Phó Tư mỗi ngày đều có xe riêng đưa đón. Ngoài khu dạy học và buổi trưa ghé nhà ăn, muốn thấy bóng dáng hắn cũng hiếm.
Tô Từ nghĩ đến bữa cơm ở nhà ăn đó có thể tốn rất, rất nhiều tiền, lập tức nảy ra ý định rút lui.
Thế là nàng ngồi xổm bên khu dạy học, quyết định ôm cây đợi thỏ.
Đợi chừng hai mươi phút, Tô Từ đã bắt đầu buồn ngủ, không nhịn được ngáp một cái.
Cũng may nàng nhỏ nhắn, chẳng mấy ai để ý. Nếu không, thế nào cũng bị người ta chỉ trỏ bàn tán một trận.
Hệ thống đột nhiên báo cho Tô Từ biết Phó Tư tới rồi.
Nàng lúc này mới chậm rì rì đứng dậy, rồi bỗng khựng lại.
“Ôi, Thống Thống, ta ngồi xổm lâu quá, chân tê rần rồi.”
Hệ thống: “Ba ba đúng là sắp bị ngươi làm cho sốt ruột chết!”
Tô Từ khó nhọc đứng thẳng lên, liền thấy Phó Tư đang quay lưng về phía nàng. Đôi chân dài của hắn nổi bật đến chói mắt.
Loại mà nàng có chạy hai bước rồi ba bước cũng chưa chắc đuổi kịp.
Tô Từ không dám chậm trễ nữa, dù sao nàng cũng đã đợi suốt hai mươi phút. Thế là nàng lật đật chạy theo.
“Phó đồng học!”
Phó Tư đang nói chuyện với một nam sinh bên cạnh, dường như không nghe thấy ai gọi hắn.
Nam sinh ấy mặt lạnh như băng nhưng lại tuấn mỹ đến quá đáng, đường nét sắc như dao gọt, tựa như tác phẩm được thượng đế tỉ mỉ chạm khắc.
Tô Từ hơi luống cuống, lại thêm chân còn tê, theo bản năng loạng choạng ngã về phía trước.
Nàng cuống quýt túm lấy vạt áo đối phương, khẽ thở phào. Cùng lúc đó, nàng cảm nhận được một bàn tay đỡ lấy mình, liền ngước mắt nhìn lên.
Phó Tư hờ hững nhìn nàng bằng đôi mắt phượng dài hẹp, rồi buông tay ra.
Chỉ còn Tô Từ vẫn nắm chặt vạt áo hắn không chịu thả. Nàng nhận ra người này cao quá mức, bèn ngẩng khuôn mặt nhỏ lên: “Cảm ơn.”
Nam sinh bên cạnh hơi hứng thú, đưa mắt đánh giá nàng: “Phó Tư, ngươi quen à?”
“Không quen.” Phó Tư đáp, thần sắc xa cách không che giấu nổi. “Ngươi còn việc gì không?”
Tô Từ nhớ ra mục đích của mình, cố nhón mũi chân để “tồn tại cảm” mạnh hơn chút.
“Phó đồng học, ngươi thiếu bạn gái không?”
Nam sinh kia “phụt” một tiếng, vừa bị Phó Tư liếc nhạt một cái liền lập tức làm động tác kéo khóa miệng.
“Ta thiếu bạn gái, nhưng không thiếu ngươi.” Ánh mắt Phó Tư dừng trên gương mặt trắng mịn của nàng. “Giờ thì buông tay ra được chưa?”
Tô Từ theo phản xạ liền thả tay. Nàng ngơ ngác nhìn bóng lưng hai người rời đi.
Một lúc lâu sau, nàng mới nản nản nói: “Phó Tư bảo hắn không thiếu ta.”
Hệ thống: “Ba ba dạy ngươi rồi, đừng có nhát! Xông lên tiếp!”
Tô Từ: “Hắn có một ngàn vạn không?”
Hệ thống: “… Không chỉ một ngàn vạn.”
Tô Từ nắm chặt tay nhỏ, mắt sáng lên: “Vậy thì đúng là siêu giàu! Ta nhất định phải trở thành bạn gái hắn!”
Nam Thành liếc nhìn người bạn thân của mình, giọng đầy ý vị: “Sao, không cân nhắc thử à? Ngươi nghẹn như vậy, không sợ tự nghẹn hỏng mình sao?”
Phó Tư mắt nhìn thẳng, mặc kệ lời hắn ta nói. Chỉ là khi nhớ tới thân thể mềm mại vừa rồi áp vào lồng ngực mình, ánh mắt hắn khẽ động.
Rất lâu sau, hắn mới thản nhiên nói một câu: “Ta không hứng thú.”
.
Tô Từ nghiêm túc viết cho Phó Tư một bức thư tình.
Thế nhưng hai ngày trôi qua vẫn chẳng thấy hồi âm, nàng không khỏi hơi hụt hẫng.
Hệ thống nhịn không được hỏi: “Ngươi viết gì vậy?”
Tô Từ dịu giọng đáp: “Ta hỏi hắn có bằng lòng cắm vào bãi cứt trâu là ta không.”
Hệ thống: “ Ba ba muốn hỏi, sao ngươi lại tự nói mình như thế?”
Tô Từ chọc chọc ngón tay.
“Ta không có một xu, còn hắn thì có biết bao nhiêu cái một ngàn vạn. Môn không đăng hộ không đối. Hắn là hoa tươi, ta là bãi cứt trâu.”
Hệ thống: “ Ba ba không muốn nói chuyện nữa.”