng khiến mọi thứ trở nên hài hòa tốt đẹp hơn.”

Ông ta trầm mặc, ánh mắt sâu thẳm nói: “Nhưng họ quên mất rằng, người bình thường không có khả năng phân biệt đẹp xấu. Đẹp xấu là vẻ ngoài, thiện ác mới là bản chất. Xinh đẹp và xấu xí chưa bao giờ liên quan đến thiện ác, nếu cưỡng ép buộc chúng lại với nhau thì đó mới là sai lầm thực sự. Đẹp là thiện, xấu là ác hay xấu là thiện, đẹp là ác đều là những gông cùm của nhận thức, là những vòng lặp quái ác, nếu lún sâu vào, cháu sẽ phạm sai lầm lớn.”

Alice nhìn Japheth với vẻ mặt như đang chìm vào hồi ức. Em suy nghĩ một chút, cảm thấy những lời này của ông ta khá có lý. Giống như trước đây anh trai từng dạy em, nếu có người đáng thương đến tìm em nhờ giúp đỡ thì nhất định phải chạy thật xa, đừng để ý tới. Bởi vì một cô bé không thể giúp làm những chuyện của người lớn. Những việc họ không làm được thì lấy cơ sở gì mà cho rằng một đứa bé như em có thể làm được?

Nhưng em vẫn nhỏ giọng tranh luận: “Ta không đồng cảm với cậu ta.”

Liếc nhìn Felix đã chết, em giải thích: “Người này mang tới cho ta một cảm giác rất tệ.”

Japheth vờ như không nghe thấy, ông ta chỉ muốn tìm một thời cơ để bày tỏ những cảm nghĩ “phẫn thế xuất tục” của mình mà thôi. Ông ta quay sang cậu bé đang bị ngó lơ nãy giờ, khẳng định: “Nói đi, về chuyện bài thi này nhóc biết được bao nhiêu?”

Cậu ta chính là kẻ cầm đầu nhóm ngỗ nghịch tên Rick kia, khuôn mặt cậu ta lộ vẻ kinh hãi: “Sao ông lại biết chuyện bài thi?”

Japheth cười đáp: “Năm người cùng vaog trong thì trừ nhóc và Alice ra, một đứa nằm dưới đất, một đứa vừa ngã chết trong nhà, còn có một đứa bị nhốt trong phòng riêng làm mồi nhử. Tất nhiên ta phải nghi ngờ kẻ vô sự như nhóc rồi.”

Chỉ mới vào một chuyến nhưng ông ta đã nắm thấu mọi tình hình. Rõ ràng cục diện vẫn còn nhiều chỗ mờ mịt, nhưng qua sự phân tích của Japheth, dường như mọi thứ đều tự lộ diện.

Rick ôm lấy cánh tay bị rạch của mình, cậu ta nhìn Alice rồi lại nhìn Japheth, trọng điểm là con gấu bông quái dị đang nhìn chằm chằm mình trong lòng Alice. So sánh thực lực hai bên, cuối cùng cậu ta chán nản nói: “Chuyện tôi biết cũng không quá nhiều... chỉ là cái Ngôi nhà thiên sứ này không phải là viện phúc lợi bình thường. Đúng là nó tiếp nhận rất nhiều trẻ em, nhưng mỗi năm đều có rất nhiều đứa trẻ mất tích.”

“Tôi không biết họ đã đi đâu,” Cậu ta nuốt nước bọt: “Tôi từng nghĩ họ đều đã chết, nhưng thực tế thì không.”

Japheth dường như không hề ngạc nhiên. Rick nhìn ông ta một cái, đành phải tiếp tục: “Bởi vì có người đã từng quay lại. Đó là một người quen của tôi, anh ta nói với tôi rằng, muốn biết chân tướng của viện phúc lợi này, muốn hiểu được bức màn tiềm ẩn của thế giới thì phải nắm lấy cơ hội, sống sót qua những thử thách của viện trưởng và những nhân vật lớn khác. Nếu có thể biểu hiện xuất sắc thì càng tốt, nó sẽ khiến con đường sau này của tôi dễ dàng hơn nhiều...”

“Mấy đứa cùng đi với nhóc là những kẻ khác được chọn vào cuộc thi sao?” Japheth hỏi.

“Đúng vậy,” Rick nói: “Khi tôi nhận được ám hiệu từ người trong viện, tôi biết cơ hội của mình đã đến.”

Cậu ta cụp mắt xuống, không nói thêm gì nữa. Chỉ cần người còn sống duy nhất là mình thì dù không phải xuất sắc nhất cũng sẽ thành xuất sắc nhất, vì vậy, cậu ta không hề tiết lộ nửa lời cho đồng đội của mình.

Nghe tất cả những điều này, Japheth chợt nhận ra cô bé Alice không hề có biểu hiện bị chấn động. Cô bé không đau buồn cũng không sợ hãi, giống như đang nghe một câu chuyện vô cùng kịch tính, gương mặt lộ vẻ khá nhập tâm.

Không hổ là người được vật biến dị thừa nhận! Japheth cảm thán trong lòng, hoàn toàn không có ý định uốn nắn cô bé lại. Bản thân ông ta vốn là một kẻ đi đường tà, không dẫn người ta đi chệch hướng đã là tạ ơn trời đất rồi, còn hy vọng ông ta đi dạy dỗ quan niệm nhân sinh đúng đắn cho người khác sao?

Dẹp đi cho rồi!

Theo ông ta thấy thì ở cái thế giới đầy rẫy quái vật này, khiêu vũ cùng quái vật có lẽ mới là cách sinh tồn tốt nhất.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc