Chỉ tiếc, cô không phải Tô Nguyệt.
Có vài chuyện bọn họ nhất định phải trả giá.
“Sao không nghe điện thoại?”
Thấy cô đứng ngây ra, đáy mắt Lục Thành hiện lên chút khó chịu.
Quý Vũ hoàn hồn, dịu dàng bước tới: “Điện thoại em hết pin tắt máy rồi. Anh có gọi cho em à?”
Hệ thống - kẻ tận mắt nhìn thấy cô tự tay tắt nguồn điện thoại - quyết định giữ im lặng.
“Em còn lề mề cái gì nữa? Anh đợi em nửa ngày rồi.”
Lần đầu tiên từ người được chờ trở thành người phải chờ người khác, giọng điệu Lục Thành rõ ràng đầy mất kiên nhẫn.
“Mau đi thôi, mẹ đang sốt ruột đấy.”
Quý Vũ ngoan ngoãn đáp lời rồi theo anh ra ngoài.
Lục Thành chân dài, bước đi lại nhanh. Quý Vũ phải chạy chậm phía sau mới miễn cưỡng theo kịp. Đến khi tới bãi đỗ xe, cô đã hơi thở dốc.
Quý Vũ - người ghét vận động nhất đời - lập tức lạnh mặt ở góc độ Lục Thành không nhìn thấy, âm thầm hỏi hệ thống: “Có cách nào thần không biết quỷ không hay làm gãy chân anh ta không?”
Hệ thống: “Không có loại đạo cụ đó.”
Dù chỉ là giọng điện tử máy móc, Quý Vũ vẫn nghe ra sự cạn lời trong đó.
Tâm trạng bực bội của cô lập tức khá hơn đôi chút.
Lên xe xong cô còn cố tình trêu hệ thống: “Anh có thể đổi giọng nói không? Kiểu trầm thấp từ tính một chút ấy. Tôi khá thích giọng nam.”
“Đổi giọng cần dùng điểm tích lũy. Hiện tại số nhiệm vụ hoàn thành của Quý tiểu thư là 0, điểm tích lũy cũng bằng 0.”
Nghe phải hoàn thành nhiệm vụ mới đổi được, Quý Vũ bĩu môi. Nhưng rất nhanh cô lại lạc quan trở lại:
“Không đổi cũng tốt. Nếu ngày nào anh cũng nói chuyện trong đầu tôi bằng giọng quyến rũ như vậy lỡ tôi mang thai thì sao?”
Hệ thống: “?”
Chiếc xe chậm rãi rời khỏi khu dân cư, hướng về nhà cũ nhà họ Lục ở ngoại thành.
Suốt đường đi, Lục Thành chỉ im lặng lái xe.
Quý Vũ đối phó vài câu cho có lệ rồi dứt khoát ngậm miệng, tiếp tục tán dóc trong đầu với hệ thống.
Không khí trong xe vẫn coi như yên ổn…
Cho đến khi radio trên xe phát ra một giọng nói quen thuộc.
Quý Vũ khựng lại.
Cô không ngờ lại nghe được buổi phỏng vấn của Chu Thanh Thanh ngay lúc này.
Lục Thành hiển nhiên cũng không ngờ tới. Anh ta sững người một thoáng rồi vô thức siết chặt tay lái, chăm chú nghe chương trình phát thanh.
MC hỏi: “Lần này cô vừa giành giải Ảnh hậu Cannes, vì sao không tiếp tục phát triển ở nước ngoài mà lại chọn trở về nước?”
Chu Thanh Thanh mỉm cười: “Có lẽ vì nơi này có người mà tôi quan tâm nhất.”
Quý Vũ: “…”
Ám chỉ rõ đến mức này thì cô ta nên báo luôn số căn cước của Lục Thành đi cho rồi.
Cô liếc sang bên cạnh, quả nhiên thấy nét dao động hiện rõ trên gương mặt người đàn ông.
Lười xem hai người họ “diễn cảnh tình sâu nghĩa nặng từ xa”, Quý Vũ khẽ mím môi, mềm giọng lên tiếng: “A Thành, đổi kênh khác được không? Em muốn nghe nhạc.”
Lục Thành liếc cô một cái, giọng đầy thiếu kiên nhẫn: “Em có điện thoại mà, đeo tai nghe vào tự nghe đi.”
“Điện thoại em hết pin rồi…”
Giọng Quý Vũ càng lúc càng nhỏ, nhưng vẫn đủ để anh nghe rõ.
Chỉ tiếc, Lục Thành hoàn toàn phớt lờ.
Mẹ nó.
Quý Vũ âm thầm chửi trong lòng.
Hệ thống lập tức lên tiếng: [Nếu cô chịu trang điểm kỹ hơn một chút, mức độ bao dung của anh ta với cô sẽ cao hơn.]
“Đúng kiểu phát ngôn của đàn ông thẳng nam ung thư.”
Quý Vũ cà lơ phất phơ đáp lại.
“Chưa nghe câu này bao giờ à? Thứ không chiếm được thì dù có hôi cũng muốn thử. Còn bánh kem đặt trong nhà lâu rồi, dù phủ đầy trái cây với kem bơ cũng thấy ngán.”
“Hiện giờ trong mắt Lục Thành, Tô Nguyệt chính là chiếc bánh kem bị để ở nhà nhiều năm như vậy. Dù có đẹp đến đâu, anh ta cũng lười nhìn.”
Hệ thống im lặng một lát rồi hỏi:
[Vậy cô định làm gì tiếp theo? Để cốt truyện phát triển y nguyên sao?]
Khóe môi Quý Vũ chậm rãi cong lên.
“Đương nhiên là không.”
“Lục Thành, Chu Thanh Thanh, Lục phu nhân với em gái Lục Thành… Khó khăn lắm mới gom đủ đám người mà Tô Nguyệt hận nhất vào một chỗ.”
“Sao có thể lãng phí cơ hội này được?”
Hệ thống nghe cô nói xong, lập tức có dự cảm chẳng lành.
Quả nhiên, giây tiếp theo Quý Vũ mỉm cười vô cùng dịu dàng: “Tôi định mở bình gas rồi tiễn cả đám họ lên trời.”
Hệ thống: […]
Sau khi Quý Vũ nói xong câu đó, hệ thống rõ ràng bị lag mất một giây.
[Cô nghiêm túc đấy à?]
“Không được sao?” Quý Vũ nghiêm trang hỏi lại.
Hệ thống im lặng, dường như không biết nên trả lời thế nào.
Quý Vũ lại vô cùng nghiêm túc phân tích: “Anh xem đi, người mà Tô Nguyệt hận cũng chỉ có mấy người đó thôi. Mở bình gas rồi cho nổ một phát, chẳng phải giá trị thù hận sẽ trực tiếp về 0 sao?”
Hệ thống: […]
Nghe thì có vẻ hợp lý đấy.
Nhưng sao cứ thấy sai sai ở đâu đó.
Thấy hệ thống không phản bác nổi, đáy mắt Quý Vũ hiện lên ý cười: “Nếu anh thấy không có vấn đề gì, vậy lát nữa tôi sẽ ghé phòng bếp.”