Nữ Sinh Nghèo Ngây Thơ Đang Tải Lại File [Học Viện Quý Tộc]

Chương 31

Trước Sau

break

Cô vậy mà lại dám trực tiếp mang đi bán!

Baek Jinho xin số liên lạc của Bae Gawon từ trụ sở chính, gửi tin nhắn cho cô.

[?]

Bae Gawon đang ra vẻ ta đây, mỉm cười dịu dàng giơ tấm biển trả giá trong tay lên. Đương nhiên không thể nào mua thật, làm gì có tiền, chủ yếu là để tạo không khí, nâng giá lên thôi.

Điện thoại đột nhiên rung lên một cái.

Cô chậm rãi đặt tấm biển xuống, mở túi xách ra, một số lạ gửi đến một dấu [?]

Bae Gawon trả lời: [Ssibal! Đồ chó con, còn dám gửi tin nhắn quấy rối nữa thử xem.]

Baek Jinho nhận được tin nhắn, thái dương giật thon thót, sững sờ hai giây rồi như bị chọc tức điên, cười lạnh gõ chữ, vẻ mặt thậm chí có chút méo mó.

[Là tôi, Baek Jinho, cô đang ở đâu?]

Bae Gawon ngạc nhiên một lúc, sau đó ngón tay gõ lạch cạch trên màn hình điện thoại, gửi đi.

Baek Jinho nhận được sáu chữ.

[Trong tim cậu đó, thiếu gia.]

Hắn thật sự tức đến bật cười, ánh mắt càng thêm lạnh lùng, nhưng cố tình, tai lại ửng lên sắc hồng nhàn nhạt, tựa như bị lửa nóng đốt qua.

Sao lại có người có thể nói đùa mà miệng lưỡi sắc bén đến thế.

Baek Jinho nhíu mày, lưu lại bức ảnh bạn hắn gửi, gửi nguyên văn cho Bae Gawon, xem cô giải thích thế nào.

Đợi một lúc lâu, cô mới thản nhiên trả lời: [Chụp tôi đẹp quá, giống như ngôi sao vậy.]

[Thiếu gia, người mẫu chuyển sang làm diễn viên có dễ không? Cậu có thể giới thiệu công ty giải trí cho tôi không?]

Baek Jinho nhìn thấy tin nhắn thì tối sầm mặt mũi, còn tưởng cô nửa ngày không trả lời là vì đang nghĩ cách giải thích với hắn, không ngờ lại là đang ngắm nhìn vẻ đẹp của chính mình.

Sắc mặt hắn hơi lạnh đi, ánh mắt vừa tức giận vừa bất lực, bị Bae Gawon đánh lạc hướng, thậm chí còn nghiêm túc suy nghĩ về khả năng cô chuyển từ người mẫu sang diễn viên.

[Làm người mẫu còn không chuyên nghiệp, mà còn nghĩ đến chuyện làm diễn viên à?]

Hắn đang ngầm mỉa mai chuyện xảy ra ở phòng thay đồ hôm chụp hình.

Baek Jinho trả lời xong lại cảm thấy mình điên rồi, tại sao hắn lại nhắc đến chuyện này chứ! Như vậy khiến hắn giống như vẫn còn nhớ mãi không quên, đôi môi mỏng của hắn mím chặt, vẻ mặt lạnh lùng xen lẫn xấu hổ, tiếp tục gõ chữ.

[Tôi nghĩ cô cần phải giải thích tại sao cô lại xuất hiện ở nơi thế này, bán đồng hồ của tôi.]

Bae Gawon: [Tôi sửa lại chút, là đồng hồ của tôi, không phải cậu đã tặng tôi rồi sao?]

Baek Jinho nghiến răng: [Được, vậy tại sao cô lại bán đồng hồ của mình?]

Bae Gawon: [Không muốn nói cho cậu biết đâu.]

Baek Jinho đi một vòng lại quay về điểm xuất phát, bị trêu chọc triệt để. Đôi mắt vốn luôn lạnh lùng của hắn lúc này như sắp phun ra lửa.

Hắn gửi tin nhắn cho bạn: [Gửi định vị chỗ buổi đấu giá cho tôi.]

Người bạn nhanh chóng gửi định vị.

Baek Jinho khởi động xe, quay đầu, phóng thẳng đến buổi đấu giá. Dám trêu chọc hắn qua điện thoại, vậy thì hắn sẽ hỏi thẳng mặt cô.

Tiếc là hắn đến muộn, Bae Gawon đã rời đi, đi đặt mua một chiếc Porsche.

Người bạn mua lại chiếc đồng hồ, đến khoe công với Baek Jinho.

Sắc mặt Baek Jinho lạnh lùng khó coi, hỏi: “Mua bao nhiêu tiền?”

Người bạn: “Năm trăm triệu Won.”

Baek Jinho cười lạnh: “Đồ ngốc, thời điểm mua chiếc đồng hồ này còn chưa đến bốn trăm triệu.”

Cuối cùng hắn cũng không đến thăm Im Jiseong, tâm trạng thật sự không tốt, cảm thấy cổ họng như có một cục tức chắn nghẹn, không lên không xuống, không thể giải tỏa, cũng không thể nuốt trôi, tóm lại là hận Bae Gawon đến nghiến răng nghiến lợi.

Chập tối, điện thoại Baek Jinho reo không ngừng, tin nhắn nhiều đến mức nổ tung.

Hắn mở ra xem, lại là một quả bom, nổ tung khiến hắn hoa mắt chóng mặt, sững sờ vài giây, hắn vô thức mím môi, mày nhíu chặt lại.

Bae Gawon là học sinh thuộc diện hỗ trợ xã hội sắp chuyển đến trường Sligao? Không phải cô là tiểu thư nhà giàu vừa từ nước ngoài về sao? Sao lại có thể…

Baek Jinho phóng to đơn xin nhập học của cô, mục gia đình ghi rõ ràng là viện bảo trợ Ulsan.

Cô… là trẻ mồ côi.

Baek Jinho vẫn không muốn tin, một đứa trẻ mồ côi lớn lên ở viện bảo trợ sao lại có thể giống như cô được chứ. Gương mặt trong sáng, làn da trắng như tuyết, răng đều tăm tắp, tóc cũng được chăm sóc rất tốt, giống như tơ lụa mềm mượt. Quan trọng nhất là cô rất hoạt bát tự tin, chưa bao giờ để lộ ra chút tự ti nào, khi đối mặt với hắn giống như một con thiên nga kiêu hãnh, luôn ngẩng cao đầu.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương