Đoàn người vừa nhìn thấy cô đều không khỏi sững sờ vì kinh diễm. Đây đâu giống một nữ công nhân phân xưởng, trông rõ ràng là một tiểu thư khuê các thời xưa thì đúng hơn.
Vị lãnh đạo thành phố vừa liếc mắt đã nhận ra ngay đây là con gái của đồng chí Chu ở trong xưởng, ông liền gật đầu khen ngợi mấy câu, bảo cô bé có tướng mạo tốt, trông phúc hậu và tròn đầy như hoa mẫu đơn thêu trên chăn gấm đỏ, mang vẻ đẹp quốc sắc thiên hương, nhìn thôi đã thấy vui vẻ, đúng là "hổ mẫu sinh hổ tử". Ông quay sang nói với giám đốc xưởng: "Thật là nuôi dạy được một cô con gái ngoan, sau này nhất định sẽ là cột trụ của xưởng ta."
"Đúng là phận nữ nhi nhưng chẳng kém đấng mày râu."
"Đời trước truyền đời sau, thật đáng quý."
Nghe những lời tán dương có phần khoa trương của vị lãnh đạo, những người khác trong xưởng dệt chỉ biết mỉm cười hưởng ứng, nhưng trong lòng ai nấy đều thầm thắc mắc. Cần biết rằng chuyến kiểm tra hôm nay của lãnh đạo thành phố là đột xuất, không ai biết trước để chuẩn bị cả.
Mà cô nàng Tần Tưởng Tưởng này là người mà cả xưởng đều nhìn lớn lên. Tuy xinh đẹp nhưng tính tình lại khiến người ta phải nhíu mày, là một "tiểu tổ tông" vừa kiêu kỳ vừa hay nhõng nhẽo. Cô bị mẹ ruột ép đi làm công nhân, mới mấy hôm trước còn đình công đòi nghỉ việc, bảo là muốn đổi công tác khác.
Ngày thường cô nàng vốn lười biếng, tinh thần làm việc cực kém, hoàn toàn trái ngược với người mẹ từng là lao động gương mẫu của mình. Bình thường cô không gây chuyện hay lười nhác đã là phúc đức lắm rồi, không hiểu sao hôm nay lại thể hiện xuất sắc như một công nhân ưu tú vậy.
Chẳng lẽ... cô nàng này bỗng nhiên "nghĩ thông" rồi sao?
Sau khi lãnh đạo thành phố rời đi, ban giám đốc xưởng cũng công khai biểu dương Tần Tưởng Tưởng, còn khen đồng chí Chu dạy con có phương pháp. Đồng chí Chu vốn là người nghiêm nghị, ít khi cười, nay hiếm hoi lộ ra nụ cười rạng rỡ trước đám đông. Lúc này mọi người mới chợt nhận ra đồng chí Chu thực sự rất đẹp, nét đẹp của hai mẹ con quả thực là được đúc từ một khuôn mà ra.
Ca làm việc kết thúc, nữ công nhân trẻ trung xinh đẹp bước ra khỏi phân xưởng. Từ xa thấy người phụ nữ trung niên đang đứng đợi mình dưới mái hiên, cô không tự chủ được mà cúi đầu nhìn mũi chân, không dám ngẩng lên.
Nói về Tần Tưởng Tưởng, khi cãi nhau với người khác cô cũng bị mang tiếng là đanh đá, nhưng cứ hễ nhìn thấy mẹ ruột là lại như chuột thấy mèo, hận không có cái lỗ nào để chui xuống.
Mẹ cô - bà Chu Ngạo Đông từ nhỏ đã cực kỳ nghiêm khắc với cô, lúc nào cũng mắng cô ngốc như lừa. Chỉ cần cô phạm lỗi là bà không đánh thì mắng, cấm đoán đủ điều. Tần Tưởng Tưởng vừa sợ mẹ, lại vừa không tránh khỏi nảy sinh lòng oán hận trong lòng.
Trước đây, cô luôn cho rằng cha thương mình, bà nội thương mình, chú bác cô dì đều đối tốt với mình... tất cả họ hàng đều tốt, chỉ có mẹ là người tệ với cô nhất.
Thế nhưng tối qua cô đã mơ một giấc mơ rất dài. Trong giấc mơ ấy, cô mới nhìn thấu được rằng, người tốt với cô nhất trên đời này chính là mẹ.
Giấc mơ đó chân thực đến mức đáng sợ. Cô thấy mẹ mình qua đời, và cuối cùng bản thân cô cũng chết... Hơn nữa, cô nhận ra mình thực chất chỉ là một nữ phụ kiêu kỳ, làm vật lót đường trong một cuốn sách.
---