Tim Loan Phù "thịch" một cái, xong đời, lại gây họa rồi.
Nhưng lại muốn biện hộ, là con gà này động thủ trước. Là nó mổ cô trước! Nó đáng đời!
Vẻ mặt đau đớn như đứt từng khúc ruột của người phụ nữ khiến cô nuốt ngược lời định nói vào trong, chỉ còn lại cảm giác chột dạ khi làm việc xấu bị bắt quả tang và... một chút tủi thân khó nhận ra.
Cô mím môi, bướng bỉnh đứng tại chỗ, không hé răng.
"Không sao, hôm nào lên thị trấn mua con khác."
Thiếu niên nãy giờ vẫn im lặng bỗng lên tiếng, ánh mắt lại rời khỏi con gà, dừng lại ở cổ chân cô.
Chỗ bị gà mổ rách da đang rỉ ra những giọt máu, đỏ chói mắt trên làn da trắng đến lóa mắt.
Cậu nhíu mày, độ cong khi nhíu mày mang theo chút lạnh lùng.
Cậu không để ý đến người phụ nữ đang kêu la ầm ĩ bên cạnh, chỉ ngước mắt nhìn Loan Phù, nói câu thứ hai:
"Cậu bị thương rồi."
"Tìm cái ghế ngồi trước đi."
Cổ chân bị chạm nhẹ, Loan Phù theo phản xạ "xuýt" một tiếng, hít sâu một hơi khí lạnh.
Lực tay đang giữ cổ chân cô lập tức nhẹ đi, gần như chỉ lướt qua như lông vũ.
Cô cúi đầu, tầm mắt rơi vào thiếu niên đang ngồi xổm trước mặt mình.
Cậu cụp mắt, vẻ mặt lạnh lùng. Rõ ràng sinh trưởng ở chốn thô kệch này, nhưng quanh người lại toát ra khí chất thanh lạnh lạc lõng hoàn toàn với mảnh đất này.
Làn da màu mật ong khỏe khoắn, sống mũi rất cao, đường môi mím chặt. Hút mắt nhất là hàng lông mi, vừa dài vừa dày, như hai chiếc quạt nhỏ, đổ bóng mờ nhạt dưới mắt.
Loan Phù nhìn mãi, bỗng chốc ngẩn ngơ, mơ màng bắt đầu đếm lông mi của cậu.
Một sợi, hai sợi... nhiều quá, dày đến mức hoa cả mắt, đếm đến mỏi cả mắt rồi.
Cô không nhịn được chớp mắt, đúng lúc này, thiếu niên ngước mắt lên.
Bốn mắt nhìn nhau.
Loan Phù như bị đôi đồng tử màu hổ phách trong veo kia làm bỏng, giật mình hoàn hồn, gò má nóng bừng lên một cách chậm chạp.
Lúc này mới nghe thấy cậu hình như vừa lặp lại câu hỏi.
"... Cậu là ai?"
Loan Phù không trả lời thẳng, trong lòng nhớ lại lời dặn của má Lý, hỏi ngược lại: "Cậu là con trai dì Trương à?"
Cô nhớ lại lời má Lý lải nhải trên xe.
Dì Trương hiện bệnh rất nặng, đang nằm viện trên thị trấn, ở nhà chỉ còn một cậu con trai. Giờ đang nghỉ hè, cậu vừa hay ở nhà làm việc đồng áng. Má Lý còn đặc biệt nhấn mạnh, cậu bé này thành tích rất tốt, người cũng rất tốt, dì Trương dặn rồi, bảo cô có việc gì cứ tìm cậu.
Động tác lau vết thương cho cô của thiếu niên khựng lại, trong cổ họng bật ra một âm tiết trầm thấp: "Ừ."
Cậu cầm lấy dải vải sạch đã chuẩn bị sẵn từ lúc nào bên cạnh, động tác không tính là quá thành thạo nhưng đủ cẩn thận lau sạch vết máu và bụi đất quanh cổ chân cô.
"Tôi tên Quý Cận Bạch."
Loan Phù nghiêng đầu, lẩm bẩm hai lần cái tên "Quý Cận Bạch".
Cái tên này... sao nghe quen quen? Hình như đã nghe ở đâu rồi. Nhưng cụ thể là ở đâu thì cô lại không nhớ ra.
Cô lắc đầu, quyết định không nghĩ nữa. Đằng nào cũng chỉ ở đây hai tháng, không cần thiết phải tiết lộ quá nhiều chuyện riêng tư.
Nghĩ đến đây, cô cúi đầu ghé sát vào cậu nói, giọng điệu hiển nhiên: "Cậu không cần biết tên tôi."
"Gọi tôi là đại ŧıểυ thư là được rồi."
Nói xong, cô lại đưa mắt nhìn về phía "kẻ gây họa" nằm dưới đất, nhăn cái mũi nhỏ: "Con gà kia tính sao đây? Phải... đem chôn à?"
Cô tưởng tượng ra cảnh đào hố chôn gà, thấy vừa bẩn vừa phiền phức.
Quý Cận Bạch không để ý đến cái danh xưng "đại ŧıểυ thư" kia, vẫn cụp mắt, tầm nhìn dán chặt vào cổ chân trần trụi của cô.
Cô đi đôi dép lê đế mềm màu hồng tự mang đến, có lẽ do trận hỗn chiến vừa rồi, mép dép dính chút bùn.
Nhưng bàn chân lộ ra lại được bảo dưỡng cực tốt, trắng trẻo mảnh mai, da mu bàn chân mỏng đến mức nhìn thấy những mạch máu xanh nhạt, xương mắt cá chân tinh tế xinh xắn.