Lâm Tuyết Mai vừa bước vào phòng đã cảm nhận được một ánh mắt dò xét nặng nề đè ép tới. Cô nhìn lại nơi phát ra ánh mắt ấy, thấy bà thím hai này đang tựa vào đầu giường bệnh. Bà ta chừng hơn bốn mươi tuổi, gương mặt trắng trẻo toát lên vẻ sống sung sướng, nở nụ cười nhạt nhẽo chào hỏi: “Đến rồi à? Ngồi đi.”
“Nghe nói thím hai không khỏe nên cháu qua thăm.” Lâm Tuyết Mai đặt túi đồ cầm trên tay xuống chiếc bàn nhỏ cạnh giường, rồi ngồi lên chiếc ghế đẩu.
Thẩm Lệ Quân tiếp tục chào hỏi Lục Hằng: “Đại Cương, lại đây ngồi.”
Vẻ mặt bà không tự chủ được mà niềm nở thêm vài phần.
Lục Hằng vẫn đứng im ở cửa, gương mặt điển trai ẩn trong bóng tối: “Thím hai không cần khách sáo với cháu.”
Lâm Tuyết Mai quan sát căn phòng một lượt, đây là phòng bệnh bình thường, có hai giường bệnh được ngăn cách bởi một tấm rèm vải trắng ở giữa. Phía bên thím hai có ba người đến thăm mà chỉ có hai chiếc ghế đẩu, hèn chi Lục Hằng không chịu vào ngồi. Cạnh tường có một chàng trai mặc quân phục đang đứng, chắc hẳn là người em họ con nhà chú hai tên Tiểu Viên.
Dáng người anh ta cũng cao ráo, nhưng thấp hơn Lục Hằng nửa cái đầu, vẻ anh tuấn hào hoa cũng chẳng bằng một nửa Lục Hằng, nhưng thần thái trên mặt thì nhu hòa thân thiện hơn nhiều. Khi hai người chạm mắt nhau, Lâm Tuyết Mai chủ động chào hỏi: “Chào Tiểu Viên.”
Tiểu Viên ngẩn người một lát rồi lập tức đáp lại bằng một nụ cười thân thiện: “Chào Tuyết Mai, mời cậu uống nước.”
Một câu đối đáp bình thường nhưng Thẩm Lệ Quân đang tựa đầu giường lại sa sầm mặt mũi.
Vốn dĩ bà đã khó chịu vì Lâm Tuyết Mai quá bạo dạn, chưa thấy đối tượng đính hôn đâu mà đã dám đuổi tận đến bệnh viện. May mà ông cụ đã dặn trước là hai bên không được trực tiếp nhắc chuyện cưới hỏi, nên bà định bụng cứ lờ đi không giới thiệu, tốt nhất là kéo dài đến cuối cùng con trai bà không nói câu nào, hai đứa chẳng bắt chuyện được với nhau để con bé biết khó mà lui.
Chẳng ngờ con bé nông thôn này lại lấn lướt như vậy, dám chủ động chào hỏi trước.
Thẩm Lệ Quân đầy vẻ bất mãn, nhưng khi ngước mắt thấy một cô gái trẻ bước vào cửa, đó là Bạch Tú Oánh - người con dâu tương lai bà đã nhắm cho con trai mình, thì sự bực bội lập tức tan biến một nửa.
Bà chống tay ngồi dậy: “Tú Oánh à? Mẹ cháu bảo chiều cháu mới qua, sao giờ đã rảnh rồi?”
Bạch Tú Oánh thong thả đi tới, đặt túi quà bổ dưỡng lên bàn nhỏ: “Lãnh đạo cho mấy thực tập sinh chúng cháu nghỉ phép nên cháu qua thăm cô sớm hơn.”
Thẩm Lệ Quân cười rạng rỡ đầy chân thành: “Các cháu đều là sinh viên đại học, lãnh đạo làm sao mà chẳng coi trọng cho được?”
Nói xong, bà vẫn giữ nguyên nụ cười nhưng liếc sang Lâm Tuyết Mai một cái: “Hôm nay khéo quá, để thím giới thiệu cho các cháu làm quen. Đây là Tú Oánh, con gái bạn học cũ của thím. Còn đây là Lâm Tuyết Mai, cháu gái chiến hữu của ông nội Tiểu Viên. Ở cửa còn có anh Đại Cương, anh họ của Tiểu Viên, chắc Tú Oánh chưa gặp bao giờ nhỉ?”
Bạch Tú Oánh mỉm cười gật đầu chào Lâm Tuyết Mai, rồi quay sang nhìn Lục Hằng: “Bảo sao cháu trông thấy cứ quen quen, hóa ra là anh hùng kiểu mẫu trên bảng tin của đại viện nhà mình đây mà. Hôm nay mới được thấy người thật.”
Lục Hằng vẻ mặt không đổi, nhàn nhạt đáp một tiếng: “Là tôi.”
Thẩm Lệ Quân thân thiết kéo tay Bạch Tú Oánh: “Mau ngồi xuống đi.” Bạch Tú Oánh mỉm cười ngồi xuống chiếc ghế đẩu còn lại. Khi liếc nhìn Lâm Tuyết Mai ở ngay sát bên, nụ cười trên môi cô ta hơi cứng lại.
Nhìn sơ thì không thấy gì, nhưng nhìn kỹ mới thấy cô gái này có làn da trắng trẻo mịn màng, cằm thon, ngũ quan thanh tú, đôi mắt to rất có duyên, thần thái toát lên vẻ điềm tĩnh tự tin. Nếu chỉ xét về dung mạo và khí chất, quả thực chẳng giống cô gái nông thôn chút nào.
---