Đạo thứ nhất, Lang Hoa quận chúa của đại tướng quân phủ được Thánh Thượng đích thân hạ chỉ, gia phong làm Thanh Dương quận chúa, lại còn được ban đất phong ở quận Thanh Dương!
Tưởng Lệnh Trinh, từ Lang Hoa quận chúa nay trở thành Thanh Dương quận chúa, cũng trở thành vị quận chúa đầu tiên kể từ ngày Thiên Khải vương triều lập triều tới nay có đất phong riêng.
Đạo ý chỉ thứ hai lại càng khiến người ta chẳng hiểu ra sao. Thứ nữ của đại tướng quân phủ, vậy mà lại được trữ quân nghênh vào phủ làm Trắc phi?
Trữ quân là thân phận gì chứ? Đó là chủ nhân tương lai của Thiên Khải vương triều! Trắc phi không giống những phi thiếp tầm thường khác, đây là người có danh phận, có thể được ghi vào ngọc điệp hoàng gia. Thông thường, vị trí Trắc phi của trữ quân đều thuộc về đích nữ của những thế gia hàng đầu. Tưởng Vân Sam chỉ là một thứ nữ, rốt cuộc có tài đức gì mà có thể trở thành Trắc phi của Thái tử điện hạ?
Không ít người trong lòng đều mang nghi hoặc như vậy. Trước nay Tưởng Vân Sam quá đỗi kín tiếng, thành ra trong hoàng thành này, biết bao người chỉ nghe nói đại tướng quân có một đích nữ cực kỳ được sủng ái là Lang Hoa quận chúa. Còn thứ nữ Tưởng Vân Sam là ai, bọn họ thật sự chưa từng nghe qua.
Trong tiểu viện của Tưởng Vân Sam, nghe tiếng chúc mừng và nịnh bợ không ngớt của đám hạ nhân, ả đắc ý ngẩng cao cằm.
Ánh mắt ả liếc về phía Đông viện, nơi có U Hoàng viện của Tưởng Lệnh Trinh, trong lòng cười lạnh: Đích nữ thì đã sao? Quận chúa thì thế nào? Cuối cùng chẳng phải ngay cả vị hôn phu của ngươi, cũng vẫn là người của ta đó sao?
Ả cúi nhìn chiếc váy lụa đỏ thêu bướm trên người mình. Đây chính là gấm vóc trong cung ban xuống, đổi lại là Tưởng Vân Sam của trước kia, ả có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.
Không vội, cứ từ từ mà tới. Tưởng Lệnh Trinh, những gì ngươi đang có, ta sẽ từng chút từng chút cướp sạch. Để ngươi cũng nếm thử mùi vị hai bàn tay trắng.
“Hệ thống, những chuyện Thái tử Cơ Diệp mấy năm nay chà đạp nữ tử lương thiện trong dân gian, cùng với sổ sách ghi chép việc hắn qua lại với các thế gia, đôi bên trao đổi lợi ích, đều đã sắp xếp xong chưa?” Cố Thịnh Nhân hỏi.
Hệ thống đáp: “Theo yêu cầu của ký chủ, toàn bộ tư liệu đã chuẩn bị đầy đủ.”
Quả nhiên hệ thống đúng là một bàn tay vàng cực lớn. Cố Thịnh Nhân lật xem đống tư liệu hiện lên trong đầu. Những thứ này vốn bị phe cánh của Thái tử che giấu kín kẽ, nếu chỉ dựa vào sức người mà điều tra, còn không biết phải đợi tới năm nào tháng nào mới gom đủ. Thế nhưng hệ thống chỉ cần quét qua một lượt, thế gian này đối với Cố Thịnh Nhân mà nói gần như không còn bí mật gì nữa.
“Vậy thì tốt.”
Chừng đó chứng cứ, đã đủ để khiến Thái tử không còn đường xoay mình. Chà đạp nữ tử nhà lành, từng ấy đã đủ châm ngòi cơn phẫn nộ của dân chúng. Huống chi, hoàng đế hiện giờ vẫn đang độ tráng niên, càng không thể nào dung thứ cho một hoàng tử kết bè kết cánh, thậm chí còn gây nguy hại tới lợi ích của cả vương triều.
Chỉ là, mấy thứ này vẫn phải chờ đúng lúc thích hợp mới nên đem ra.
Trong lòng Cố Thịnh Nhân nhẹ nhõm vô cùng. Chỉ cần Cơ Diệp ngã xuống, Tưởng Vân Sam đương nhiên cũng sẽ chẳng còn ngày lành nào nữa. Nhiệm vụ của nàng, như vậy coi như đã hoàn thành được một nửa.
Còn nửa kia...
Cố Thịnh Nhân bất giác nhớ tới người trong rừng trúc nơi sơn gian hôm ấy, nơi chóp mũi dường như lại thoảng qua mùi hương sen thanh nhạt.
“Quận chúa, chúng ta thật sự muốn làm vậy sao?” Hộc Châu có chút thấp thỏm hỏi. Trái lại, Lâm Lang lại có phần hớn hở.
Cố Thịnh Nhân cười, liếc nàng ấy một cái: “Cũng đâu phải làm chuyện gì không thể để người khác biết. Ngươi không cần lo, phía mẫu thân cứ để ta nói.”