Nữ Hãn Nhỏ Trọng Sinh Có Không Gian

Chương 4

Trước Sau

break
Đúng lúc ấy, một giọng nam non nớt bỗng truyền vào tai nàng.

“Yên tâm đi, bọn họ không sao đâu. Trước khi ngươi đi vào, chỗ ngươi ở thế nào, thì sau khi ngươi đi vào, chỗ ấy vẫn y như vậy.”

“Vậy thì ta yên tâm rồi.” Nam Cung An San vừa nói xong, sắc mặt bỗng đầy kinh hãi: “Ai đang nói chuyện?”

“Ta là Thái Nhạc đồng tử. Tạm thời ngươi chưa nhìn thấy ta được. Đệ muội của ngươi có thể tỉnh lại bất cứ lúc nào, nên ta nói ngắn gọn thôi. Không gian này là không gian trời đất, bên trong có một Hệ thống Bách Hóa. Ngươi làm việc tốt thì có thể tích lũy công đức. Công đức nhiều hay ít sẽ tùy theo việc tốt ngươi làm lớn nhỏ ra sao mà quyết định. Công đức tích lũy càng nhiều, thứ ngươi có thể đổi được cũng càng nhiều. Chỉ cần ngươi niệm trong lòng ‘Hệ thống Bách Hóa’, hệ thống sẽ hiện ra.”

Nam Cung An San hỏi: “Không gian này không phải dùng để trồng trọt sao?”


Thái Nhạc đồng tử nói: “Hiện tại thì chưa được. Nếu ngươi muốn trồng trọt, vậy phải cố gắng tích lũy công đức trước đã. Chỉ cần gom đủ mười điểm công đức, thứ gì cũng có thể trồng. Về sau, những thứ ngươi trồng được rồi thu hoạch, cho dù không tích lũy công đức, ngươi vẫn có thể dùng để trao đổi vật phẩm với Hệ thống Bách Hóa.”

Nam Cung An San gật đầu, làm theo lời hắn nói, quả nhiên trước mắt hiện ra một màn sáng lớn.

Nhìn màn sáng ấy một lát, nàng hỏi: “Những thứ này, ta nhất định phải mở khóa theo thứ tự sao?”

“Đương nhiên là không. Ngươi chỉ cần bán những thứ mình trồng được, rồi có thể mở khóa món đồ mà ngươi muốn. Được rồi, đệ muội của ngươi sắp tỉnh lại rồi, ngươi có thể ra ngoài. Còn những công dụng khác, sau này ta sẽ chậm rãi nói cho ngươi biết.”

“Được.”

Nam Cung An San thầm niệm một tiếng muốn ra ngoài, thân người liền lập tức xuất hiện lại dưới đáy nước. Ba đệ đệ muội muội của nàng vẫn còn hôn mê như cũ.

Nàng bế cả ba đứa lên cùng lúc, nhanh chân đi về phía bờ.

Kiếp trước, sức lực của nàng vốn đã rất lớn, vật nặng ngàn cân nàng cũng có thể dễ dàng nhấc lên. Bây giờ nàng càng chắc chắn, sức mạnh của kiếp trước cũng theo nàng mà trở lại. Chỉ là bế ba đứa trẻ thôi, đối với nàng chẳng khác nào trở bàn tay.

Chẳng mấy chốc nàng đã tới bờ, rồi lần lượt đặt từng đứa lên trên.

Nàng cũng không biết nước Thanh Long này có phải chính là nước Thanh Long ở kiếp đầu tiên nàng từng sống hay không, có phải bây giờ đang là năm thứ năm niên hiệu Thành Lịch hay không. Nếu đúng là vậy, biết đâu nàng còn có thể gặp lại những người thân năm xưa.

Còn chừng một canh giờ nữa mới sáng, xung quanh yên ắng đến lạ, không hề có một tiếng động.

Lúc nãy rơi xuống nước, hạt tránh nước của nàng không kịp phát huy tác dụng, nên cả bốn người đều ướt sũng. Vì thế, nàng đưa các đệ đệ muội muội tới đặt dưới một gốc cây lớn, rồi tự mình đi nhặt củi, định nhóm lửa sưởi ấm cho cả bốn.

Theo ký ức hiện giờ của nàng, lúc này hẳn đang là tháng ba, thời tiết vẫn còn hơi lạnh.

Sau khi nhặt đủ củi, nàng đưa thần thức vào không gian, hỏi: “Ta muốn có bật lửa, có cách nào để ta lấy được ngay không?”

“Nhất định phải dùng công đức mới được. Nhưng tình cảnh của ngươi hiện giờ khá đặc biệt, cũng không có cách nào lập tức kiếm công đức, vậy ta tạm thời cho ngươi mượn một cái bật lửa.”

“Đa tạ.”

“Ngươi đừng mừng quá sớm. Ta có thể phá lệ giúp ngươi, nhưng vốn dĩ bật lửa chỉ cần ba điểm công đức là ngươi có thể tùy ý lấy dùng, muốn bao nhiêu có bấy nhiêu. Còn bây giờ ngươi lấy trước, vậy phải chịu trừng phạt, tức là số công đức sẽ tăng gấp mười lần. Sau này ngươi phải có ba mươi điểm công đức mới có thể tùy ý dùng bật lửa.”


“Lấy trước thì được lấy bao nhiêu?”

“Nhiều nhất là hai cái.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc