Không ngờ Phó Tư vẫn chẳng chịu đồng ý làm bạn gái nàng.
Tô Từ thầm nghĩ, loài người đúng là kỳ quái thật.
Nhưng nàng vẫn phải theo đuổi Phó Tư.
Vì thế ngày nào nàng cũng đứng cạnh khu dạy học, mắt ngóng trông chờ người ta xuống.
Lần này Tô Từ khôn hơn, nàng mượn ông cụ gác cổng một cái ghế.
Rồi ngồi ở đó, mở to mắt nhìn chằm chằm, sợ chỉ lơ đễnh một chút là bỏ lỡ Phó Tư.
Có vài người nhìn quen rồi cũng chẳng còn kinh ngạc. Đám nam sinh thì thất vọng ra mặt, vốn tưởng Tô Từ thanh thuần không làm dáng, ai dè nàng lại là loại lẳng lơ ham tiền.
Đám nữ sinh phía sau thì rủa xả: “Đồ hồ ly tinh, đồ gái đào mỏ!”
“Phi! Phó Tư mới không thèm nhìn nàng!”
“Ha ha, muốn câu rùa vàng thì đến đây làm gì? Ra hộp đêm, câu lạc bộ đêm mà câu!”
Tô Từ thấy mình vô tội vô cùng. Nàng có định lừa tiền bọn họ đâu, cớ gì phải tức đến vậy?
Vừa thấy bóng dáng Phó Tư, nàng lập tức đứng bật dậy, vội vã chạy theo sau.
“Phó đồng học.”
“Này, lại là ngươi à.” Nam Thành chào một tiếng, cười tủm tỉm.
Tô Từ liếc hắn một cái. Dù nàng là bình tiền tinh, nàng cũng là bình tiền tinh có giáo dưỡng: “Chào ngươi, bạn học.”
Nam Thành hơi sững người, dường như không ngờ nàng lại chủ động chào. Nụ cười trên mặt hắn càng rạng rỡ hơn.
Tô Từ thấy kỳ quái, người này sao cứ hễ nhìn nàng là cười. Nàng vừa định mở miệng, đã bị một bóng người cao lớn hơi chắn ngang tầm mắt.
“Hôm nay ngươi lại muốn làm gì?”
Phó Tư cao một trượng tám năm, khí thế bẩm sinh đã áp người. Hắn vừa bước lại gần, liền khiến người ta bất giác nghẹn lời vì cảm giác đè nén.
Tô Từ không kìm được lùi lại nửa bước.
Ngay sau đó, nàng thấy nam sinh khẽ nhíu mày, dường như không vui.
“Cái kia…” Tô Từ chớp đôi mắt đầy mong đợi nhìn hắn, “Phó đồng học, có phải ngươi vẫn chưa xem thư tình ta viết không?”
Nàng nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có thể là vậy. Dù sao nàng đợi lâu như thế, Phó Tư vẫn chẳng hồi đáp lấy một câu.
Mỗi lần Tô Từ nhận được thư tình, nàng đều nghiêm túc trả lời người ta.
Hệ thống: “Ngươi gọi đó là trả lời à? Thà đừng trả, sớm muộn cũng làm người ta tức chết.”
Phó Tư rũ mắt nhìn nàng. Đôi mắt phượng dài hẹp của hắn sâu thẳm như mặt hồ, nhìn mãi cũng chẳng thấy đáy.
Giọng hắn trầm thấp: “Xem rồi.”
Hy vọng trong lòng Tô Từ vỡ vụn. Nàng đè nén thất vọng, thành khẩn hỏi: “Vậy Phó đồng học không có lời nào muốn nói với ta sao?”
Phó Tư khẽ cúi người, cảm giác áp bức càng mạnh. Hắn đối mắt với nàng, thân hình cao lớn gần như phủ trọn lấy cô gái nhỏ nhắn trước mặt, rồi thản nhiên hỏi: “Ngươi muốn ta trả lời thế nào?”
Tô Từ chớp mắt. Nàng muốn toàn bộ tài sản của hắn.
Nhưng còn chưa kịp nói ra, Phó Tư đã thẳng người dậy, liếc nàng một cái rồi xoay người rời đi.
Tô Từ ngơ ngác, chẳng hiểu ra sao.
“Thôi, lần sau gặp.” Nam Thành cười tủm tỉm, thấy bạn mình đã đi trước thì vội vàng đuổi theo.
Tô Từ đứng nhìn hồi lâu, rốt cuộc vẫn không theo.
Dù sao cái ghế còn ở đó, lỡ bị người ta trộm mất thì nàng phải đền tiền.
Mà nàng… không có tiền. Nàng vẫn là một kẻ nghèo rớt mồng tơi.
.
Tô Từ đợi thêm mấy ngày, càng thấy loài người đúng là khó theo đuổi.
Không giống nàng, chỉ cần có tiền là có thể “đuổi” tới nơi.
“Ngươi là Tô Từ?”
Mấy nữ sinh chặn Tô Từ lại ngay lúc nàng định bước ra khỏi lớp.
Nàng ngẩng lên, chớp chớp mắt, ngoan ngoãn gật đầu.
Dung mạo Tô Từ rất dễ khiến người ta mềm lòng: vừa mềm mại vừa đáng yêu như búp bê, đôi mắt to long lanh ngấn nước, ai nhìn cũng khó mà không thích.