Trong căn phòng tối đen như mực yên tĩnh không một bóng người, con chó hôm qua cũng không thấy đâu, đoán chừng đã đi chơi ở chỗ khác trong nhà.
Chỉ là trong mảng xanh chàm đó có một cái đĩa sạch sẽ.
Đào Tụ cúi người nhặt lên, cười một tiếng: Chủ nhân của chú cún Samoyed đã rửa đĩa à?
Xem ra đối phương đã phát hiện ra cánh cửa này, anh ta không mở cánh cửa này, cũng không để lại lời nhắn gì, nhưng lại rửa sạch đĩa đặt ở đây để bày tỏ thiện ý, có lẽ đang thận trọng quan sát?
Xem ra chủ nhân của con Samoyed là một người lương thiện, ôn hòa và thận trọng.
Đào Tụ nghĩ một lát, cất đĩa rồi xoay người đi về phía giá để đồ, cầm bút và giấy nhớ viết thông tin liên hệ của mình, đồng thời bày tỏ có thể liên hệ với mình bất cứ lúc nào để thương lượng bồi thường. Cậu lại cầm một quả táo, đi về phía cửa.
Cậu đặt tờ giấy lên mảng thảm xanh chàm không bị bóng tối nuốt chửng, và đè lên quả táo đỏ tươi thơm ngát.
“Bụp” một tiếng, cậu nhẹ nhàng đóng cửa lại, xoay người rời đi để kịp đến công ty.
…
Công việc hôm nay vẫn suôn sẻ như thường lệ. Bụi hoa hồng trắng kia vẫn nở rộ rất đẹp, không có dấu hiệu tàn úa.
Tấm biển “Black Buck Rose” ẩn hiện trong bụi lá, lấp lánh ánh sáng.
Ngày thường tuy không có nhiều người trẻ tuổi đến, nhưng thời gian này người già rất thích đến đây, yên tĩnh ngắm hoa cảm nhận thiên nhiên, vườn thực vật của Đào Tụ cũng có không ít người đến.
Thêm vào đó, thông tin tuyển dụng của cậu đã phát huy tác dụng, hôm nay liên tục có người đến phỏng vấn.
Đáng tiếc là không tìm được người nào phù hợp.
Đào Tụ không vội, cậu càng cẩn thận sàng lọc hồ sơ hơn.
Rất nhanh một ngày lại trôi qua, trong thời gian kiểm tra trước khi đóng cửa vườn, Đào Tụ kinh ngạc phát hiện, hóa ra người thanh niên đeo vòng tay đen kia hôm nay lại đến vườn thực vật.
Hôm nay anh ta dường như vẫn trốn ở góc đó, không tham quan cũng không giao lưu với mọi người.
Hai ngày liên tiếp, anh ta đến vườn thực vật tiêu khiển thời gian vào ngày thường, người thanh niên kia lại gầy như vậy, có phải đã gặp phải chuyện gì khó khăn không?
Đào Tụ bước lên, đang định hỏi han một chút, người thanh niên kia lại như bị dọa sợ, anh ta ngẩng đầu lên, khuôn mặt kinh hãi, quầng thâm mắt của anh ta rất đậm, trông còn tiều tụy hơn cả lần đầu tiên Đào Tụ gặp anh ta.
Đào Tụ hạ giọng, nhẹ nhàng nói: “Chào anh, anh cần tôi giúp gì không?”
Đồng tử của người thanh niên co rút, anh ta mở miệng nhưng không nói gì, chỉ nhìn Đào Tụ với vẻ mặt phức tạp một lúc lâu, sau đó anh ta đột nhiên đứng dậy, cúi đầu đi lướt qua Đào Tụ, vội vàng đi mất.
Đào Tụ nhìn bóng lưng của đối phương, chớp mắt nghi hoặc .
…
Trên đường về nhà, Đào Tụ đến tiệm bán bánh mì kẹp thịt yêu thích của mình mua bữa tối, sau đó đi tàu điện ngầm để về nhà, nhưng không biết cậu đột nhiên nhớ ra điều gì, mà đi đến một siêu thị lớn.
Ra khỏi siêu thị, Đào Tụ cầm theo một túi thức ăn nhập khẩu và một số đồ ăn vặt cho chó.
Đi bộ về khu chung cư, Đào Tụ lại gặp ông cụ thường xuyên dắt chó đi dạo công viên và con chó Golden của ông.
Ông cụ nhìn thấy thức ăn cho chó trong tay cậu, hỏi: “Tiểu Đào, cháu cũng muốn nuôi chó sao?”
Đào Tụ cười nói: “Không phải. Là cho chó của người khác.”
Ông cụ ừ một tiếng, rồi ông kéo Golden đứng phía sau cho Đào Tụ xoa đầu.
Chú chó Golden đó trước đây rất thích Đào Tụ, bình thường gặp cậu luôn muốn tiến lên vẫy đuôi cọ chân làm nũng, Đào Tụ lấy ra một túi đồ ăn vặt, đang định cho nó ăn, lại phát hiện con Golden vốn hoạt bát thân thiện lần này lại sợ hãi chạy theo ông cụ, trốn sau lưng ông, cụp đuôi không dám nhìn cậu.