Sau khi hai người công khai hẹn hò, Tô Nguyệt lập tức trở thành trò cười trong mắt mọi người. Cô suy sụp đến mức tinh thần hoảng loạn, cuối cùng ông Tô chỉ có thể giúp cô chuyển trường, rời khỏi nơi có Lục Thành.
Sau khi Tô Nguyệt rời đi, chuyện tình cảm giữa Lục Thành và Chu Thanh Thanh cũng bị nhà họ Lục phát hiện.
Nhà họ Lục cực lực phản đối việc anh ta quen một cô gái có gia cảnh bình thường như Chu Thanh Thanh.
Hai người đấu tranh một thời gian nhưng cuối cùng vẫn thua hiện thực.
Họ chia tay.
Chu Thanh Thanh bị nhà họ Lục đưa ra nước ngoài du học.
Không lâu sau đó, tập đoàn Lục thị gặp khủng hoảng tài chính nghiêm trọng, chuỗi vốn gần như đứt gãy. Nhà họ Lục phải chạy vạy khắp nơi vay tiền, cuối cùng Lục phu nhân tìm đến nhà họ Tô đề nghị liên hôn.
Ông Tô thấy nhà họ Lục lúc cần tiền mới nhớ đến con gái mình thì tức đến mức muốn đuổi thẳng họ ra ngoài.
Nhưng đúng lúc ấy, Tô Nguyệt lại lao ra.
Cô thậm chí sẵn sàng trở mặt với gia đình chỉ để được gả cho Lục Thành.
Ông Tô tức đến suýt phát bệnh tim, cuối cùng ném cho cô một khoản tiền lớn rồi tuyên bố: “Nếu con nhất quyết gả cho Lục Thành, đây sẽ là tài sản cuối cùng nhà họ Tô cho con. Từ nay về sau, con không còn là người nhà họ Tô nữa.”
Tô Nguyệt đau lòng đến tuyệt vọng, nhưng dưới lời hứa hẹn của Lục Thành, cô vẫn nghĩa vô phản cố rời đi.
Cô mang theo toàn bộ của hồi môn giúp nhà họ Lục vượt qua khủng hoảng.
Cũng vì món ân tình ấy mà sau khi kết hôn, Lục Thành đối xử với cô vẫn giữ được chút khách sáo và tôn trọng. Chỉ tiếc, theo thời gian, anh ta ngày càng lạnh nhạt hơn.
Sau khi Lục thị vực dậy thành công nhờ số tiền của cô, nhà họ Lục cũng lấy lại vẻ huy hoàng trước kia. Nhưng đối với người con dâu đã mất chỗ dựa nhà mẹ đẻ như Tô Nguyệt, bọn họ cũng chẳng còn giữ nổi chút tôn trọng ban đầu.
Lục phu nhân coi thường cô.
Em gái Lục Thành thì khắp nơi gây khó dễ.
Cuộc sống của Tô Nguyệt ở nhà họ Lục ngày càng ngột ngạt và khó khăn.
Nhưng cô vẫn luôn tin rằng…
Chỉ cần mình đủ hiền lành, đủ nghe lời, một ngày nào đó Lục Thành sẽ yêu cô hơn, còn người nhà họ Lục cũng sẽ thật lòng chấp nhận cô.
Thế nhưng đúng vào lúc ấy, Chu Thanh Thanh - người vừa giành giải ảnh hậu ở nước ngoài - trở về nước.
Để cố tình chọc tức Tô Nguyệt, em gái Lục Thành còn đặc biệt mời cô ta đến buổi tụ họp gia đình.
Sau nhiều năm xa cách, Lục Thành và Chu Thanh Thanh gặp lại nhau.
Sự rung động và tình cảm chưa dứt gần như hiện rõ trên gương mặt hai người.
Tô Nguyệt không nhịn được đỏ mắt.
Chu Thanh Thanh thấy vậy lập tức xin lỗi rồi rời đi, còn Lục Thành cũng lập tức đuổi theo cô ta, bỏ mặc Tô Nguyệt một mình đối mặt với sự trách móc của mẹ chồng và em chồng.
Đêm hôm đó, Lục Thành không về nhà.
Lần gặp lại tiếp theo, trên người anh ta vẫn còn vương mùi nước hoa của Chu Thanh Thanh.
Nhưng Tô Nguyệt không dám hỏi đã xảy ra chuyện gì.
Kể từ ngày đó, Lục Thành thường xuyên qua đêm bên ngoài. Mỗi lần tham gia tiệc tùng xã giao, người đi cùng anh ta cũng luôn là Chu Thanh Thanh.
Còn thái độ với Tô Nguyệt thì ngày càng mất kiên nhẫn.
Cô một lần nữa trở thành trò cười trong giới thượng lưu.
Sau đó không lâu, tin tức Lục Thành và Chu Thanh Thanh cùng vào khách sạn bị tung ra.
Tiếp theo là hàng loạt bài PR phủ kín mạng xã hội, kể lại chi tiết chuyện tình năm xưa của hai người.
Cư dân mạng lập tức cảm thán đây mới là tình yêu đích thực.
Mà Tô Nguyệt - người không thể thiếu trong câu chuyện tình ấy, cũng là “Lục thiếu phu nhân” trên danh nghĩa hiện tại - lập tức trở thành tâm điểm bàn tán.
“Không nhầm thì Tô Nguyệt năm đó chính là người cướp bạn trai của bạn thân đúng không?”
“Chắc chắn rồi. Đúng là loại phụ nữ đầy tâm cơ, ai làm bạn với cô ta đúng là xui xẻo.”
“Bây giờ Lục tổng và Chu ảnh hậu quay lại với nhau, đúng là báo ứng của cô ta.
…
Tô Nguyệt nhốt mình trong phòng, hết lần này đến lần khác đọc những bình luận ấy.
Cuối cùng cô hoàn toàn suy sụp.
Trong đêm mưa tầm tã, cô chân trần chạy khỏi nhà, lao đến khách sạn nơi Lục Thành đang ở rồi điên cuồng đập cửa.
Khi Lục Thành mất kiên nhẫn bước ra, cô như người chết đuối vớ được cọng rơm cứu mạng, tuyệt vọng cầu xin anh ta: “Anh đi nói với họ đi… nói với họ rằng em không cướp bạn trai của ai cả được không? Em vô tội… em thật sự không cướp bạn trai của cô ấy…”
Lục Thành nhìn dáng vẻ sụp đổ của cô, im lặng một lúc lâu rồi mới lạnh nhạt nói: “Nếu em là người vô tội thì người bị mắng sẽ là cô ấy.”
Tô Nguyệt chết lặng.
Cô nhìn ánh mắt lạnh lùng thờ ơ của anh ta, nhưng lại không thể thốt nổi một lời.
Khi đọc đến đoạn này, Quý Vũ chỉ cảm thấy kinh ngạc vì trên đời lại có người tra đến vậy.
Cho đến khi cô đọc tiếp phần tư liệu phía sau mới phát hiện anh ta còn có thể tệ hơn nữa.