Nữ Chính Giá Lâm, Nữ Phụ Mau Lui Ra

Chương 13

Trước Sau

break
Đúng là trời cao có mắt!

Văn Thành trưởng công chúa vừa mừng vừa sợ. Nàng không ngờ, một khắc trước mình còn đang hoang mang vì vận mệnh của nữ nhi, vậy mà ngay sau đó đã nhận được tin tốt đến thế, lại còn tiện thể giải quyết luôn mối hôn ước khiến nàng phiền lòng suốt bấy lâu nay.


Nàng hoàn hồn lại, liền nghe hoàng đế tiếp tục nói: “... Trẫm biết chuyện này là ủy khuất A Trinh. Nàng là do ta nhìn lớn lên, ta yêu thương nàng đến đâu, trong lòng ngươi cũng hiểu. Ta vẫn luôn mong nàng có thể gả vào hoàng gia. Ai, lần này xem như hoàng thất chúng ta có lỗi với nàng. Ngày mai trẫm sẽ hạ chỉ, gia phong A Trinh làm Thanh Dương quận chúa. Đất phong của ngươi ở gần quận Thanh Dương thuộc đất Văn Thành, vậy thì ban luôn nơi ấy cho nàng làm đất phong đi.”

Văn Thành trưởng công chúa bị món ân thưởng lớn này làm cho choáng váng đôi chút.

Ban đất phong ư?

Theo lệ của triều này, quận chúa vốn không có tư cách được phong đất. Ngay cả công chúa, cũng còn phải xem mức độ được sủng ái ra sao mới định được.

Văn Thành trưởng công chúa là đích nữ của tiên đế, lại là bào muội của đương kim thánh thượng, thân phận tôn quý như vậy mới có thực ấp thuộc về mình. Không ngờ lần này hoàng thất bồi thường, lại hào phóng đến mức ấy!

Một quận chúa có đất phong, so với công chúa hoàng thất bình thường còn tôn quý hơn nhiều.

Thấy phu thê trưởng công chúa không có lời dị nghị nào, trong lòng hoàng đế lại càng thêm áy náy. Vì vậy, đến hôm sau ban thưởng cho Cố Thịnh Nhân, người còn sai ban thêm phong phú hơn vài phần.

Phu thê trưởng công chúa vô cùng vui vẻ trở về phủ.

Vừa hồi phủ, trưởng công chúa đã gọi nữ nhi tới, đem toàn bộ chuyện hôm nay hoàng đế nói kể lại cho nàng nghe.

Nói xong, Văn Thành trưởng công chúa cẩn thận nhìn thần sắc của nữ nhi một cái. Thấy nàng chỉ có vui mừng, không hề lộ vẻ mất mát, lúc ấy mới hoàn toàn yên lòng.

Nàng thật sự sợ A Trinh không nỡ buông bỏ địa vị Thái tử phi tôn quý, rồi cứ mãi quẩn quanh trong lòng, nhất quyết muốn bước vào chốn thâm cung ăn thịt người không nhả xương kia. Từ nhỏ lớn lên trong cung, Văn Thành trưởng công chúa hiểu quá rõ những thủ đoạn trong hậu cung.

Cố Thịnh Nhân dĩ nhiên cũng rất vui. Nàng còn đang lo không biết phải làm sao mới thoát được hôn ước với Cơ Diệp, nào ngờ chuyện tốt lại tự tìm tới như vậy.

Chỉ là, trong cốt truyện ban đầu đâu hề có đoạn này?

Cố Thịnh Nhân gọi hệ thống.

Hệ thống chớp lên một cái rồi đáp: “Đang dò tra... Không thể dò tra. Có thể là pháp tắc của thế giới đã tự động bù đắp hoàn chỉnh. Không phát hiện điều gì bất thường, xin ký chủ cứ làm nhiệm vụ như thường.”

Thôi vậy. Thấy không hỏi ra được kết quả, Cố Thịnh Nhân cũng không tiếp tục vướng bận chuyện này nữa.

“Đúng là hời cho Tưởng Vân Sam.” Văn Thành trưởng công chúa bực bội nói.

Một thứ nữ mà có thể gả cho trữ quân làm Trắc phi, đó đã là vinh hiển lớn lao đến nhường nào.


Văn Thành trưởng công chúa không hề nghi ngờ, nếu không có điềm lành nhật nguyệt cùng nhập mộng này, chỉ vì xuất thân của Tưởng Vân Sam thực sự quá thấp kém, không đủ để bịt miệng đám sĩ phu trong triều, thì rất có thể hoàng thất đã trực tiếp nâng ả lên làm chính phi của trữ quân.

Cố Thịnh Nhân chớp chớp mắt.

Hời ư? Chưa chắc đâu.

Suy cho cùng, Cơ Diệp và Tưởng Vân Sam chính là kẻ đầu sỏ đã hại cả Tưởng gia trong nguyên cốt truyện. Đời này, nếu nàng đã chiếm thân xác của Tưởng Lệnh Trinh, vậy dĩ nhiên phải “báo đáp” bọn họ cho đàng hoàng.

Ở phía bên kia, Cơ Ngọc cầm mật báo do thuộc hạ truyền tới, khẽ cười: “Ở chùa Tiềm Long quá lâu, ta cũng đã lâu chưa bước ra ngoài. Không biết những cố nhân kia, còn nhớ ta hay không?”

Sáng hôm sau, hai đạo ý chỉ từ trong cung truyền ra đã khiến cả hoàng thành chấn động.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương