Vương Ái Hồng lần đầu tiên được khen vì làm việc tốt, mặc dù cô ấy không giúp gì nhiều nhưng vẫn vui sướng, kéo tay Sơn Trà hỏi câu mà mọi người xung quanh cũng tò mò:
“Sao cậu phát hiện hắn là đồng bọn của tên trộm vậy?”
Tiết Tri Viễn và Chu Bình An nghe câu hỏi cũng ngước nhìn cô, chờ câu trả lời.
Sơn Trà đáp: “Hắn đứng ở đó lâu rồi, mở miệng là bảo mất ví da, nhưng chiếc ví kia rõ ràng là da cừu, còn là ví dành cho phụ nữ.”
Mọi người không dễ phân biệt được da bò với da cừu, nhưng Sơn Trà thì biết rất rõ. Trong thời điểm này, ví da cừu không phải thứ mà ai cũng sở hữu.
Ban đầu, cô chỉ nghĩ tên này muốn kiếm chác, nhưng thấy ánh mắt và hành động của hắn không tự nhiên, cô mới chắc chắn rằng hắn chính là đồng bọn của tên trộm, nhân lúc bạn mình bị bắt vẫn muốn “hốt cú chót”.
Nghe Sơn Trà giải thích xong, Tiết Tri Viễn nhìn cô với ánh mắt khác lạ, còn Vương Ái Hồng thì tỏ ra vô cùng thán phục.
“Cậu biết nhiều thật đấy!”
“Mình đọc sách thôi.” Sơn Trà đáp qua loa, rồi kéo tay Vương Ái Hồng chuẩn bị rời đi. Đúng lúc đó, một người phụ nữ ăn mặc sành điệu, trang điểm tỉ mỉ, vội vã từ trong đám đông đi tới, vẻ mặt lo lắng.
“Xin lỗi, các vị có thấy một chiếc ví da đỏ không?”
Chu Bình An ngỡ ngàng, thì ra đúng là ví da cừu!
Vương Ái Hồng nghe xong liền yêu cầu người phụ nữ mô tả lại chiếc ví. Sau khi nghe bà ấy mô tả chính xác, cô hiểu đây là chủ nhân của chiếc ví kia. Cô mau chóng kể lại sự việc và nhấn mạnh công lao của Sơn Trà và Tiết Tri Viễn. Người phụ nữ nắm tay Sơn Trà không ngớt lời cảm ơn.
“Không có gì đâu. Công an mới rời đi, bà mau đi theo để lấy lại đồ đạc.”
Người phụ nữ gật đầu cảm ơn rồi nhanh chóng hỏi tên của Sơn Trà và Tiết Tri Viễn, sau đó vội vã chạy theo công an.
Xong chuyện, hai người bạn cảm thấy cũng đã dạo chợ đủ rồi nên chuẩn bị ra về.
Sơn Trà có thiện cảm với Tiết Tri Viễn. Anh khá hợp với ấn tượng của cô về một người bạn tốt, ngoại hình cũng dễ nhìn. Chỉ có điều là mỗi lần anh xuất hiện thì Chu Bình An cũng có mặt, điều này làm cô hơi khó chịu.
“Thực ra, tôi đến đây một mình.”
Sơn Trà vừa nghĩ vậy thì đã nghe Tiết Tri Viễn chủ động tiến tới, giải thích.
Sơn Trà: ??
Anh đọc được suy nghĩ của cô sao? Sao lại biết cô đang nghĩ gì?
Chưa kịp hiểu chuyện gì, cô đã thấy Tiết Tri Viễn cười nhẹ, vẫy tay chào rồi quay người rời đi.
Sơn Trà nhìn theo bóng lưng anh, trong lòng càng thêm thắc mắc: Đây là ý gì chứ?
Chu Bình An quan sát toàn bộ cảnh này từ đầu đến cuối, ánh mắt mang theo sự khó hiểu và phức tạp.
Về phần Tưởng Ngọc Trân, sau khi bị phớt lờ nãy giờ, lại thấy Chu Bình An nhìn theo Sơn Trà, cô ta kéo nhẹ tay áo anh ta, ánh mắt đầy vẻ dè chừng. Trong lòng cô ta âm thầm lẩm bẩm: Chỉ là mèo mù vớ cá rán thôi, chẳng lẽ tưởng con ranh Sơn Trà giỏi giang lắm chắc! Dù có chút tài cán, cũng chỉ là thủ đoạn tầm thường như mẹ nó để lôi kéo đàn ông mà thôi!
Đến khi Chu Bình An quay lại nhìn, vẻ mặt Tưởng Ngọc Trân đã dịu dàng, thục nữ hơn hẳn: “Chúng ta cũng ra ngoài lâu rồi, chắc Minh Kiệt ở nhà đang đợi. Mình về thôi anh.”
Chỉ còn vài ngày nữa là cô ta sẽ chính thức bước vào nhà họ Chu. Cô không tin sau này cô ta không có cách xử lý Sơn Trà, cái đồ hồ ly giật chồng này!
Chu Bình An nghe cô nhắc đến cậu con trai Chu Minh Kiệt thì giật mình, nhưng vẫn không quên liếc nhìn Sơn Trà lần cuối. Thấy cô đã cùng Vương Ái Hồng rời đi từ lúc nào, anh ta đột nhiên cảm thấy trống trải trong lòng.