Nữ Hãn Nhỏ Trọng Sinh Có Không Gian

Chương 3

Trước Sau

break
Đời này, nàng vẫn là người nước Thanh Long. Nguyên chủ cũng trùng tên với nàng ở kiếp hiện đại, đều gọi là Nam Cung An San. Vì núi lửa phun trào ở nơi ở, dân chúng buộc phải chạy nạn.

Mà nguyên chủ vô tình nghe được bà nội và mấy người cô bàn nhau bán nàng cùng ba đệ đệ muội muội. Nàng muốn chạy trốn, nào ngờ lại kinh động tới bọn họ, cuối cùng còn bị đánh thuốc mê rồi đem bán.

Nam Cung An San còn đang hồi tưởng, chợt cảm thấy chiếc thuyền có gì đó không ổn. Nàng quay đầu nhìn về phía đuôi thuyền, liền thấy nơi đó đã bắt đầu ngấm nước.

Nàng vội vàng dùng sức chèo về phía bờ. Thế nhưng, khi chỉ còn cách bờ vài mét, chiếc thuyền đã ngập nước ấy rốt cuộc không chống đỡ nổi nữa, chìm hẳn xuống.

Nàng đang định cứu bọn nhỏ thì chuyện kỳ lạ bỗng xảy ra. Trong phạm vi chừng hai mét lấy nàng làm trung tâm, vậy mà không hề có một giọt nước nào. Nói cách khác, nước đều tự động tránh nàng ra.

Không chỉ vậy, rõ ràng dưới đáy sông toàn là bùn đất, thế mà khi nàng giẫm lên lại như đang bước trên đất bằng, bàn chân cũng chẳng dính lấy một chút bùn nào.

Nàng không kịp nghĩ vì sao lại như thế, vội vàng kéo mấy đệ đệ muội muội tới bên cạnh mình, rồi cấp cứu cho bọn họ. Đợi đến khi cả ba đều nôn nước ra, nàng mới yên tâm.

Quanh đây cũng không có ai, nàng bèn đứng dưới đáy nước, cẩn thận quan sát nơi mình đang ở.

Cảnh tượng này thật giống với công dụng của viên ngọc tránh nước mà nàng từng thấy trên tivi ở kiếp trước.

[Nàng có năng lực ấy từ khi nào?]

Đúng lúc nàng đang đầy bụng nghi hoặc, ánh mắt chợt dừng lại trên cổ tay trái. Nơi đó vẫn còn đeo chiếc lắc tay ngọc trai mà ở kiếp trước nàng đã mang khi cứu người.

[Chiếc lắc tay này sao lại theo nàng tới đây?]

Chiếc lắc ấy vốn chỉ là món nàng tiện tay mua được khi dạo phố đồ cổ.

[Chẳng lẽ chính vì chiếc lắc ngọc trai này, nàng mới có thể tạo ra một khoảng không tránh nước ở dưới sông?]

“Tê...”

Dưới chân nàng đột nhiên truyền tới một cơn đau nhói. Cúi đầu nhìn xuống, nàng thấy chẳng biết từ lúc nào một con cua đã bò tới chân mình, kẹp chặt ngón chân trái, máu lập tức rỉ ra.

Mà đôi giày của nàng từ lâu đã chẳng biết bị nước cuốn đi nơi nào rồi.


Nam Cung An San bất đắc dĩ vứt con cua sang bên làn nước cạnh đó, rồi cúi xuống nhìn vết thương. Miệng vết cắn không lớn, mặc kệ chắc cũng không đáng ngại. Nàng đang định đứng thẳng dậy thì chiếc lắc tay ngọc trai bỗng phát ra một luồng ánh sáng vàng chói lòa.

Nàng nhớ tới những câu chuyện nhỏ máu nhận chủ từng xem ở kiếp trước, ma xui quỷ khiến thế nào lại lấy một chút máu trên chân bôi lên chiếc lắc tay ngọc trai.

Thế nhưng, vừa chạm phải máu, ánh vàng kia liền biến mất, chiếc lắc tay lại trở về y hệt như lúc trước.

[Chẳng lẽ ta đoán sai rồi? Không phải dùng máu sao? Ta còn tưởng đây là một không gian có thể đi vào chứ.]

Nào ngờ, lời nàng vừa dứt, chiếc lắc tay ngọc trai liền biến mất trong chớp mắt, còn nàng thì xuất hiện ở một khoảng đất trống.

Nàng lập tức sững sờ. Đây quả thật là một không gian riêng.

Nàng đưa mắt nhìn quanh. Khoảng đất trống rộng chừng bốn mẫu, chính giữa là một tiểu viện. Nhìn từ bên ngoài, bên trong có một căn nhà gỗ ba tầng.

Phía trước bên phải ngôi nhà có một cái giếng.

Bên cạnh giếng là một ngọn núi giả chỉ cao chừng một thước sáu. Dưới chân núi giả còn có một bồn đá, đường kính độ một mét, lúc này bên trong khô rang.

Phía trước bên trái ngôi nhà là một ao nước nhỏ.

Còn bốn phía khoảng đất trống thì trắng xóa một màu.

Nàng đang định đi chỗ khác xem thử thì chợt nhớ ra, mình đã vào đây rồi, ba đệ đệ muội muội còn ở dưới nước, tuyệt đối đừng để bọn nhỏ chết đuối mới được.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc