Nữ Phụ Độc Ác Thời Đại Thức Tỉnh? Thủ Trưởng Cưng Chiều Đến Phát Điên

Chương 15 : Con chỉ thích mỗi gương mặt của cậu ta thôi à?

Trước Sau

break

"Năm nay anh hai mươi ba tuổi, đang giữ chức đại đội trưởng trong quân đội, không có thói quen xấu, nhà ở Thịnh Kinh. Anh và Giang Cố là anh em tốt của nhau, anh tuyệt đối trung thành và đáng tin cậy..."

"Anh vừa nhận được tin, sáng kia phải quay về đơn vị sớm rồi, sau khi anh về, anh có thể viết thư cho em không?"

Nói hết một tràng những điều tâm huyết, Cố Húc Niên nhìn cô đầy mong đợi.

Lôi Kiều Kiều còn chưa biết trả lời sao thì nghe thấy một tiếng "bộp" vang lên ở cửa.

Ngoảnh lại nhìn, phát hiện bà ngoại mình đang đứng đó, mặt cô lập tức đỏ bừng lên.

"Ngoại... ngoại về rồi ạ!"

Lúc này Cố Húc Niên cũng rất căng thẳng, vội quay đầu lại nhìn.

Thấy bà ngoại của Lôi Kiều Kiều, anh thoáng bối rối hai giây rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, gọi theo cô: "Bà ngoại!"

Bà ngoại Lâm nhìn chàng trai cao ráo, tuấn tú này, tâm trạng có chút phức tạp nhưng vẫn khẽ gật đầu với anh.

Lôi Kiều Kiều bấy giờ chẳng dám ho he nửa lời, cô thật sự sợ bà ngoại nổi giận.

Thế nhưng bà ngoại Lâm chỉ nói với Cố Húc Niên một câu: "Tối nay cậu rủ cả Giang Cố sang nhà tôi dùng bữa nhé."

"Vâng thưa ngoại. Tối nay bọn con sẽ qua ạ." Cố Húc Niên liếc nhìn Lôi Kiều Kiềju, trong lòng dâng lên niềm vui sướng.

Anh cảm thấy bà ngoại mời anh và Giang Cố đến ăn cơm chắc chắn là muốn tìm hiểu thêm về mình qua lời kể của Giang Cố đây mà.

Dù sao đi nữa, bà ngoại của Kiều Kiều cũng có ấn tượng ban đầu khá tốt về anh.

Anh vốn là người biết nhìn sắc mặt, thấy bà ngoại đang mải nhìn Kiều Kiều, anh liền chủ động chào tạm biệt ngay.

Đợi người đi xa rồi, bà ngoại Lâm mới nhìn bé cưng nhà mình mà hỏi: "Con hiểu về cậu thanh niên này được bao nhiêu?"

Lôi Kiều Kiều thật thà đáp: "Hôm qua lúc con ngã xuống sườn núi là anh ấy đã đỡ được con. Anh ấy là đồng đội của anh Giang Cố, con cảm thấy anh ấy khá tốt, vẻ ngoài... vẻ ngoài cũng đúng kiểu con thích. Nhưng bọn con mới gặp nhau có hai lần, cũng chưa hiểu rõ lắm ạ."

Dù trong mơ cô đã gặp anh rất nhiều lần, nhưng khi đó hình như cô thật sự không hề thích anh!

"Con chỉ thích mỗi cái mặt của cậu ta thôi à?" Bà ngoại Lâm buồn cười hỏi vặn lại.

Lôi Kiều Kiều ngượng ngùng cúi đầu: "Con chỉ thấy anh ấy đẹp trai thôi mà."

"Đúng là một cậu thanh niên rất có tinh thần." Về điểm này thì bà ngoại Lâm cũng đồng ý.

Thực ra lúc nãy đứng ngoài cửa bà đã nghe thấy hết rồi.

Bà cũng cảm thấy, cậu thanh niên kia vừa nhìn đã ưng ngay cái mặt của bé cưng nhà bà. Chính vì thế, bà thấy người này vẫn cần phải thử thách thêm.

Kiều Kiều năm nay mười bảy, cũng đã là thiếu nữ rồi, bây giờ để ý tìm một chàng trai tốt thì vẫn còn quyền lựa chọn, nên bà cũng không ngại chuyện xem mặt ngay lúc này.

"Ngoại ơi, anh ấy mua nhiều đồ quá." Lôi Kiều Kiều chỉ tay vào đống đồ dưới đất và trên bàn.

"Ừ. Đồ đạc thì con cứ mang vào phòng mình mà cất."

"Dạ? Mang về phòng con ạ?"

"Cậu ta tặng con thì cứ mang về phòng con hết đi." Bà ngoại Lâm trực tiếp xách đồ giúp cô mang vào phòng.

"Ngoại ơi, phích nước với gạo thì cứ để ngoài này đi ạ! Còn bánh kẹo thì con giữ là được rồi." Lôi Kiều Kiều thở dài.

"Thế cũng được." Bà ngoại Lâm không tranh luận chuyện này với cô nữa.

Chập tối khi mọi người trong nhà đi làm về, biết tin Giang Cố và đồng đội sang dùng bữa, ai nấy đều ngỡ ngàng.

Lý Xuân Hoa nhìn thấy túi gạo lớn và cái phích nước mới tinh thì cười hớn hở:

"Kiều Kiều nhà mình cũng mười bảy tuổi rồi, xem mặt tìm một nơi tử tế cũng tốt. Đàn ông tốt là phải chọn sớm."

Lôi Hải Quân trong lòng cực kỳ khó chịu: "Kiều Kiều còn nhỏ mà, không cần vội vàng xem mặt đâu."

Lý Xuân Hoa lườm anh một cái: "Hồi chú lấy vợ, vợ chú chẳng phải cũng mới mười tám tuổi đó sao?"

Lôi Hải Quân: "..."

Anh chỉ là không nỡ để Kiều Kiều đi lấy chồng thôi. Tuy là cháu ngoại nhưng trong mắt anh, cô chẳng khác nào con gái ruột.

Dương Mai mỉm cười nói: "Cũng đâu phải cưới ngay bây giờ, chỉ là xem mặt thôi, nếu người tốt thì mới có chuyện sau này chứ!"

Bà ngoại Lâm gật đầu: "Đúng là như thế. Lát nữa người ta đến, các anh các chị nhớ mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ."

Lôi Kiều Kiều cảm thấy thật không tự nhiên chút nào, sao tự dưng chuyện lại thành cô và Cố Húc Niên đi xem mặt nhau thế này!

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc