Nữ Phụ Độc Ác Thời Đại Thức Tỉnh? Thủ Trưởng Cưng Chiều Đến Phát Điên

Chương 14 : Con chỉ thích mỗi gương mặt của cậu ta thôi à?

Trước Sau

break

Lôi Kiều Kiều khẽ ho một tiếng: "Phiếu gạo cũng là đồng đội anh Giang Cố đổi cho ạ, con và Giang Diễm cùng đi mua. Bánh trứng này con mua cho ngoại, còn vải lỗi này con định may áo cho ngoại luôn."

Ánh mắt bà ngoại Lâm dịu dàng hẳn lại, bà xoa đầu cô: "Ngoại biết con hiếu thảo, nhưng lần sau đừng có lấy tiền riêng ra mua lương thực. Bánh trứng này con cứ mang vào phòng mà ăn."

Lôi Kiều Kiều lắc đầu: "Không đâu, con mua cho ngoại mà. Đúng rồi mợ cả, mợ chia cho con nửa cân thịt ra với, chỗ đó là của Giang Diễm, bọn con mua chung."

"Được rồi." Lúc này Lý Xuân Hoa lại tỏ ra khá dễ tính, cầm cái cân tiểu ly vào bếp chia thịt ngay.

Nói nửa cân là đúng nửa cân, mợ sẽ không cắt dư cho Giang Diễm dù chỉ nửa lạng.

Buổi trưa có thịt, cả nhà họ Lôi ai nấy đều hớn hở, ngay cả Lý Xuân Hoa nhìn Lôi Kiều Kiều cũng thấy thuận mắt hơn hẳn.

Lúc nghỉ trưa, Lôi Kiều Kiều đóng cửa phòng lại, lấy số thịt còn lại trong không gian ra chia thành mười miếng.

Chẳng biết thịt để trong không gian hệ thống có bị hôi không nữa!

Vừa nghĩ xong, hệ thống đã trả lời ngay.

"Thời gian trong không gian hệ thống là tĩnh lặng, thực phẩm sẽ không bao giờ bị biến chất, ký chủ cứ yên tâm sử dụng!"

Lôi Kiều Kiều nghe vậy thì cười híp cả mắt.

Thế thì tốt quá rồi!

Buổi chiều, mọi người trong nhà đi làm cả, chỉ còn Lôi Kiều Kiều và cậu em họ năm tuổi ở nhà.

Vì bà ngoại dặn đi dặn lại không cho lên núi, nên Lôi Kiều Kiều ra giếng múc nước, đun nóng để gội đầu và tắm rửa.

Dùng dầu gội Vân Nhu hệ thống tặng, Lôi Kiều Kiều cảm thấy tóc mình mượt mà vô cùng, sờ vào thích cực kỳ.

Vừa mới lau khô tóc ở ngoài sân, cô đã thấy Cố Húc Niên đang dắt xe đạp đứng ngay cổng nhà mình.

Cô ngẩn ra một lát rồi lập tức chạy ra ngoài.

Cố Húc Niên nhìn cô gái nhỏ đang chạy về phía mình, trái tim đập thình thịch liên hồi, hít sâu mấy hơi cũng không bình tĩnh lại được.

"Kiều Kiều, phích nước nóng mua được rồi này."

"Cảm... cảm ơn anh nhé! Anh có muốn vào nhà ngồi chơi chút không?" Lôi Kiều Kiều lí nhí mời.

"Ừ. Để anh xách đồ vào giúp em." Cố Húc Niên thoăn thoắt tháo đống đồ treo đầy trên xe mang vào trong sân.

Lôi Kiều Kiều sững sờ: "Sao mà nhiều thế này?"

Cô chỉ nhờ anh mua mỗi cái phích thôi mà!

"Giang Cố cũng vừa khéo đi mua lương thực nên anh mua hộ em một ít, sau này nhớ ăn uống cho tử tế vào. Em gầy quá, anh mua cho em hai hộp sữa bột, còn lại là mấy món ăn vặt, em cứ ăn cho vui..."

Lôi Kiều Kiều: "..."

"Vậy để em gửi tiền anh, hết tất cả bao nhiêu ạ?" Lôi Kiều Kiều thấy anh hào phóng quá, cô có chút không dám nhận.

Cố Húc Niên nhìn vào đôi mắt đẹp như chứa ngàn sao của Lôi Kiều Kiều, nghiêm túc nói: "Đồng chí Kiều Kiều, ngay khoảnh khắc em ngã vào lòng anh, anh cảm thấy giữa chúng ta rất có duyên. Anh cũng chẳng biết mình bị làm sao nữa, lúc nhìn thấy em, trong lòng anh chỉ có một ý nghĩ mãnh liệt là muốn cưới em về nhà..."

Lôi Kiều Kiều nuốt nước bọt, tim đập loạn nhịp, trong lòng cũng thấy hoảng hốt.

Anh ấy vẫn cứ thẳng thắn như vậy!

"Cái đó..."

Lôi Kiều Kiều mới thốt ra được hai chữ, Cố Húc Niên đã tiếp lời: "Anh tặng đồ cho em không phải để tạo áp lực cho em đâu, anh biết em còn nhỏ. Anh chỉ muốn nói là, nếu sau này gia đình có ý định tìm đối tượng cho em, em có thể ưu tiên cân nhắc anh được không?"

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc