Nữ Phụ Truyện Nam Tần Chỉ Muốn Làm Ruộng

Chương 5: Xuyên sách

Trước Sau

break

Trong sách, sau khi Chu Cảnh Thành ly hôn với nguyên thân, hắn nhanh chóng kết hôn với Tần Tư Vũ. Lúc đó Tần Tư Vũ không còn là cô gái tội nghiệp buộc phải tham gia khai hoang khu ô nhiễm nữa, cô ấy đã trở thành con gái riêng của một người thanh lọc cấp S tại Viện nghiên cứu Tịnh Đô ở nội thành. 

Đặc biệt là người thanh lọc này vừa mất đi đứa con gái duy nhất nên ông ta đã dồn hết tình yêu thương lên đầu đứa con gái riêng này, kéo theo Chu Cảnh Thành cũng lên như diều gặp gió. Chu Cảnh Thành vốn đã nhờ sự hy sinh của cả gia đình nguyên chủ mà nâng cao cấp độ dị năng, sau này lại có thêm nhà ngoại lợi hại thì chẳng khác nào hổ mọc thêm cánh.

Nhưng bây giờ tất cả những chuyện đó đều chưa xảy ra, nếu Lâm Vi đã đến thì không đời nào cô để bản thân và cha mẹ nguyên chủ trở thành bàn đạp cho kẻ khác. 

Việc đầu tiên cô cần làm là tiếp cận Lục Nhiên.

Chiếc lều của Lâm Vi hơi xa chỗ nằm của Lục Nhiên, cô đi lại vài chuyến để chuyển hết đồ đạc của mình sang cạnh hắn. Suốt quá trình đó, Chu Cảnh Thành luôn nhìn cô chằm chằm như nhìn một đứa trẻ đang dở chứng.

Đội tạm thời này có tổng cộng mười người, tình cờ toàn là học sinh. Những người dám bước chân vào khu ô nhiễm đều là người có dị năng. 

Năm nam năm nữ, trong đó có bốn người có dị năng thanh lọc (ba nữ một nam), còn lại đều là người cường hóa thể năng. Ở quốc gia của nguyên chủ, người có dị năng thanh lọc tương đối ít, nhưng những người thanh lọc cấp thấp thì thua xa những người cường hóa thể năng cùng cấp về độ hữu dụng và độ chào đón. 

Suy cho cùng, người thanh lọc cấp thấp đến bản thân còn chẳng bảo vệ nổi, năng lực còn chẳng bằng một lọ thuốc kháng ô nhiễm sơ cấp.

"Tôi mang đồ qua đây, sau này chúng ta là cộng sự nhé." Lâm Vi chẳng đợi Lục Nhiên trả lời, cô quay lại dọn dẹp lều bạt và nhu yếu phẩm. 

Đồ đạc của nguyên thân không nhiều, rõ ràng là con gái nhưng những gì dùng được cô đều đưa hết cho Chu Cảnh Thành. Lâm Vi thầm nghĩ khi nào không còn bị cốt truyện ảnh hưởng nữa cô sẽ đòi lại Chu Cảnh Thành.

Lục Nhiên đã đồng ý cho cô ở gần, cô cũng sẽ báo đáp hắn tử tế, cố gắng giúp hắn sống lâu hơn, tốt nhất là sống thọ hơn cả Chu Cảnh Thành. 

Ở đây không có thây ma, cũng không có tinh hạch, điểm duy nhất giống với thời mạt thế cô từng sống là sự tồn tại của thực vật biến dị. 

Thực vật biến dị có thể giúp người có năng lực bù đắp dị năng đã tiêu hao, nhưng với điều kiện là phải được thanh lọc. Thanh lọc càng sạch thì hiệu quả hấp thụ càng tốt, nhưng không phải loại thực vật biến dị nào cũng có thể ăn trực tiếp, những loại vốn không ăn được thì sau khi biến dị vẫn không thể ăn. 

Những loại không ăn được có thể bán cho các công ty dược phẩm, tuy nhiên mỗi loại thực vật biến dị có cấp độ khác nhau thì giá bán cũng khác nhau. Trong đó, những loại dược liệu biến dị cao cấp cần thiết cho thuốc gen có giá bán cực kỳ đắt đỏ.

Trong nguyên tác, cha mẹ và gia đình bác của nguyên chủ đều chết dưới tay cây thiên ma biến dị. Cuối cùng, nguyên chủ có được một phần thân của cây thiên ma đó nhờ vào cái chết của cả gia đình, nhưng cô lại dùng nó đổi lấy một lọ thuốc cải tạo gen cao cấp cho Chu Cảnh Thành để hắn nâng cao dị năng. 

Nhưng chẳng bao lâu sau, Chu Cảnh Thành đã ly hôn với nguyên chủ rồi phát triển thế lực, cưới chân ái và lọt vào mắt xanh của ông bố vợ là nhà nghiên cứu ở nội thành.

Lâm Vi xoa xoa thái dương. 

Cô không biết nguyên chủ đi đâu, nhưng may mà cô đã đến, những chuyện trong sách sẽ không thể xảy ra. Với sự hiện diện của thực vật biến dị, dị năng của cô không cần thuốc cải tạo gen nâng cấp, cô có thể trực tiếp hấp thụ năng lượng từ chúng. 

Nghĩ đến những thứ mà nguyên chủ đã vô tư dâng hiến cho Chu Cảnh Thành, Lâm Vi không khỏi thở dài. Cô chưa bao giờ là người hào phóng, nhất là khi cô đã sống tằn tiện suốt năm năm ở thời mạt thế, ngay cả một mẩu giấy vụn cô cũng không muốn để kẻ khác chiếm lợi.

Hy vọng Lục Nhiên sẽ làm ăn cho ra hồn một chút, sớm giúp cô thoát khỏi cốt truyện, như vậy dù đồ đạc có mất thì sau này cô cũng có thể bắt Chu Cảnh Thành quy đổi ra điểm cống hiến trả lại. 

Nhưng hiện tại, cứ nghĩ đến sức mạnh điều khiển quái dị kia, cô không thể mạo hiểm. Cô phải tạo quan hệ tốt với Lục Nhiên. 

Nghĩ đến đây, Lâm Vi chủ động nói: "Sau này mỗi ngày tôi sẽ thanh lọc cho anh một lần, nếu anh có chỗ nào không ổn cũng có thể chủ động tìm tôi, giúp được gì tôi sẽ giúp, nhưng lúc khai hoang anh phải bảo đảm an toàn cho tôi."

Lục Nhiên gối hai tay sau đầu, hắn không có lều, Lâm Vi có thể nhìn thấy rõ những đường cơ bắp săn chắc trên cánh tay hắn. 

Lục Nhiên nghiêng đầu, hai người nằm cùng hướng, ngăn cách bởi tấm màn lều đang vén lên. Lục Nhiên cười: "Một lần đổi một ngày, cô cũng biết tính toán đấy."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương