Nữ Phụ Chỉ Muốn Ké Khí Vận

Chương 4: Gà bay chó sủa

Trước Sau

break

Chẳng nghĩ ngợi gì, cô lao tới chộp lấy khúc cây, ướm thử trên tay, cũng nặng ra phết.

Con gà rõ ràng không ngờ đứa con gái thành phố yếu đuối này không những dám phản kháng, sợ đến mức kêu "quác quác" loạn xạ, vỗ cánh phành phạch lao vút đi.

Gậy đập vào khoảng không rồi nện xuống nền đất, phát ra tiếng "bộp" trầm đục, bụi đất bắn lên tung tóe.

Loan Phù cũng nổi điên, đuổi theo phía sau, váy dính bụi, tóc tai rối bù cũng mặc kệ.

Trong chốc lát, sân nhà gà bay... người nhảy, lông gà và bụi đất cùng bay tứ tung...

Trong lúc hỗn loạn dường như đánh trúng hai cái, con gà kêu la thảm thiết không ngừng.

...

Cuối cùng, cuộc chiến kết thúc với hình ảnh Loan Phù thở hồng hộc, tóc tai lòa xòa, một tay vẫn nắm chặt khúc cây.

Con gà trống béo tốt kia nằm giãy đành đạch trước mặt cô, đã rơi vào tình trạng bán sống bán chết.

Cô đang nhìn chằm chằm chiến lợi phẩm trước mắt mà thở dốc thì ngoài cổng sân bỗng có tiếng động.

Theo phản xạ ngẩng đầu lên...

Một người, bốn con chó, lặng lẽ xuất hiện ở cửa.

Bốn con chó ta quen thuộc mỗi con ngậm một thứ trong miệng, nào củi khô, nào túi vải, ngoan ngoãn ngồi xổm.

Và người đứng trước chúng, chính là thiếu niên có đôi mắt màu hổ phách bên bờ ruộng lúc nãy.

Rõ ràng cậu cũng không ngờ trong sân lại là cảnh tượng này, bước chân khựng lại. Đôi mắt màu hổ phách nhạt lướt qua Loan Phù, rồi quét qua con gà đang thoi thóp trước mặt cô, đuôi lông mày khẽ nhướng lên một cái rất nhẹ.

Loan Phù ngây người nhìn cậu con trai đi rồi quay lại, như bị bỏng, vội vàng buông rơi cây gậy.

Con gà dở sống dở chết kia bất ngờ vỗ cánh yếu ớt hai cái.

Không khí bỗng chốc trở nên yên tĩnh đến quỷ dị.

Loan Phù chớp mắt, khuôn mặt lấm lem vệt nước mắt và bụi đất trống rỗng không cảm xúc, một lúc lâu sau mới khô khốc nặn ra một câu:

"... Đây là nhà cậu hả?"

Hơi bị ngại.

Không, không phải hơi... mà là cực kỳ, vô cùng, siêu cấp ngại!

Cô bây giờ trông như cái dạng gì thế này? Tóc chắc chắn rối như tổ quạ, váy nhăn nhúm dính bụi, trên mặt không biết chừng còn có vệt nước mắt và đất cát... Cô thậm chí còn cảm nhận được, có một sợi lông gà nhẹ bẫng đang từ đỉnh đầu cô từ từ trượt xuống.

... Cứu với.

Tuy cô chẳng thèm quan tâm hình tượng trong mắt đám dân làng quê mùa này, nhưng...

Nhưng người trước mặt này thì khác.

Từ cái nhìn đầu tiên bên ruộng lúa mạch, Loan Phù đã phải thừa nhận, đây là cậu con trai... đẹp nhất mà cô từng gặp.

Không phải vẻ đẹp trai được trau chuốt kỹ lưỡng của mấy idol trên tivi, mà là một kiểu khác, mang sức sát thương nguyên thủy.

Chiếc áo ba lỗ trắng đẫm mồ hôi dính chặt vào người, phác họa rõ những đường nét cơ bắp săn chắc nơi vai và eo. Lớp vải ướt đẫm trở nên hơi trong suốt, loáng thoáng lộ ra những khối cơ bụng rắn rỏi bên dưới.

Loan Phù cảm thấy vành tai mình nóng bừng lên.

Bình thường ở trường, đối với mấy cậu trai xun xoe nịnh nọt cô có thể làm cao, tùy hứng. Nhưng trớ trêu thay, trước mặt một người lạ, lại còn trông... "bình thường" và ưa nhìn hơn hẳn những người dân làng khác mà lại mất mặt lớn thế này, cô vẫn thấy hơi luống cuống tay chân.

Cô theo phản xạ đưa tay định phủi sợi lông gà đáng chết kia đi, lại thấy hành động này càng thêm lộ liễu, tay cứng đờ giữa không trung, bỏ xuống không được, mà không bỏ cũng chẳng xong.

Không khí như đông cứng lại, Loan Phù đang ngại đến mức muốn dùng ngón chân đào hố chui xuống đất thì ngoài cổng lại có tiếng bước chân.

Một người phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi, da ngăm đen xách chiếc xô nhựa màu đỏ đi vào, miệng lẩm bẩm: "Cận Bạch à, ống nước trong nhà hỏng rồi, lấy ít nước..."

Lời còn chưa dứt, bà liếc mắt thấy ngay con gà trống nằm liệt một đống, lông lá tả tơi dưới đất, giọng vút lên cao vút: "Ôi trời đất ơi! Đây... đây chẳng phải con gà trống to nhà mình nuôi hai tháng nay sao?!"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc