Lâm Vi không cảm thấy mình đang chiếm hời. Dị năng hệ mộc của cô có thể kích thích sinh cơ vốn có của thể sinh mệnh, vốn dĩ là khắc tinh của các nguồn ô nhiễm.
Tuy nhiên, trong mắt người ngoài cô chỉ là một người thanh lọc cấp thấp, không chữa khỏi được cũng là chuyện bình thường. Ở đây, một khi đã trở thành người nhiễm bệnh thì cần có người thanh lọc cấp cao hơn giúp đỡ điều trị, hoặc dùng thuốc kháng ô nhiễm cao cấp, nếu không sớm muộn gì cũng chết.
Hồi ở mạt thế, Lâm Vi không mấy khi trực tiếp đối đầu với thây ma. Ban đầu cô cũng ở hậu phương trồng trọt, gắng gượng sống sót được năm năm, đến khi căn cứ bị phá thì cô cũng chết.
Cô không cho rằng đổi nơi khác là mình có thể biến thành đại lão ngay được, cô vẫn muốn sống kiểu "cày cuốc" thôi. Cô không định để lộ dị năng hệ mộc, điều đó có nghĩa là Lục Nhiên không thể khỏi hẳn trong tay cô được.
"Cấp độ dị năng của tôi không cao, có muốn thêm tôi cũng lực bất tòng tâm."
"Biết ngay là cô chẳng được việc gì mà."
Lâm Vi: "…"
"Cũng không thể nói vậy được, lỡ như gặp thực vật biến dị hoặc khi chúng ta tự trồng trọt, chẳng phải dị năng của tôi sẽ có ích sao."
Thực vật sau khi thanh lọc có giá bán cao hơn, điểm này Lục Nhiên miễn cưỡng chấp nhận.
Lâm Vi thực hiện liệu trình thanh lọc đơn giản cho Lục Nhiên. Cấp độ của nguyên chủ không cao, mà cô cũng vừa mới thức tỉnh dị năng hệ mộc, chỉ sau mười phút ngắn ngủi, mồ hôi đã đẫm trên mặt Lâm Vi.
Trái lại, sắc mặt Lục Nhiên dần trở nên hồng hào, ngay cả hàng chân mày của hắn cũng giãn ra. Như cảm nhận được Lâm Vi đã kiệt sức, Lục Nhiên chủ động cắt đứt liên kết.
"Được rồi, cũng đâu phải bảo cô chữa khỏi cho tôi, cô cũng chẳng có bản lĩnh đó, yếu đừng có mà ra gió."
"Chẳng phải sợ anh cảm thấy mình bị lỗ sao."
Lục Nhiên thản nhiên nói: "Cũng không hẳn, đã quyết định thì dù thế nào đi nữa tôi cũng sẽ không hối hận." Ánh mắt hắn nhìn lên trần nhà, cả người toát lên vẻ cô độc.
Lâm Vi không nói gì nữa.
Không gian bỗng nhiên yên tĩnh lại, những người khác trong nhà đá nhìn nhau đầy ẩn ý. Trương Hiểu lén nói với cô bạn cùng đội Trần U U: "Lâm Vi bị làm sao thế, chẳng phải trước đây cô ta luôn bám lấy Chu Cảnh Thành sao?"
"Ai mà biết, chắc não cá vàng rồi, đến lúc tỉnh ra thì chỉ có nước hối hận thôi."
"Dịch dinh dưỡng còn lại không nhiều nữa, Lâm Vi cũng thật là, có tiền sao lại mua thực vật biến dị, đi ra trạm hộ vệ đổi lấy dịch dinh dưỡng chẳng phải sẽ cầm cự thêm được mấy ngày sao."
Tang Nhã không nhìn nổi nữa: "Đó là đồ của Lâm Vi, mấy người mặt dày vừa thôi, còn dám dòm ngó đồ của người ta."
"Đồ của Lâm Vi thì sao chứ, bây giờ mọi người đều ở cùng một nhóm, giúp đỡ lẫn nhau thì có làm sao."
"Hừ, giúp đỡ lẫn nhau gì, lúc Lâm Vi cần, sao mấy người không đưa thuốc ra?"
"Cái đó sao mà giống nhau được."
"Thôi đi, đừng cãi nhau nữa, ngày mai còn phải ra ngoài, đi ngủ sớm đi." Chu Cảnh Thành bực bội lên tiếng.
Chu Cảnh Thành dường như là người cầm đầu trong cả đội này. Cấp độ cường hóa thể năng của hắn là B, cao nhất đội nếu không tính Lục Nhiên.
Nếu không phải là người nhiễm bệnh thì cấp độ của Lục Nhiên còn cao hơn hắn, nhưng cấp độ của người nhiễm bệnh sẽ bị thoái hóa, giờ đây cường hóa thể năng của Lục Nhiên là bao nhiêu có lẽ chỉ mình hắn biết.
Cấp độ thanh lọc của Tần Tư Vũ là C+, những người còn lại cơ bản đều là cấp D, tuy nhiên Tang Nhã dù là con gái nhưng năng lực của cô ấy là cường hóa thể năng cấp C, cũng là một người khá lợi hại trong đội.
…
Sau khi mặt trời lặn, bóng đêm nhanh chóng bao trùm. Lâm Vi đã sớm cảm thấy mệt mỏi, việc bị ô nhiễm cộng với việc xuyên không tiếp nhận ký ức khiến não bộ cô luôn trong tình trạng kiệt quệ.
Sau khi trị liệu cho Lục Nhiên xong, cô nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu.
Nhưng Lục Nhiên lại không ngủ được, Lâm Vi nằm quá gần hắn, dù cách một lớp lều nhưng hắn vẫn có thể nghe rõ tiếng thở hơi nặng nề của cô. Hắn nhìn chằm chằm vào trần nhà tối đen hồi lâu mới chậm rãi nhắm mắt lại.
Chu Cảnh Thành cũng không ngủ được, hắn cảm thấy trong lòng rất khó chịu, còn thấy Lâm Vi đang làm mình làm mẩy vô lý. Lâm Vi trước đây luôn hiểu chuyện, cô chưa từng làm trái lời nói của hắn.
Chẳng lẽ chỉ vì mấy ngày nay hắn thân thiết với Tần Tư Vũ nên cô không chịu nổi nên mới nổi cáu sao? Nhưng hắn đã sớm nói với Lâm Vi rằng hắn chỉ coi cô như em gái, không thể cho cô tình cảm như cô mong muốn, và cô cũng nói là hiểu, nói sẽ coi hắn là anh trai.
Mới đó mà đã cô thay đổi rồi sao?
"Cảnh Thành, hay là ngày mai anh nói chuyện với Vi Vi đi, chắc chắn cô ấy sẽ nghe lời của anh mà."
Chu Cảnh Thành xoay người: "Không cần, không bao lâu nữa cô ấy sẽ tự quay lại thôi."
Lục Nhiên là kẻ "phun độc" không chừa một ai, ai mà chịu nổi tính của hắn.