Chú chó trắng nhìn quanh, đôi mắt đỏ như máu quỷ dị lóe lên trong phòng khách tối đen như mực.
Ngay sau đó, nó khẽ động mũi ngửi ngửi, ánh mắt nó dừng lại ở phòng ngủ đang hé mở.
Nó khó nhọc ngậm xúc tu kia đi về phía khe cửa.
Bóng tối trong phòng còn đặc hơn bên ngoài, hương thơm lạnh lẽo mê hoặc càng lan tỏa ra từ cái xúc tu.
Cánh cửa phòng ngủ bị đẩy ra một cách dễ dàng, phát ra một tiếng động nhỏ dễ dàng nghe thấy trong không gian tĩnh mịch này.
Vào phòng, chú chó nhìn về phía giường, nghiêng đầu.
Thanh niên mặc đồ ngủ trên giường đã ngủ say, vài tia sáng trăng trong trẻo lọt qua khe rèm, không hề keo kiệt chiếu rọi lên thân thể thon dài xinh đẹp của chàng thiếu niên.
Cậu nằm nghiêng, nửa gò má vùi vào chiếc gối mềm mại, mái tóc đen óng xõa trên gối, nửa khuôn mặt khi ngủ vừa xinh đẹp vừa dịu dàng lại động lòng người, lông mi rất dài, đôi môi trông đỏ mọng và mềm mại, dưới chiếc cổ thon thả, xương quai xanh tinh xảo tràn ngập ánh trăng.
Cậu cuộn tròn người ôm chiếc chăn vào trong lòng, nhìn như 1 chú thỏ con.
Chú chó rất thích con người đẹp trai này, nó rất mong chờ sau khi mình mang thứ mà thanh niên muốn đến cho cậu thì nó sẽ nhận được phần thưởng gì. Thế là nó ngậm xúc tu vui vẻ xoay một vòng rồi mới vui vẻ chạy đến, nhẹ nhàng đặt cái xúc tu lạnh lẽo lên cổ chân thon thả của chàng thiếu niên….
khoảnh khắc chạm vào làn da của chàng trai, chiếc xúc tu lạnh lẽo kia giống như con rắn kết thúc thời kỳ ngủ đông, từ từ di chuyển, quấn lấy cổ chân trắng nõn…
Đôi lông mày thanh tú của chàng thiếu niên đang ngủ khẽ nhíu lại, cậu khẽ “ưm” một tiếng, ngón chân động đậy, theo bản năng rụt chân vào trong chăn, nhưng cái xúc tu kia lại không chịu buông tha mà uốn lượn lên trên, chui vào khe hở của quần ngủ, quấn lấy bắp chân trắng nõn của thanh niên, sau đó tiếp tục luồn lên trên…
Đôi lông mày của cậu thanh niên nhíu chặt hơn, vầng trán toát ra một lớp mồ hôi mỏng, cậu khẽ cọ người, ngón tay thon dài trắng nõn theo bản năng nắm chặt một góc chăn trong lòng, khớp ngón tay ửng hồng nhàn nhạt.
Trong nháy mắt, hương thơm lạnh lẽo tràn ngập cả căn phòng.
Dường như có thứ gì đó đang chuyển động quỷ dị trong bộ đồ ngủ mỏng manh của thanh niên, một chiếc cúc áo bung ra, lặng lẽ rơi xuống giường.
Xúc tu màu xanh đậm bây giờ dường như không có trí tuệ, chỉ hành động theo bản năng, nó lộn xộn quấn lấy vòng eo mềm mại của thanh niên, lại vụng về vòng ra sau lưng thanh niên, tiếp tục quấn lên cổ cậu, sau đó thám hiểm vào trong miệng thanh niên đang hé mở……
“Ưm!”
Gò má của Đào Tụ ửng hồng , vẻ mặt cậu vừa khó chịu vừa thoải mái, cậu theo bản năng khẽ giãy giụa, nhưng toàn thân lại mềm nhũn, không thể dùng sức. Hương thơm lạnh lẽo dường như muốn xâm chiếm cơ thể cậu.
Xúc tu lạnh lẽo chạm vào đầu lưỡi của cậu, đang muốn tham lam tiếp tục đi xuống, nó đang ăn, nó muốn nhiều hơn nữa……
Lúc này, bóng tối bên ngoài đột nhiên ngưng đọng trong giây lát, động tác của xúc tu khựng lại, cứng đờ tại chỗ.
Nó giống như đột nhiên ý thức lại, bắt đầu từ từ di chuyển ra khỏi người chàng trai, dường như đang bị thứ gì đó vô hình triệu hồi. Trước khi lưu luyến rời đi, nó kéo chăn đắp lại cho cậu, và nhặt chiếc cúc áo rơi trên giường.
Chú chó trắng đột nhiên nhìn vào cánh cửa đối diện bên ngoài
Chết rồi, chủ nhân hình như có dấu hiệu muốn tỉnh lại!
Gâu gâu, chỉ đành đợi sau này có cơ hội lại đòi phần thưởng vậy QAQ
Nó nhanh chóng đuổi theo cái xúc tu đang rút lui, nhảy vào cánh cửa đó, sau đó nó nhảy lên, thông minh mà vụng về dùng hai chân trước đặt lên tay nắm cửa, đóng lại.
…
Buổi sáng hôm sau, trong ánh nắng tươi sáng, đồng hồ báo thức kêu đúng giờ.
Đào Tụ đột nhiên mở mắt ra, tóc tai bù xù ngồi dậy.
Một lúc sau, cậu đỏ mặt vén chăn lên nhìn, sau đó nhăn nhó khóe miệng, lấy tay che mặt: Tối qua cậu hình như đã mơ thấy mộng xuân rất kiều diễm và quỷ dị.
Cậu xuống giường, vào phòng tắm, nghĩ: “Đều là tại bạn cậu đã nói chuyện bạn trai bạn gái với cậu trước khi cậu ngủ!”
Tiếng nước nhanh chóng vang lên, hai mươi phút sau, Đào Tụ tắm xong, sấy khô tóc, từ phòng tắm đi ra, thay quần áo chỉnh tề.
Hôm nay câu dậy sớm, nên thời gian đi làm rất thoải mái.
Thế là cậu lại đứng trước cánh cửa của phòng chứa đồ, trong lòng thầm niệm địa chỉ đi làm rồi đẩy ra, không ngoài dự đoán, vẫn là căn phòng đó.
Quả nhiên, cậu không nên mong đợi loại kỳ tích nào đó sẽ xảy ra với mình.
Đào Tụ thở dài, nhìn vào trong nhà, vẫn chỉ có thể nhìn thấy một mảng thảm xanh chàm dưới chân mình.