Ánh mắt của giáo sư Các Lạc Tư sắc như dao mổ, quét qua từng ngóc ngách trong lớp học.
Sống lưng Nguyễn Kiều cứng đờ, ánh mắt đó dường như đang dừng lại trên người cô.
Lạnh lẽo, sắc nhọn.
Cô lập tức tỉnh táo lại, dựa theo hiểu biết của cô về giáo viên trước đây.
Càng là lúc thế này, càng không thể tỏ ra sợ hãi.
Khoảng ba giây sau, ánh mắt cuối cùng cũng rời đi.
Cuối cùng, ánh mắt dừng lại trên người Chung Trừng Ý.
"Nếu bạn Chung Trừng Ý đã tích cực như vậy, vậy thì em lên giảng bài đi."
Nguyễn Kiều khẽ thở phào nhẹ nhõm, biên độ không dám quá lớn vì sợ bị giáo sư Các Lạc Tư phát hiện ra manh mối.
Không ngờ, những cử chỉ nhỏ nhặt này của cô đều bị Phó Duật Quân thu hết vào tầm mắt.
Phó Duật Quân nhướng mày, sự hứng thú dành cho Nguyễn Kiều lại tăng thêm vài phần.
Nguyễn Kiều, một học bá, tiết học nào cũng tích cực giơ tay.
Hôm nay lại sợ bị gọi tên, hơn nữa nhìn dáng vẻ học bài của cô, cứ như thể nghe không hiểu gì vậy.
Là giả vờ, hay là cố tình diễn cho anh xem?
Ánh mắt Phó Duật Quân trầm xuống.
Chung Trừng Ý đứng dậy, trên mặt nở nụ cười vô hại, chỉ vào một nút thắt mô hình trường năng lượng tinh thần ba chiều cực kỳ phức tạp trên màn hình:
"Thầy ơi, bạn tốt Nguyễn Kiều của em trước đây đã nghiên cứu kỹ về hướng này rồi ạ."
Chung Trừng Ý mỉm cười quay người lại, trên gương mặt tươi cười mang theo sự tò mò và vẻ ngây thơ vừa đủ.
"Không biết có thể làm phiền bạn Nguyễn Kiều giảng giải chi tiết cho mọi người về quá trình suy luận và ví dụ ứng dụng của nút thắt này không ạ?"
Những ngón tay đang nắm vạt áo của Nguyễn Kiều siết chặt lại.
Nữ chính thiểu năng!
Đề tài mình tự nghiên cứu lại đẩy sang cho cô, rõ ràng là muốn nhìn cô mất mặt trước cả lớp, đặc biệt là trước mặt Phó Duật Quân.
Luôn miệng cao giọng tuyên bố là phải đả kích giới quý tộc, nhưng thủ đoạn sử dụng thì có gì khác với giới quý tộc chứ.
Đeo mặt nạ lâu ngày, bản thân mình cũng biến thành chiếc mặt nạ luôn rồi.
Giáo sư Các Lạc Tư rõ ràng đã bị khơi dậy sự hứng thú.
Trong đôi mắt thường ngày luôn nghiêm khắc nay lóe lên tia sáng, ánh mắt tán thưởng đặt lên người Nguyễn Kiều:
"Ồ? Không có sự hỗ trợ của viện nghiên cứu mà chỉ dựa vào nghiên cứu độc lập của bản thân, vậy mà có thể đạt đến trình độ này sao."
Giọng nói cũng mang theo sự ấm áp, xen lẫn sự tò mò:
"Em Nguyễn Kiều, vậy thì mời em giảng giải cho mọi người nghe một chút nhé, nhân tiện thầy cũng nghe thử xem. Viện nghiên cứu sẽ không bỏ qua bất kỳ một hạt giống tốt nào."
Đây là đang quăng cành ô liu cho cô!
Nguyễn Kiều lập tức đứng bật dậy.
Với thực lực của cô, nửa năm còn lại để tìm một cơ hội thực tập tại các doanh nghiệp của năm gia tộc lớn là chuyện quá dễ dàng.
Nhưng cơ hội thực tập đích thân giáo sư Các Lạc Tư trao cho thì không có nhiều.
Trong nguyên tác, nữ chính cũng là người nhận được sự ưu ái của giáo sư Các Lạc Tư vào giai đoạn sau.
Chính nhờ sự giúp đỡ của giáo sư Các Lạc Tư mà cô ấy đã hoàn toàn khắc phục được bài toán khó về việc giảm bớt vĩnh viễn cơn đau tinh thần của Mị Ma.
Chỉ là trong sách không mô tả chi tiết quá trình thí nghiệm.
Nếu cô có thể trở thành trợ lý của giáo sư Các Lạc Tư, nói không chừng có thể tự mình điều chế ra thuốc giải, nhổ tận gốc những tính toán mà nữ chính đã ấp ủ từ lâu.
Ánh mắt của cả lớp học lập tức đổ dồn về phía Nguyễn Kiều, mang theo sự dò xét và tò mò.
Đầu ngón tay Phó Duật Quân vô thức gõ lên mặt bàn, ánh mắt hơi trầm xuống.
Chung Trừng Ý đã đoán trước được kết quả, liền nở nụ cười cổ vũ với cô, hai tay nắm chặt lại như đang tạo dáng cố vũ.
Đạo đức giả! Vừa làm đĩ vừa muốn lập đền thờ!
Nguyễn Kiều hít sâu một hơi, kìm nén sự tức giận đang gào thét.
Cô ngước đầu lên, ưỡn thẳng lưng, đôi mắt màu nâu hạt dẻ đối diện với ánh mắt sắc bén của giáo sư Các Lạc Tư.
Trong sự trong trẻo ánh lên một chút căng thẳng và tập trung vừa đủ:
"Thưa giáo sư, bạn Chung đã quá khen rồi. Em chỉ là trước đây khi tra cứu tài liệu, từng nảy sinh một vài suy nghĩ mơ hồ về vấn đề tán xạ năng lượng tinh thần ở trạng thái phi cân bằng liên quan đến nút thắt này, chứ chưa dám gọi là nghiên cứu ạ."
Giọng cô không lớn nhưng vang lên rõ ràng trong lớp học tĩnh lặng.
Đầu ngón tay đang gõ bàn của Phó Duật Quân vô thức dừng lại, trong đồng tử màu nâu sẫm xẹt qua một tia ngạc nhiên nhàn nhạt.
Cô gái nhỏ này không định tiếp tục diễn nữa sao.
Nguyễn Kiều nhận được sự cho phép của giáo sư Các Lạc Tư, liền nhanh chóng bước lên trước màn hình.
Những ngón tay thon thả bấm chính xác vào cốt lõi của nút thắt ba chiều phức tạp.
Trong đầu cô nhanh chóng hiện lên phần luận giải tuyệt vời của Chung Trừng Ý trong nguyên tác.
Quan điểm đó táo bạo đến mức gần như đi ngược lại với chuẩn mực thông thường, giải thích một cách hoàn hảo về đường dẫn nghịch đảo, nhưng lại bị nhiều tranh cãi trong giai đoạn đầu vì so sánh những người có sức mạnh tinh thần cấp cao với bạo chúa năng lượng.
Đoạn luận giải này, khi đọc sách cô đã từng nghiền ngẫm nhiều lần, nếu dùng kiến thức đã học trước khi xuyên sách để kết hợp với khung lý thuyết, có khi còn giải thích tốt hơn.
"Về phần cốt lõi suy luận của nút thắt này, em cho rằng mấu chốt nằm ở việc hiểu được trạng thái rối xoắn kép của trường sức mạnh tinh thần tại điểm tới hạn mất cân bằng."
Giọng nói của Nguyễn Kiều dần trở nên bình tĩnh, mang theo sức hấp dẫn của sự tập trung.
Cô khéo léo tránh đi những phát ngôn quá khích của Chung Trừng Ý trong nguyên tác, chuyển hóa nó một cách nhẹ nhàng thành lý thuyết hiệp đồng năng lượng phổ quát hơn.
"Mô hình dây Mobius truyền thống nhấn mạnh vào chu trình trạng thái ổn định, nhưng ở trạng thái phi cân bằng, sự tán xạ không phải là tổn thất vô trật tự, mà là..."
Nguyễn Kiều khựng lại một chút, ánh mắt quét qua cả hội trường.
Sinh viên có mặt ở đó, ngoại trừ Chung Trừng Ý, đều chìm đắm vào bài giảng của cô, đến cả ánh mắt nhìn cô cũng trở nên dịu dàng hơn rất nhiều.
Cách cô giảng giải dễ hiểu hơn cả giáo sư Các Lạc Tư, mang lại cho người ta cảm giác nghe một lần là hiểu ngay.
Chân mày của giáo sư Các Lạc Tư hơi nhíu lại, không hài lòng việc Nguyễn Kiều dừng lại ở thời khắc quan trọng.
Ánh mắt Chung Trừng Ý đang u ám vì cô tỏa sáng rực rỡ, nhưng khi chú ý đến sắc mặt không hài lòng của giáo sư Các Lạc Tư, trong lòng cô ta dần có tia mừng rỡ.
Vừa định giơ tay lên giúp Nguyễn Kiều giải vây, cô ta đã nghe thấy giọng nói du dương, bình tĩnh lại vang lên:
"Mà là một sự cộng hưởng thông tin nhằm tìm kiếm sự cân bằng mới. Khi tần số nhiễu động bên ngoài và tần số tự nhiên của sợi dây tạo thành một độ lệch pha nhất định..."
Cách giảng giải của Nguyễn Kiều có tính logic chặt chẽ, từng bước nối tiếp nhau.
Những ý tưởng kinh thế hãi tục của Chung Trừng Ý được cô bao bọc bên dưới lớp vỏ ngôn ngữ học thuật nghiêm ngặt.
Cô thậm chí còn tiện tay suy luận ra vài công thức ngắn gọn, đẹp mắt trên màn hình để đưa đến thiết bị đầu cuối của từng bạn học.
Nó chứng minh một cách hoàn hảo tính khả thi của đường dẫn dòng năng lượng nghịch đảo, đồng thời đề xuất một ý tưởng ví dụ ứng dụng dựa trên nguyên lý này để tối ưu hóa sự hiệp đồng tác chiến của thể thức tinh thần.
Cả lớp học yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy cả tiếng kim rơi.
Giáo sư Các Lạc Tư từ sự dò xét, ngạc nhiên, khẩn thiết ban đầu, đến cuối cùng trong mắt bùng lên ngọn lửa rực rỡ không thể che giấu.
Ông ta hơi nghiêng người về phía trước, chăm chú nhìn những phép tính trôi chảy dưới tay Nguyễn Kiều, cứ như thể đang nhìn thấy một món báu vật nào đó.
Ông ta cũng luôn nghiên cứu về đề tài này, nhưng do thiếu hụt một vài kiến thức từ thời cổ đại nên vẫn chưa tìm ra được giải pháp phù hợp nhất.
Một nữ sinh đặc cách năm dưới, vậy mà có thể có những hiểu biết sâu sắc, sáng tạo và chín chắn đến mức này sao?
"Vì vậy, thông qua việc điều chỉnh chính xác cửa sổ cộng hưởng thông tin của nút thắt này, chúng ta không chỉ có thể nghịch đảo đường dẫn tán xạ, thậm chí có thể biến nó thành hiệu ứng hút sức mạnh tinh thần theo định hướng bổ sung hoặc gia tăng cho nhóm."
Nguyễn Kiều đặt bút xuống, hơi thở dốc, sau lưng đã rịn một lớp mồ hôi mỏng.
Cho dù là sao chép cải biên, thì lượng thông tin khổng lồ và kiến thức hoàn hảo này khi kết hợp với ứng biến tại chỗ cũng đã vắt kiệt trí lực của cô.
"Tuyệt vời! Một ý tưởng vô cùng xuất sắc!"
Giáo sư Các Lạc Tư mạnh mẽ vỗ lên bục giảng, giọng nói sang sảng, sự nghiêm khắc lạnh lùng trên mặt hoàn toàn tan chảy, chỉ còn lại sự tán thưởng và kích động thuần túy.
Ông ta bước nhanh đến trước mặt Nguyễn Kiều, ánh mắt rực lửa:
"Em Nguyễn Kiều, những ý tưởng mà em vừa đề xuất chính là những điều mà thầy luôn đau đáu không tìm ra câu trả lời.
Thầy muốn chính thức mời em gia nhập nhóm của thầy để tiếp tục nghiên cứu về hướng này, không biết em có đồng ý không?"