Vốn dĩ Bạch Tú Oánh chẳng hề để tâm đến sự xuất hiện của một kẻ "dự bị" từ dưới quê lên tranh vị trí thanh mai trúc mã mà cô ta đã cầm chắc trong tay, nhưng không ngờ nhan sắc của đối phương lại xuất sắc đến vậy.
Thẩm Lệ Quân thu hết vào tầm mắt, lại liếc nhìn con trai đang đứng cạnh tường. Thấy ánh mắt con trai tuy có vẻ thờ ơ nhưng dường như thỉnh thoảng lại dừng trên người Lâm Tuyết Mai, bà đem hai cô gái ra đặt lên bàn cân so sánh, sự khó chịu trong lòng lại dâng lên vài phần.
Bạch Tú Oánh mặc chiếc váy liền bằng vải voan mềm mại, là kiểu ăn mặc thời thượng nhất hiện nay. Nhìn sang Lâm Tuyết Mai, bộ quần áo trên người cô là loại vải mà dân thành phố đã bỏ không mặc từ mấy năm trước, nhưng nếu luận về vóc dáng chuẩn chỉnh và nét quyến rũ trên khuôn mặt, thì đừng nói là Bạch Tú Oánh, ngay cả những diễn viên múa trong đoàn văn công cũng chỉ có vài người bì được với cô.
Kiểu nhan sắc này mà còn biết làm nũng nữa thì chẳng người đàn ông nào chịu thấu, ngay cả con trai bà - một đứa thật thà như vậy mà vừa gặp đã để mắt tới rồi. Cứ để lâu thế này chắc chắn sẽ hỏng việc.
Thẩm Lệ Quân đang mải tính toán thì nghe thấy sau tấm rèm ở giường bệnh bên cạnh vang lên một tràng tiếng ho khan, nghe rất khó chịu. Bà không nhịn được mà nhíu mày. Lâm Tuyết Mai nghe trong tiếng ho có lẫn cả tiếng thở dốc nặng nhọc, tim thắt lại, liền hỏi Thẩm Lệ Quân: “Thím hai, người nhà của giường bên cạnh đâu rồi ạ?”
Thẩm Lệ Quân cau mày sâu hơn, hồi tưởng lại: “Là một người giúp việc, hình như đi giặt quần áo rồi…”
“Để cháu xem sao.” Lâm Tuyết Mai đứng dậy, quay người vén tấm rèm trắng lên.
Thẩm Lệ Quân nhìn theo bóng lưng Lâm Tuyết Mai, liếc mắt nhìn Bạch Tú Oánh, vẻ mặt giãn ra. Hai người trao nhau nụ cười đầy ẩn ý.
Đẹp thì đã sao? Con bé nông thôn thì chung quy cũng không bỏ được cái tính thấp hèn, thích đi hầu hạ lấy lòng người khác. Hai người lạnh nhạt nhìn Lâm Tuyết Mai chạy khỏi giường bệnh đó, chạy ra cửa nói nhỏ vài câu với Lục Hằng. Lục Hằng quay đầu ra ngoài hành lang gọi y tá: “Y tá, bên này có người cần dùng máy hỗ trợ hô hấp!”
Giọng Lục Hằng không cao nhưng trầm ấm và đầy uy lực, truyền đi rất xa. Ở cuối hành lang lập tức có y tá lên tiếng đáp lại. Lâm Tuyết Mai quay người trở lại sau tấm rèm trắng.
Y tá chạy vội vào phòng bệnh, mang theo thiết bị hỗ trợ hô hấp. Tiếng ho và thở dốc nhanh chóng dịu đi. Sau khi y tá rời đi, Lâm Tuyết Mai mới bước ra, thản nhiên ngồi lại xuống chiếc ghế đẩu.
Sau màn hỗn loạn nhỏ đó, Thẩm Lệ Quân quyết định phải dìm hàng Lâm Tuyết Mai một chút. Bà cười nhẹ, nhìn Bạch Tú Oánh với vẻ trách móc: “Sữa bột cháu mang đến toàn chữ nước ngoài, chắc không phải hàng trong nước đâu nhỉ. Thứ quý giá thế này, cô cũng có bệnh tật gì lớn lao đâu.”
Thẩm Lệ Quân vừa nói vừa liếc mắt sang Lâm Tuyết Mai. Bạch Tú Oánh bắt được tín hiệu, mỉm cười hiểu ý: “Ba cháu mấy hôm trước đi khảo sát nước ngoài mang về đấy ạ, nếu cô uống thấy hợp miệng, lần sau cháu lại mang qua. Còn Tuyết Mai mang mấy thứ hoa quả này, hình như không hay thấy lắm nhỉ.”
Thẩm Lệ Quân nhanh chóng tiếp lời: “Loại quả này chắc phải ở tận trong rừng sâu núi thẳm mới có, đến cô còn chưa nhìn thấy bao giờ.”
Tiểu Viên đứng cạnh tường không để ý đến thần sắc của mẹ mình, nghe thấy vậy liền bước tới: “Để con đi rửa cho mọi người cùng nếm thử.”
Ai ngờ Thẩm Lệ Quân khoát tay: “Thôi đừng. Dù sao cũng là đồ mọc dại ở dưới quê, người nhà ăn cho biết thì thôi, đừng dùng thứ đó đãi khách.”
Lời vừa thốt ra, Tiểu Viên ngượng ngùng rụt tay lại, còn Lâm Tuyết Mai thì ngẩng đầu nhìn Thẩm Lệ Quân một cách sâu sắc.
Thẩm Lệ Quân không hề né tránh, vẫn cười tươi rói nhìn cô.
Bạch Tú Oánh cũng mỉm cười, khoanh tay đứng xem kịch vui.
Lục Hằng đứng ở cửa, ánh mắt thêm phần chú ý.
Dù đứng ở cửa nhưng anh không bỏ sót động tĩnh bên này, dù sao anh cũng có nhiệm vụ đi theo. Cặp "mẹ chồng nàng dâu tương lai" này kẻ xướng người họa là để chèn ép đối thủ cạnh tranh có nhan sắc nổi bật trước mắt, nếu cần thiết anh sẽ phải can thiệp.
Nhưng Lâm Tuyết Mai lúc này vẫn chưa rõ chân tướng, đầu óc đầy dấu hỏi.
Cô chỉ biết từ khi mình vào phòng đến lúc Bạch Tú Oánh bước vào, bà thím hai này đối xử bên lạnh bên nóng quá rõ ràng. Nhưng cô cũng chỉ nghĩ đơn giản là thói thường của những kẻ hám lợi, khinh nghèo yêu giàu. Lễ tiết của bậc hậu bối cô đã làm đủ, sau này với hạng người họ hàng xa không mấy liên quan này, cô cứ kính nhi viễn chi là xong.
Kính nhi viễn chi: Vẫn giữ thái độ tôn trọng, lễ phép nhưng không muốn gần gũi, thân thiết mà luôn giữ một khoảng cách nhất định.
Thế nhưng mấy câu nói kia, hết sữa bột ngoại quốc lại đến quả dại rừng sâu, mượn vật mỉa mai người, tát thẳng vào mặt cô như thế là ý gì? Cô với Bạch Tú Oánh cùng lắm sau này làm chị em dâu họ, có đến mức đó không?
Dù sao đi nữa, đối phương đã chủ động gây chiến thì cô cũng trực diện nghênh chiến thôi. Cô mỉm cười nhàn nhạt đáp: “Thím hai nói vậy cháu không đồng tình. Đồ mọc dại ở quê sao lại không đãi khách được ạ? Mấy vạn năm trước, chẳng phải chúng ta đều từ tổ tiên người rừng trong núi tiến hóa thành đấy sao, thím thấy có đúng không ạ?”
Sắc mặt Thẩm Lệ Quân biến đổi. Câu nói này đánh trúng vào "vùng mù" của bà. Thời kỳ bà được đi học đúng vào giai đoạn mười năm biến động kia nên bụng dạ chẳng có chữ nghĩa gì, sợ nhất là ai nhắc đến sách vở. Bà cứng họng không biết đáp lại thế nào.
Bạch Tú Oánh cũng sững người, không ngờ con bé nông thôn này không chỉ đẹp mà còn lanh lợi, miệng lưỡi sắc sảo, đầu óc nhanh nhạy. Câu nói của Thẩm Lệ Quân bề ngoài không hung dữ mà theo kiểu "trong bông có kim", cô cũng đáp lại bằng một cây kim giấu trong lời bông đùa, cầm trịch chừng mực rất tốt, khiến người ta khó mà bắt bẻ.
Còn chưa kịp nghĩ ra cách đối phó thì nghe thấy phía sau vang lên một tiếng "xoạt" chói tai của móc kim loại ma sát, khiến cả bọn giật mình, theo bản năng quay đầu lại nhìn.