Lúc chọn phần thưởng, cô cân nhắc một lát rồi chọn sữa tăng chiều cao.
Hiện tại cô và Kỷ Du Ninh cao ngang nhau, nhưng chỉ suýt soát một mét sáu.
Cô nghĩ, nếu mình cao hơn Kỷ Du Ninh thật nhiều, thì dù nhìn xa hay nhìn gần, chắc chắn sẽ không còn ai bảo hai người giống nhau nữa.
Nhặt xong một bó củi, Giang Diễm dừng lại uống nước, còn Lôi Kiều Kiều lén lấy ra một lọ thủy tinh nhỏ bằng lòng bàn tay.
Bên trong chính là sữa tăng chiều cao hệ thống tặng, nhưng mỗi lần uống chỉ cao thêm được một centimet.
Sữa không nhiều, cô uống vài hớp là hết sạch.
Uống xong, cô cảm thấy một luồng khí ấm chảy vào tim, trong miệng lưu lại mùi sữa thơm nhàn nhạt, ngoài ra chẳng còn cảm giác gì khác.
Cúi đầu tự soi lại mình, cô cũng chẳng nhận ra một centimet kia nó mọc ở chỗ nào.
Cô không hề hay biết rằng, lúc Kỷ Du Ninh ngẩng lên đã vô tình nhìn thấy cô đang uống sữa, trong lòng lại một phen đố kỵ đến vặn vẹo.
Nhà họ Lôi đối xử với Lôi Kiều Kiều quá tốt, nào là sữa bột, mạch nha, đám con trai trong nhà chẳng được ăn nhưng Lôi Kiều Kiều thì lúc nào cũng có.
Vừa uống xong sữa, tiếng hệ thống lại vang lên.
“Chúc mừng ký chủ hoàn thành toàn bộ nhiệm vụ tân thủ, hiện tặng gói quà lớn tân thủ: Một trăm nhân dân tệ, một miếng mặt nạ môi dưỡng chất màu hoa đào, một mét vuông không gian lưu trữ hệ thống.”
Ngay lập tức, Lôi Kiều Kiều phát hiện trước mặt mình xuất hiện một chiếc hộp lưu trữ trong suốt, bên trong nằm im lìm mười tờ tiền mệnh giá mười tệ và một miếng mặt nạ môi.
Nhìn sang Giang Diễm và những người xung quanh, họ hoàn toàn không nhìn thấy chiếc hộp này!
Khóe môi Lôi Kiều Kiều cứ thế nhếch lên, không tài nào kìm chế nổi niềm vui sướng trong lòng.
Lúc kéo hai bó củi xuống núi, cô còn cao hứng nghêu ngao hát.
Có lẽ là vui quá hóa buồn, lúc đi xuống dốc cao, chân cô bị vấp phải thứ gì đó, cả người lao về phía trước rồi lăn lông lốc xuống sườn núi.
“Á... Kiều Kiều...” Giang Diễm đi phía sau nhìn thấy cảnh này thì sợ đến hồn xiêu phách lạc.
Lôi Kiều Kiều nghĩ phen này mình xong đời rồi, nhưng thật bất ngờ, một đôi tay rắn rỏi, mạnh mẽ đã vững vàng đỡ lấy cô.
Giây tiếp theo, cô chạm mắt với một gương mặt đẹp trai đến mức "phạm quy".
Cố Húc Niên vốn đang cùng đồng đội Giang Cố đào hoài sơn dưới chân dốc, anh cũng không ngờ vừa ngẩng đầu lên đã có một cô gái nhỏ xinh xắn như tượng tạc từ trên trời rơi xuống.
Đỡ người theo bản năng, nhưng sau đó anh có chút thẫn thờ.
Lớn từng này tuổi, anh chưa từng thấy cô gái nào xinh đẹp đến nhường này.
Giang Cố cũng giật mình, khi nhìn rõ người mà Cố Húc Niên đỡ được là Lôi Kiều Kiều, anh mới thở phào nhẹ nhõm.
“Kiều Kiều, em có bị thương chỗ nào không?”
Cố Húc Niên vội vàng bế cô gái nhỏ đặt ngồi xuống thảm cỏ bên cạnh để kiểm tra vết thương.
Lôi Kiều Kiều lúc này mới hoàn hồn, giơ bàn tay hơi bị trầy xước lên, yếu ớt nhìn Cố Húc Niên cảm ơn: “Cảm ơn anh!”
Người đàn ông cực kỳ đẹp trai này cô đã thấy trong mơ, là đồng đội của anh Giang Cố, tên là Cố Húc Niên.
Nhưng trong mơ cô không quen anh sớm thế này, phải tầm tầm giờ này năm sau mới biết nhau. Lúc đó trong làng đang đào mương, Cố Húc Niên đến tìm Giang Cố đã xuất ngũ nên cũng giúp một tay.
Cũng khéo thế nào, cô đi đưa cơm cho anh họ cả, lỡ chân ngã xuống mương và cũng chính Cố Húc Niên đã đỡ được cô.
---