Chỉ là... lúc đó cô trong mơ đã trưởng thành, ngay tối hôm đó anh chàng này đã nhờ Giang Cố gọi cô ra ngoài để tỏ tình, muốn làm đối tượng của cô.
Nhưng lúc ấy cô đang bận ganh đua với Kỷ Du Ninh, lại đang mải mê thả thính anh chàng thanh niên tri thức Tạ Thanh Phong, thế nên đã thẳng thừng từ chối người ta...
Giờ nghĩ lại, Lôi Kiều Kiều thấy mình trong mơ đúng là có bệnh, rõ ràng Cố Húc Niên đẹp trai hơn Tạ Thanh Phong nhiều.
“Chân em hình như cũng bị thương rồi!” Cố Húc Niên tinh mắt nhìn thấy vết máu ở cổ chân cô.
“Em... em không đau đâu ạ.” Lôi Kiều Kiều vừa rồi mải thả hồn theo mây khói nên thật sự không thấy đau.
Cố Húc Niên vừa định nói gì đó thì Giang Diễm đã lao tới: “Ôi Kiều Kiều, cậu có đau không? Có cần đưa cậu đến trạm y tế không?”
Giang Cố liếc nhìn Cố Húc Niên một cái: “Hay là, cậu cõng em ấy về nhà nhé?”
“Không cần, không cần đâu, để em. Làm phiền hai anh xách hộ chúng em bó củi với.” Giang Diễm bỗng chốc hóa thành lực sĩ, trực tiếp cõng Lôi Kiều Kiều lên lưng.
Cố Húc Niên dù rất muốn tự tay bế cô gái nhỏ nhưng vẫn kìm lòng lại, đi nhặt hai bó củi bị rơi của cô lên.
Giang Cố cũng tự nhiên cầm giúp hai bó củi của Giang Diễm, cả nhóm cùng nhau xuống núi.
Kỷ Du Ninh chạy đến sau chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng họ rời đi.
Khi nhận ra Cố Húc Niên, người Kỷ Du Ninh run lên bần bật, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
Người đàn ông đáng sợ này, sao kiếp này hắn lại quen Lôi Kiều Kiều sớm như vậy...
…
Bà ngoại Lâm khi thấy tay chân Lôi Kiều Kiều chảy máu thì xót xa đến rơi nước mắt.
“Bé cưng của bà chịu khổ rồi!”
Lôi Kiều Kiều vội an ủi bà: “Vết thương nhẹ thôi mà, ngoại ơi con không đau.”
“Đau chứ sao không đau. Mấy hôm trước vừa trầy mắt xong mới khỏi, giờ lại bị thương tiếp. Mấy ngày nay vận khí của con không tốt, cứ ngoan ngoãn ở nhà cho bà, không được đi đâu hết.” Bà ngoại Lâm vừa bôi thuốc vừa dặn dò.
“Vâng ạ, bà ngoại tốt nhất của con.” Lôi Kiều Kiều ngoan ngoãn gật đầu.
Lúc bà ngoại bôi thuốc xong đi ra ngoài, đôi mắt tinh tường của bà chợt thấy Kỷ Du Ninh đi ngang qua cổng.
Lòng bà bỗng thấy khó chịu, thầm nghĩ chắc chắn là vì cái đứa họ Kỷ này ám quẻ nên bé cưng nhà bà mới gặp xui xẻo như thế.
Nếu Lôi Kiều Kiều mà biết suy nghĩ này của bà ngoại, chắc cô sẽ cười đến đau bụng mất!
Vì bà ngoại không cho động đậy nên nằm không trên giường cũng chán, cô lấy miếng mặt nạ môi dưỡng chất màu hoa đào ra dùng luôn.
Mặt nạ môi dán lên thấy ẩm mượt, lại hơi ngọt ngọt, mùi thơm rất dễ chịu.
Chỉ khoảng mười phút sau, mặt nạ môi hóa thành nước rửa sạch môi cô, cảm giác vẫn thần kỳ như cũ.
Chập tối trước khi ăn cơm, Giang Cố có ghé qua nhà, tặng cho Lôi Kiều Kiều một lọ dầu hoạt lạc và một cân kẹo sữa Đại Bạch Thỏ.
Lôi Kiều Kiều không muốn nhận, nhưng Giang Cố hạ thấp giọng, nói thẳng thừng: “Đồ là do Cố Húc Niên tặng đấy, cậu ấy bảo người bị thương ăn chút kẹo thì lòng sẽ ngọt, không thấy đau nữa.”
Lôi Kiều Kiều: “...”
“Thôi nào cô bé, đừng áp lực. Anh trai tặng đồ thì cứ nhận đi. Sau này đi đứng cho cẩn thận, ăn nhiều cơm vào cho khỏe.”
Nói xong, Giang Cố vẫy tay rồi rời đi.
Lôi Kiều Kiều lúc này đang rất rối bời, ngộ nhỡ Cố Húc Niên cũng tỏ tình với cô như trong mơ thì sao?
Cô có nên đồng ý không nhỉ?
Cô ngồi thẫn thờ một lát thì mọi người trong nhà cũng đi làm về hết.
Chỉ là không biết cậu cả và mợ cả nghe ngóng được tin tức gì mà cũng về sớm hơn dự định.
Còn Kỷ Du Ninh lại căn đúng giờ cơm, kéo theo Tạ Thanh Phong và một nữ thanh niên tri thức nữa cùng đến nhà Lôi Kiều Kiều.
Vì người ta mang theo quà cáp đến tận cửa, lại còn dùng cặp lồng đựng ba món thức ăn mang tới, mợ cả Lý Xuân Hoa tỏ ra khá nhiệt tình, còn những người khác thì đều ngồi im không nhúc nhích.