Trái tim Nguyễn Kiều như bị ai đó bóp nghẹt, chìm dần xuống từng tấc.
Những lời này của Chung Trừng Ý quá độc địa.
Cô ta tự đóng gói mình thành một kẻ ngốc cam chịu, nói chuyện hạ thuốc thành việc đồng cam cộng khổ, đổ hết mọi lời bôi nhọ cho sự ghen tuông, cuối cùng còn không quên tung ra đòn chí mạng một cách nhẹ nhàng.
Cô muốn phản bác, nhưng khổ nỗi trong nguyên tác, Chung Trừng Ý mới là con gái cưng của tác giả, làm việc đương nhiên không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Một vai phụ quần chúng như cô thậm chí còn không đưa ra nổi một bằng chứng.
Những lời thì thầm to nhỏ của đám đông như kiến bò vào tai cô:
"Chung Trừng Ý nói chuyện nghe chân thành phết, hơn nữa đêm đó cô ấy cũng thực sự uống ly rượu kia mà..."
"Người có thể điều tra ra thông tin chi tiết của người đăng bài chỉ có nhóm F5.
Thẩm thiếu không thể nào công khai sỉ nhục người tình nhỏ của mình được, hơn nữa quan hệ của Nguyễn Kiều và Phó thiếu nhìn cũng không tệ, không lẽ cô ta đã hạ gục cùng lúc hai người trong nhóm F5 rồi sao!"
"Theo tôi thấy, thì chẳng qua là hai kẻ ở hành tinh cấp thấp tự cắn xé nhau thôi."
Đầu ngón tay Nguyễn Kiều lạnh buốt, bàn tay đang nắm chặt tay áo của Phó Duật Quân bất giác siết chặt lại.
Cô ngước đầu lên, trong đôi mắt màu nâu hạt dẻ đọng lại một tầng hơi nước, trông như một chú nai con bị hoảng sợ, chứa đầy sự tủi thân vì bị oan uổng.
Chóp mũi ửng đỏ, đôi môi đỏ mọng khẽ run rẩy, giọng nói mang theo âm mũi đặc trưng, vừa mềm mại lại vừa đáng thương.
"Phó thiếu, cô ấy, cô ấy nói không phải sự thật, em không có..."
Giọng nói vỡ vụn, đầy khẩn thiết nhưng lại bất lực, vẻ yếu đuối và sự ỷ lại ấy gần như muốn tràn ra khỏi đôi mắt ươn ướt.
Phó Duật Quân cụp mắt, đồng tử màu nâu sẫm phản chiếu dáng vẻ sắp khóc, vô cùng đáng thương này của cô.
Những ngón tay cô bám chặt vào tay áo anh truyền đến một sự run rẩy nhè nhẹ.
Mùi hương vẫn luôn vương vấn nơi chóp mũi giờ phút này lại khiến anh nếm ra một vị đắng chát.
Lẫm Việt sốt ruột đến mức nhảy cẫng lên trong thức hải:
[Duật, Kiều Kiều bị người ta bắt nạt rồi, cậu mau giúp cô ấy đi, cậu nhìn xem cô ấy khóc kìa!]
[Cậu nỡ lòng nào chứ? Cậu nỡ lòng nào? Cậu nỡ...]
[Im đi!]
"Đủ rồi, đến giờ lên lớp rồi."
Giọng nói lạnh lùng nhưng rõ ràng mang theo sự thờ ơ không cho phép nghi ngờ và sự qua loa khó nhận ra.
Những âm thanh ồn ào trong đám đông trong nháy mắt im bặt, chỉ còn lại tiếng gió rít bên tai.
Anh sải đôi chân dài, ra hiệu cho Nguyễn Kiều đi theo.
Đám đông vây xem nhanh chóng nhường ra một lối đi, đưa mắt nhìn hai người rời đi.
Hai người vừa đi xa, trong đám đông liền bùng lên một trận kinh hô:
"Trời ơi, hôm nay là tiết học của đại ma vương."
"Toang rồi toang rồi, chạy mau thôi, tao không muốn bị đuổi học đâu!"
"Thảo nào hôm nay Phó thiếu cũng đến lớp học, còn tưởng là đến để chống lưng cho nữ sinh đặc cách kia chứ."
"Đừng oán trách nữa, đại ma vương có quan tâm cậu có gia thế gì đâu."
Đám đông lập tức tản ra.
Bên cạnh đài phun nước chỉ còn lại Chung Trừng Ý một mình quỳ trên mặt đất, những vệt nước mắt trên mặt vẫn chưa khô, thế nhưng biểu cảm lại cứng đờ một cách nực cười.
Cô ta chậm rãi đứng dậy, nhìn chằm chằm vào hướng Nguyễn Kiều và Phó Duật Quân biến mất, sự độc ác dưới đáy mắt cuối cùng cũng không còn che giấu nữa.
Nguyễn Kiều...
Cô tưởng có Phó Duật Quân chống lưng thì có thể thoát khỏi lòng bàn tay tôi sao?
Khóe miệng cô ta nhếch lên một đường cong quỷ dị, đưa tay chỉnh lại bộ quần áo ướt sũng rồi thong thả đi về phía tòa nhà giảng đường.
Ba phút sau, Nguyễn Kiều thở hồng hộc đi theo sau Phó Duật Quân bước vào lớp học.
Nhìn thấy bục giảng trống trơn, tảng đá trong lòng Nguyễn Kiều cuối cùng cũng được đặt xuống.
Cũng may là giáo sư Các Lạc Tư vẫn chưa đến.
Vị trí trống ở giữa lớp học được dành riêng cho nhóm F5, tầm nhìn đẹp, khoảng cách không xa không gần với giáo sư.
Cho dù nhóm F5 có tham gia khóa học này hay không, thì những chỗ ngồi đó tuyệt đối không cho phép bất cứ sinh viên nào bén mảng tới.
Phó Duật Quân rất tự nhiên đi đến chỗ ngồi dành riêng cho mình.
Đôi mắt nai lanh lợi của Nguyễn Kiều đảo một vòng, đang suy nghĩ xem mình nên ngồi ở đâu để vừa để cho Phó Duật Quân nhìn thấy mà lại không quá cách xa anh.
Giây tiếp theo, một nhóm nữ sinh ùa vào, ào ào bao vây và ngồi kín chỗ dành riêng cho F5.
Ngay cả lối đi bên cạnh cũng không tha.
Tiết học của giáo sư Các Lạc Tư là môn học chuyên ngành của viện nghiên cứu, sinh viên từ các chuyên ngành khác rất ít khi chọn học tiết của đại ma vương.
Có lẽ là nghe tin Phó Duật Quân đến lớp nên mới ùa đến để nghe giảng.
Nguyễn Kiều cúi đầu, mím môi đi về phía chỗ ngồi trống ở hàng cuối cùng.
Người vừa đi đến hàng ghế của Phó Duật Quân thì nghe thấy một giọng nói vang lên như quả bom nổ bên tai:
"Nguyễn Kiều, ngồi ở đây."
Cô cứng đờ người nhìn về phía Phó Duật Quân.
Những ngón tay thon dài của anh gõ lên chiếc bàn bên cạnh, ra hiệu cho cô ngồi xuống.
Ánh mắt lạnh lùng mang theo sự cảnh cáo không cho phép từ chối.
Lớp học ồn ào phút chốc im phăng phắc, những ánh mắt phức tạp chuyển từ Phó Duật Quân sang Nguyễn Kiều.
Cô giống như một chiếc đuôi nhỏ bị hoảng sợ, ngoan ngoãn ngồi xuống vị trí bên cạnh Phó Duật Quân, cố gắng thu nhỏ sự tồn tại của mình.
Chung Trừng Ý đến trước một giây khi giáo sư Các Lạc Tư bước vào.
Cô ta định ngồi cùng Nguyễn Kiều để giải thích những hiểu lầm giữa hai người và xây dựng lại mối quan hệ.
Thế nhưng khi nhìn thấy vị trí của Nguyễn Kiều thì cô ta khựng lại, dưới đáy mắt dấy lên ngọn lửa thù hận như thể giông bão sắp ập tới.
"Nhìn xem mấy giờ rồi, những sinh viên chưa ngồi xuống là muốn bị trừ điểm học phần à?"
Giọng nói lạnh lùng, nghiêm khắc không một chút nhiệt độ vang lên từ phía sau lưng Chung Trừng Ý.
Cơ thể cô ta theo bản năng run lên, đành bất đắc dĩ chọn một chỗ ngồi trống gần nhất.
Giáo sư Các Lạc Tư đứng nghiêm trang trên bục giảng, đôi mắt sắc như chim ưng quét qua đám sinh viên đang nín thở.
Cho đến khi ánh mắt dừng lại trên người Nguyễn Kiều thì khẽ khựng lại trong một giây.
"Hôm nay số lượng sinh viên đến lớp rõ ràng là nhiều hơn bình thường. Tôi không quan tâm mục đích của các bạn là gì, có thân phận ra sao. Đã đến lớp của tôi thì phải tuân theo quy tắc của tôi, nếu không..."
Giọng nói dõng dạc, mạnh mẽ chứa đựng khí tức lạnh lẽo khó nhận ra, ánh mắt lạnh như băng giá toát lên vẻ nguy hiểm:
"Cho dù các bạn không phải là sinh viên của tôi, tôi cũng có thể khiến các bạn trượt môn của mình."
Những lời giáo sư Các Lạc Tư nói không phải là trò đùa, ông thực sự có năng lực đó.
Sinh viên có mặt ở đó không một ai dám thở mạnh, nín thở tập trung nhìn lên bục giảng, sợ chỉ lơ là một chút là bị trừ điểm.
Các Lạc Tư hài lòng gật đầu:
"Tốt, bây giờ chúng ta mở sách ra trang 167. Tiết học trước chúng ta đã nói về dây Mobius, hôm nay chúng ta sẽ giải thích về các tình huống ứng dụng của nó và làm thế nào để bổ sung kịp thời sức mạnh tinh thần."
Mặc dù hiện tại là thời đại Tinh Tế, các tình huống ứng dụng trong đời sống đều là công nghệ cao.
Nhưng Học viện Hách Nhĩ Mặc vẫn luôn duy trì thói quen sử dụng sách giấy.
Khóa học vô cùng khó khăn và khó hiểu, Nguyễn Kiều chỉ có thể tập trung chú ý để cố gắng tiêu hóa kiến thức.
Cho dù là nguyên chủ hay cô, trước đây đều là học bá, nhưng cũng không chống đỡ nổi việc cô từ khi xuyên qua đến nay chưa từng tìm hiểu kiến thức của thế giới này, thông tin cô biết đều dựa vào trí nhớ không quên đối với nguyên tác.
Thậm chí cuốn giáo trình cô đang dùng bây giờ cũng là nhờ Phó Duật Quân đi lấy ở khu căn hộ giúp vào sáng nay.
"Thầy ơi, về vấn đề đảo ngược đường dẫn tán xạ năng lượng của dây Mobius ở trạng thái phi cân bằng, em có vài chỗ không hiểu lắm, thầy có thể giảng lại một lần nữa được không ạ?"
Một nữ sinh đột nhiên giơ tay nêu lên thắc mắc của mình, nhưng ánh mắt cứ không ngừng nhìn về phía Phó Duật Quân.
Trong mắt Nguyễn Kiều lóe lên tia sáng.
Đến rồi, đến rồi, cảnh tượng kinh điển trong nguyên tác.
Trong nguyên tác, Phó Duật Quân cũng đến học tiết này, khi đó có một nữ sinh vì muốn tạo ấn tượng trước mặt anh nên đã cố tình hỏi câu hỏi này.
Giáo sư Các Lạc Tư để kiểm tra tình hình học tập, sẽ gọi sinh viên khác giúp giảng lại.
Chung Trừng Ý với tư cách là một sinh viên gương mẫu, lại coi nhóm F5 là mục tiêu phối ngẫu tương lai, đương nhiên sẽ tích cực trả lời câu hỏi.
Kết quả, vì câu trả lời của cô ta quá trái với lẽ thường, không những khiến Phó Duật Quân phản cảm mà còn bị giáo sư Các Lạc Tư trừ thẳng tay 20 điểm học phần.
Quả nhiên, khi giáo sư Các Lạc Tư đề nghị để sinh viên khác giúp giảng lại, tay của Chung Trừng Ý đã nhanh chóng giơ lên.
Thậm chí cô ta còn sợ giáo sư Các Lạc Tư không gọi mình nên còn giơ tay lên cực kỳ cao.