[Trường Sligao lại sắp náo nhiệt rồi đây, mong chờ quá đi.]
Bài đăng lan truyền chóng mặt trên Nex. Hong Huiju và Bae Hyeongin lúc này vẫn chưa biết gì, vì hai người họ không xem điện thoại, mà đang xem tài liệu điều tra. Trước đó Bae Hyeongin đã nhờ người điều tra về người mẫu nữ xinh đẹp kia của Vibe, hôm nay tài liệu mới được gửi đến, cô ta nóng lòng đến tìm Hong Huiju để kể công.
Hong Huiju ngồi trước máy tính, xem xét kỹ lưỡng.
Bae Hyeongin dựa nửa người vào bàn, ngón tay cuộn một lọn tóc, khẽ nhíu mày, như thể không hiểu nổi.
“Huiju, cậu nói xem rốt cuộc cô ta có tiền hay không có tiền vậy? Quần áo, túi xách, cả xe nữa đều là thuê, nhưng lại có thể ở khách sạn Herose mỗi ngày. Phòng suite hạng sang ở Herose không hề rẻ, trong tài liệu nói cô ta đặt phòng cả tháng trời.”
Tài liệu điều tra được chỉ có thông tin về hành tung của Bae Gawon sau khi đến Seoul. Việc thuê đồ hiệu cũ, thông tin thuê xe, thông tin nhận phòng khách sạn, những thứ này đều rất dễ tra ra.
Hong Huiju cười lạnh, đôi mắt sắc sảo: “Câu cá thì đương nhiên phải thả mồi rồi. Ở khách sạn Herose là chi phí cần thiết để cô ta giả làm tiểu thư nhà giàu. Chẳng phải đã lừa được nhân viên Vibe xoay họ như chong chóng đó sao, e rằng ngay cả Baek Jinho cũng tưởng cô ta thật sự là tiểu thư nhà giàu vừa trở về từ nước ngoài.”
Bae Hyeongin: “Nói vậy cô ta thật sự thiếu tiền, nếu không cũng sẽ không chụp quảng cáo kiểu này.”
Hong Huiju gật đầu, cơn giận nguôi đi một chút. Vì thiếu tiền, cần cơ hội việc làm nên mới chụp quảng cáo đồng phục váy ngắn như vậy, cô ta có thể hiểu được.
Vibe đã thắng thầu, bây giờ có trút giận lên một người mẫu như cô cũng không thay đổi được gì. Cùng lắm thì lại tiếp tục mặc quần thể thao bên trong váy, dù sao trước đây cô ta vẫn luôn làm như vậy.
Hong Huiju vừa gập máy tính lại, Bae Hyeongin đột nhiên kinh ngạc kêu lên: “Huiju, cậu xem này!”
Cô ta đưa điện thoại đến trước mặt Hong Huiju, tay kia che miệng, chỉ để lộ đôi mắt kinh ngạc.
“Trời ơi, Bae Gawon là học sinh thuộc diện hỗ trợ xã hội sắp chuyển trường đến! Xuất thân từ viện bảo trợ Ulsan.”
Hong Huiju càng xem bài đăng, sắc mặt càng lạnh đi, hai hàng mày xinh đẹp hơi nhăn lại.
Hay lắm, ban đầu còn tưởng cô thiếu tiền, không có cơ hội có việc làm nên mới giả làm tiểu thư nhà giàu để nhận quảng cáo đồng phục Vibe. Bây giờ xem ra làm vậy là để vào được trường Sligao mà không bị lộ thân phận học sinh thuộc diện hỗ trợ xã hội, để mọi người chấp nhận cô, nên mới sớm từ Ulsan đến Seoul tính toán mọi việc, cố tình lừa gạt người khác.
Hong Huiju nghiến răng nghiến lợi: “Con đàn bà khốn nạn như ăn mày.”
Bae Hyeongin cảm thán: “Wow, sao lại có người đáng sợ như vậy chứ. May mà sớm vạch trần được bộ mặt thật của cô ta, nếu không đợi cô ta đến trường Sligao giả làm tiểu thư nhà giàu kết bạn với chúng ta, trời ơi, chỉ nghĩ thôi cũng nổi da gà rồi.”
Hong Huiju khoanh tay, đuôi mắt hơi nhếch lên, cười khẩy: “Cứ chờ xem, tớ sẽ khiến cô ta tự gánh lấy hậu quả.”
…
Bae Gawon thật sự mua một chiếc Porsche.
Cô mang đồng hồ của Baek Jinho đi bán đấu giá, mặc cả bộ Chanel, xách túi Hermes tham dự, vẻ ngoài đoan trang thanh lịch, ai nhìn vào cũng thấy là tiểu thư nhà giàu.
Những chàng trai trẻ tài năng, giám đốc công ty sưu tập đồ cổ, người phụ trách phòng triển lãm nghệ thuật đều lịch sự đưa danh thiếp cho cô.
Tại buổi đấu giá, một người bạn của Baek Jinho nhận ra chiếc đồng hồ đó, liền lén chụp ảnh Bae Gawon gửi cho hắn.
[Cậu có bạn gái từ bao giờ thế?]
[Vibe sắp phá sản rồi à? Tình hình đã khẩn cấp đến mức phải nhờ bạn gái cậu đi bán tài sản rồi sao, tớ phải bảo bố tớ bán tháo cổ phiếu Vibe gấp mới được.]
Gửi xong hai tin nhắn đó, hắn lại phóng to ống kính, chụp một bức ảnh đồng hồ trên bục trưng bày, cũng gửi cho Baek Jinho.
Lúc Baek Jinho nhận được tin nhắn thì đang lái xe, hắn định đến bệnh viện thăm Im Jiseong. Nhân lúc chờ đèn đỏ, hắn mở ra xem, nhìn thấy Bae Gawon ngang nhiên xuất hiện tại buổi đấu giá, bán đồng hồ của hắn, sắc mặt lập tức trở nên lạnh lùng khó coi, Baek Jinho siết chặt vô lăng, những vệt trắng xanh nổi lên trên đốt ngón tay.
Hắn cứ nghĩ rằng cẩn thận trân trọng món quà nhận được là chuyện thường tình.