Không bao giờ tìm đường chết – tui, từ ngày mai sẽ thay đổi.
Cuối mùa hè đầu mùa thu, nhiệt độ cao không xuống, mỗi ngày Lý Trạch Thừa mặc áo dài tay, găng tay đen trên tay cũng chưa từng cởi.
Có lúc lúc nghỉ trưa vẫn chưa ngủ, Lý Trạch Thừa ôm cậu từ phía sau, hô hấp phun sau cổ Quý Sâm, tay trái khoát lên trên bụng của cậu, bàn tay đeo găng tay theo hô hấp của Quý Sâm nhấp nhô.
Nhìn chằm chằm găng tay ngẩn người, ngón tay trỏ bồi hồi ở bên cạnh, cuối cùng vẫn là không có dũng khí mở ra, che ở trên mu bàn tay của hắn, mười ngón liên kết, Quý Sâm nửa mê nửa tỉnh mà ngủ thiếp đi.
Sau tự học buổi tối đã 10 giờ, Lý Trạch Thừa rõ ràng có thể mười phút đã đến nhà, nhưng hắn mỗi ngày đều phải đưa Quý Sâm về, không cho đưa liền chết cùng, Quý Sâm hết cách rồi, chỉ có thể đạp nhanh một chút, có thể làm cho Lý Trạch Thừa về nhà sớm.
Trăng sáng sao thưa, Quý Sâm vòng qua hơn ba vòng trong nội thành, hai người càng đạp người càng ít.
Qua cây cầu lớn này, lập tức tới ngay quảng trường gần nhà Quý Sâm.
Đêm nay trăng đặc biệt sáng, đêm thu man mát, ánh trăng chiếu vào thành cầu, lại bị sóng gợn đập vỡ vụn, ánh bạc rạng rỡ.
May là đèn đường không phải quá sáng, Lý Trạch Thừa không thấy rõ biểu tình trên mặt hắn, Quý Sâm vuốt ve bàn tay trên đầu, "Anh lại nói nhảm gì đó, em lại không nói..."
Ai nói đèn đường không đủ sáng, nói còn chưa dứt lời, Quý Sâm rõ ràng nhìn thấy găng tay bị động tác của hắn lật lên một góc, vết thương như hồng nhạt sâu vào thịt, dữ tợn chiếm giữ cổ tay Lý Trạch Thừa.
Phát hiện ánh mắt Quý Sâm không đúng, Lý Trạch Thừa cuống quít buông tay phải sờ đầu ra, cấp tốc lật găng tay qua che khuất.
Xe leo núi đổ trên đường, bánh xe còn chuyển động không ngừng, vèo vèo vang vọng. Quý Sâm nắm chặt cổ tay Lý Trạch Thừa, vén hết găng tay lên.
Quý Sâm sớm chuẩn bị kỹ càng tâm lí, nhưng hiện ra ở trước mắt, là cậu chưa từng nghĩ tới, hiện thực đẫm máu.
Trên cổ tay, có một cái thánh giá vặn vẹo, nhô ra. Tựa hồ là đã từng mở miệng rất lớn, trên đó có rất nhiều vết khâu.
Trên thập tự bắn tung tóe một giọt nước mắt, nước mắt ấm áp tranh tiên khủng hậu rơi xuống, ngâm vết thương càng thêm khó coi khủng bố.
Lý Trạch Thừa cuống lên, dùng sức rút tay, muốn kéo găng tay xuống che lại.
Thời khắc này, khí lực của Quý Sâm lớn đến mức kinh người, cậu lôi kéo tay Lý Trạch Thừa không tha, ngón tay cái vuốt nhẹ qua lại thập tự, cúi đầu khóc nức nở.
Vết thương lồi lõm dưới ngón tay nhắc nhở Quý Sâm, lúc đó người nắm dao hạ xuống quyết tâm chịu chết.
Lúc phát hiện Lý Trạch Thừa là người kia, Quý Sâm không khóc; lúc đâm thương hắn, Quý Sâm không khóc; lúc nói hai người cũng không gặp lại, Quý Sâm cũng không khóc.
Trầm thấp nức nở, khóc sụp lòng Lý Trạch Thừa, rơi xuống đất hóa thành phấn, hắn tiếp nhận xe Quý Sâm dựa vào trên cột điện, ôm người vào trong lồng ngực, "Không đau, nghĩ đến em sẽ không đau."
"A... Anh lần sau... Nếu làm chuyện ngu ngốc này lần nữa, em sẽ tự tay giết anh!"
"Không có chuyện gì, vết thương đã lành."
"Đánh rắm! Còn cứa hai nhát, ngại chết không đủ nhanh à?"
Đầu óc Lý Trạch Thừa căn bản không đủ cho hắn xử lý tình huống bây giờ, còn tưới dầu lên lửa, "Cứa thẳng sẽ chảy thuận huyết quản, vết thương lớn, sẽ không khép lại, cho nên mới cứa hai..."
Lý Trạch Thừa bị câu này đánh cho cứng đờ, "Đừng nói đùa."
Nhìn đôi mắt Lý Trạch Thừa, Quý Sâm không hề có ý tứ né tránh, "Bây giờ."
Yêu cầu của cậu nào có đạo lí không đáp ứng, Lý Trạch Thừa tuy rằng cảm thấy không hiểu ra sao, vẫn đưa tay sờ soạng nước mắt đọng trên mặt hắn, hôn nhẹ hai mắt đỏ bừng của cậu, "Được."
Nước mắt mặn nếm thử nhưng lại ngọt.
Lý trí bị ôn nhu đánh tan, không thể nào nhẫn nổi, Quý Sâm hít hít cái mũi, đôi môi trực tiếp đụng vào, lôi kéo cổ áo Lý Trạch Thừa vừa quấn lấy lưỡi hắn, vừa đi vào trong ngõ hẻm.
Lý Trạch Thừa lảo đảo bị túm vào.
Trong ngõ hẹp không có đèn, chỉ có tường cũ phủ kín dây thường xuân cùng ánh trăng sáng hắt vào từ ngoài ngõ. Quý Sâm dựa vào tường, một tay ôm lấy cổ Lý Trạch Thừa, một tay lôi kéo tay Lý Trạch Thừa thò vào quần mình.
Lý Trạch Thừa biết nghe lời, mò vào trong qυầи ɭóŧ Quý Sâm, ngón tay giữa thuận tiện đâm vào.
Quý Sâm đau đến run lên, hai chân cũng run run. Lý Trạch Thừa vội vã dừng động tác lại, nhượng bên trong siết chặt ngón tay giữa, ngón tay cái nhếch lên, nhẹ nhàng xoa nắn phân thân mềm nhũn của cậu, buông lỏng môi, hôn lên tai Quý Sâm.
Lý Trạch Thừa bị nhiệt tình chưa từng có của Quý Sâm hoả táng, khép ba ngón tay không nhẹ không nặng chen vào bên trong, khum ngón tay rút ra cắm vào.
Quý Sâm ngẩng đầu lên hừ nhẹ, hai tay cởi qυầи ɭóŧ của Lý Trạch Thừa, đỡ thịt côn nóng bỏng của hắn, chuyên tâm ve vuốt nó, thỉnh thoảng lấy bàn tay bọc lại quy đầu cọ cọ.
Lý Trạch Thừa thoải mái hô hấp hơi ngưng lại, dùng sức ấn Quý Sâm vào trong tường, càng nhanh hơn co ngón tay, ép tới dâm thủy tung toé, trong ngõ hẻm trống vắng chỉ nghe thấy tiếng nước xì xì.
Quý Sâm da^ʍ đãиɠ phối hợp động tác ngón tay lắc mông, thuận cự căn không ngừng châm lửa.
"Thật là thoải mái... Nhanh lên." Phát tiết không ra, tình yêu lên men thành dục hỏa, nhen lửa trên mỗi một tấc da của Quý Sâm, bị Lý Trạch Thừa hơi hơi đụng vào sẽ nổ tung.
Nước ẩm ướt thuận đùi chảy xuống, tích tí tách chảy trên đất. Lý Trạch Thừa vừa thẳng lưng vừa đùa bỡn bên trong, quấn quanh ngón tay không tha trong vách.
Ở nơi công cộng vụng trộm cấm kỵ làm cho Quý Sâm sung sướиɠ không thôi, tiếng bước chân của phụ nữ gần trong gang tấc, ngón tay đang đặt ở chỗ mẫn cảm, Lý Trạch Thừa còn ý đồ xấu mà không ngừng đè.
Người kia bật đèn pin cầm tay, cách bọn họ chưa đến 1 mét! Lý Trạch Thừa đột nhiên nhấn một cái, hỏa diễm nhất thời thiêu cháy toàn thân, làm cho Quý Sâm khép hai chân.
Khớp xương nắm vai Lý Trạch Thừa trở nên trắng, đôi môi bị không hề có một tiếng động ăn đau, Quý Sâm ngã vào trên người Lý Trạch Thừa, trong chốc lát lúc tiếng bước chân ngừng lại co rúm lại phun đầy tay Lý Trạch Thừa, phân thân chưa từng được đến nhiều ít an ủi cũng run lên, bắn lên quần áo hai người.
Nhìn thấy hai người hôn nhau trong ngõ hẹp, người phụ nữ không cảm thấy kinh ngạc, hướng đèn pin sang hướng khác, tăng nhanh bước chân đi xa.
Vật cứng nóng bỏng chảy nước đầy tay Quý Sâm, nhúc nhích trong lòng bàn tay, lại vẫn không bắn.
Lý Trạch Thừa ôm Quý Sâm hoa mắt ù tai, rút tay ra, ba một tiếng, mông run lên, chất lỏng bị chặn ở miệng huyệt tí tí tách tách mà tung trên đất.
Hôn một cái lên trán Quý Sâm, Lý Trạch Thừa mặc quần cho cậu, "Được rồi, mau về thôi."
Lý trí đã sớm bay đến lên chín tầng mây, Quý Sâm rầm rì chơi xấu, cầm lấy ngón tay mới làm cậu cao trào của Lý Trạch Thừa, lưỡi dài vươn một cái, ngậm cả ngón vào trong miệng, bắt chước động tác rút ra cắm vào, như là đang ăn mỹ vị gì.
Dựa vào ánh trăng, Lý Trạch Thừa nhìn ra hai mắt đăm đăm, thiếu chút nữa văn chương trôi chảy.
Phun ngón tay dính đầy tiên dịch cùng dâm thủy ra, Quý Sâm run cằm ướt nhẹp, si ngốc cười, "Còn chưa đủ."
Hạ thân cứng đến nỗi đau đớn, Lý Trạch Thừa lầm bầm, "Đây là em tự tìm."
"Được chứ."
Vội vã mặc quần áo tử tế, đi đến ŧıểυ khu của Quý Sâm, ném xe đạp vào trong hành lang. Hai người gọi xe thẳng đến nhà Lý Trạch Thừa.
Trên xe taxi, tài xế chưa từng chú ý hai người, Quý Sâm dùng đồng phục học sinh che hạ thân, run giọng gọi điện thoại cho bà ngoại, nói đêm nay đến nhà Lý Trạch Thừa ở.
Tài xế nhìn về phía gương chiếu hậu, Quý Sâm trốn tránh cái mông muốn chạy trốn, Lý Trạch Thừa mặt không thay đổi nhìn về phía trước, ngón tay dùng sức đâm, cậu nhất thời thoát lực, mềm mại dựa vào người Lý Trạch Thừa thất thanh kêu thảm thiết.
Nửa ôm xuống xe taxi, hai người quấn lấy nhau vào ŧıểυ khu, vào thang máy, thỉnh thoảng dừng lại hôn đến khó rời khó bỏ.
Mới vừa vào cửa, Quý Sâm đã bị Lý Trạch Thừa đặt trên tủ giày cởi hết quần áo, chỉ còn một cái qυầи ɭóŧ ướt dầm dề vắt trên chân.
Một chân bị nâng lên đặt trên vai Lý Trạch Thừa, quy đầu thô to tím đỏ nóng lòng muốn thử lỗ huyệt đỏ sẫm.
Tùy tiện vỗ hai lần, Lý Trạch Thừa đỡ tính khí, thuận theo chỗ mới được ngón tay sờ, thẳng tắp cắm hết vào. Hoa môi dán chặt lấy lông mao.
Quý Sâm như bị người nắm cuống họng, dòng điện che lại đau đớn, ào ào ào nổ tung cả người, ngước đầu há to miệng, sảng khoái đến nỗi một chút âm thanh cũng không phát ra được.
Xuân thủy cuồn cuộn bên trong, tưới vào quy đầu mẫn cảm, Lý Trạch Thừa liều mạng mà bứt lên trước, mỗi một lần đều không để lại chỗ trống, tinh hoàn kịch liệt đánh vào âm thần sưng to lên.
Lỗ huyệt co giật mà vắt tính khí, làm rút ra cắm vào cũng trở nên có chút khó khăn, Quý Sâm mơ mơ màng màng, ngay cả tủ giày cộm lên mông cũng không cảm giác được đau, còn chưa làm gì bắt đầu cao trào, "Thật là thoải mái... Ông xã... ȶᏂασ em."
Bị trong vách cắn đến đau đớn, Lý Trạch Thừa ôm lấy Quý Sâm đi về phòng ngủ, ném cậu lên giường, mở hai chân khép chặt của cậu, bắt nạt người, bàn tay sờ mông đầy dâm thủy, đè cái mông còn đang run rẩy lại, một mạch đâm vào.
Quý Sâm nha nha khóc ngâm, Lý Trạch Thừa ấn cậu lên giường, chốc chốc chậm rãi đâm cậu, "Đã sớm muốn ȶᏂασ em ở chỗ này."
"Biến thái!"
"Đúng, biến thái buổi trưa mỗi ngày đều ngồi ở bên giường nhìn em, trộm hôn em. Muốn đối mặt như thế này ȶᏂασ em." Lý Trạch Thừa mỗi lúc nói một chữ, lại đi vào càng sâu. Quý Sâm bị đâm đến mắt trợn trắng, vô lực phản bác.
Nam nhân quá dùng sức, Quý Sâm bị ȶᏂασ mà vẫn luôn dịch lên trên, lại bị tàn nhẫn kéo về, không thể làm gì khác hơn là hai tay ôm lưng Lý Trạch Thừa, hai chân quấn eo hắn, nhắm mắt lại rêи ɾỉ.
Căng mông đâm vào bên trong Quý Sâm, làm cho dâm thủy bị cọ thành bọt trắng, càng để lâu càng nhiều, lông mao bẩn đến rối tinh rối mù.
Tựa hồ là muốn cố ý đùa cậu, Lý Trạch Thừa dừng rút ra cắm vào kịch liệt, không để ý Quý Sâm cong người giữ lại, chậm rãi xuống đất, từng chút mài bên trong, thỉnh thoảng còn cọ trái cọ phải, làm cho lỗ huyệt không ngừng co rút, nước phun đến đâu đâu cũng có.
Quý Sâm phun nước tràn lan, xoa đầu vυ" của mình tự mình giải ngứa, đưa tay túm nghiệt căn kia, ấn vào trong lỗ huyệt của mình, trong miệng còn lẩm bẩm, "Nhanh lên... Tên lừa đảo... Nha nha... Không chịu nổi."
Dòng nước cỏ dại lan tràn, toàn thân vừa nhuyễn vừa ẩm ướt, cổ ngực đều là động tình ửng hồng, Quý Sâm lắc đầu khước từ người bên trai, tinh tế nhỏ giọng xin tha.
Ẩm ướt mãnh liệt, Quý Sâm túm ga trải giường kêu dâm, thoải mái đầu óc trống rỗng, chỗ giao hợp ướt thành một bãi nước nhỏ, chân bị đầu lưỡi cướp đoạt, hút liếʍ.
Cảm thụ được hình dáng vật trong người mình, nổi lên thịt gân, âm vật gắng gượng như một quả cầu thịt đỏ chót, trong huyệt Quý Sâm vừa nóng vừa ngứa, khóa gậy thịt phun ra nuốt vào.
dươиɠ ѵậŧ tráng kiện một lần lại một lần phá tan lỗ huyệt chật hẹp, làm Quý Sâm không thở nổi, cậu lần lượt bị lấp đầy, lần lượt duỗi dài cổ khóc ngâm, xin tha, "Ừm... Ca ca..."
"Ông xã... Chủ nhân... Chậm một chút... Chậm một chút... Không được em... Em muốn... Muốn..."
Cậu nhìn thấy trước mắt một tia sáng trắng, cuộn thành một đoàn, không khống chế cảm giác che ngợp bầu trời mà đến, dâm thủy như đi ŧıểυ chảy một bãi.
...
Lý Trạch Thừa không có đơn giản như vậy đã bỏ qua cậu, moi dâm thủy sờ vào cúc huyệt, ấn cậu ở trước cửa sổ sát đất, ngón tay khai thác mấy lần liền dùng vật kia tàn nhẫn đâm vào.
Quý Sâm bị làm nằm nhoài trên cửa sổ kêu dâm, trên kính tất cả đều là hơi thở mịt mờ, cúc huyệt bị ȶᏂασ mở ra, lộ ra thịt hồng bên trong.
Tìm được bên trong, Lý Trạch Thừa không nói lời gì mà nhấc một chân cậu lên, đi vào càng sâu, mỗi một lần va chạm đều xông thẳng chỗ mẫn cảm.
Lý Trạch Thừa rút dươиɠ ѵậŧ ra, Quý Sâm trực tiếp co quắp ngồi trên đất, cậu cho là đối phương rốt cục chịu buông tha cậu, nhưng không nghĩ tới Lý Trạch Thừa đi ra ngoài một chốc, trong tay thế mà lại cầm một cái dây giày, buộc dươиɠ ѵậŧ nửa cương của cậu, vòng quanh gốc rễ trói lại, nói xạo là: Bắn quá nhiều ảnh hưởng cơ thể, bảo bối, như vậy anh có thể tiếp tục.
Mang cậu trong bồn tắm tiếp tục, trước sau đổi lại ȶᏂασ, dươиɠ ѵậŧ cứng rồi lại mềm, cánh hoa đầy đặn sưng cao vót, nước làm dây giày ướt nhẹp đến trong suốt, máu cả người Quý Sâm sôi sục, nhiệt độ cao đến hù người.
Lý Trạch Thừa nhìn cậu đáng thương, rốt cục cởi dây, Quý Sâm khuất nhục khóc thét, ŧıểυ một chỗ.
Hậu huyệt bị bắn đầy, Lý Trạch Thừa còn không vừa lòng, thay đổi lỗ huyệt tiếp tục cắm sâu, ngậm lấy vành tai đầu độc cậu, "Chó dâm lúc tắm có tự sướиɠ không?"
Quý Sâm co quắp gật đầu, phần eo sớm mất khí lực, sụp trong bồn tắm kêu dâm, thịt cùng thịt chạm vào nhau, tiếng nước vang dội, vang vọng, thuận đùi chảy xuống. Quý Sâm chảy nước miếng, cả người kinh lạc cũng kêu gào vui sướиɠ, không có tiêu cự mà nhìn tường buồng tắm nói mê, thật biến thành một con chó dâm vẫy đuôi cầu xin.
Nhìn thấy Quý Sâm gật đầu, Lý Trạch Thừa điên rồi, mở vòi nước nóng phun vào hạ thân cậu, đồng thời tách hai chân Quý Sâm ra, đặt cậu ở trên tường buồng tắm, chen vào giữa hai chân cậu, căng eo nhiều lần hướng lên trên tàn nhẫn làm.
Núm vυ" sớm bị hút đến sưng tấy đặc biệt mẫn cảm, nhiệt độ bình thường cũng có thể làm Quý Sâm nóng đến ngứa ngáy, dòng nước đánh cho cậu yếu mềm ngứa khoái hoạt, cậu không có khí lực, cái tư thế này cũng căn bản không tránh thoát, chỉ có thể nắm cánh tay Lý Trạch Thừa, một lần lại một lần bị cưỡng chế cao trào.