Những Năm 80 Của Nữ Phụ Xinh Đẹp Làm Tinh

Chương 32

Trước Sau

break

Người đó chẳng phải Tưởng Ngọc Trân và “người chồng vàng” của cô ta, Chu Bình An sao?

Hai người rõ ràng cũng bất ngờ khi gặp Sơn Trà ở đây. Vừa nhìn thấy cô, Tưởng Ngọc Trân lập tức nhớ tới lần trước, khi Chu Bình An cứ ngẩn ngơ nhìn Sơn Trà, khiến cô ta như gặp đại địch, chăm chú theo dõi, như sợ Sơn Trà sẽ nói hay làm điều gì khiến Chu Bình An dao động.

Chu Bình An cũng đưa mắt nhìn qua lại giữa Sơn Trà và Tiết Tri Viễn với ánh mắt khó đoán.

Sơn Trà không chú ý đến ánh mắt của Chu Bình An, nhưng lại thấy buồn cười khi nhìn vẻ căng thẳng của Tưởng Ngọc Trân. Chẳng lẽ cô ta thật sự nghĩ ai cũng muốn giành lấy “chồng vàng” như cô ta sao?

Bỏ qua ánh nhìn thù địch của Tưởng Ngọc Trân, Sơn Trà hướng về đám đông và hô lên: “Mọi người kiểm tra lại đồ đạc, xem có ai bị mất thứ gì không!”

Nghe vậy, ai nấy đều vội kiểm tra túi tiền. Có vài người phát hiện ra mình bị mất đồ và lớn tiếng kêu lên.

Một người đàn ông đứng gần Sơn Trà, sau khi sờ vào người một hồi, tiến lại gần và nói:

“Cái ví da thuộc là của tôi, làm ơn đưa lại cho tôi.”

Vương Ái Hồng đang ngồi cạnh tên trộm, nghe thấy vậy thì cúi xuống tìm và rút ra một chiếc ví da màu nâu đỏ, không suy nghĩ nhiều mà đưa cho người đàn ông kia.

“Cảm ơn nhé.”

Người đàn ông vừa nói vừa đưa tay ra nhận, nhưng Sơn Trà bất ngờ đưa tay chắn trước Vương Ái Hồng, giành lấy chiếc ví.

Người đàn ông nhíu mày, nhìn cô với vẻ khó chịu.

“Cô làm gì vậy? Đây là ví của tôi.”

Nói rồi, ông ta tỏ vẻ nôn nóng, nhìn cô với ánh mắt trách móc.

Sơn Trà vẫn giữ chiếc ví trong tay, hỏi ngược lại: “Nếu thật là của ông, vậy ông mô tả ví có hình dáng thế nào và bên trong có gì?”

Người đàn ông thoáng sượng sùng, rồi bực bội lớn tiếng: “Ý cô là gì? Cô định lấy đồ của tôi à? Cô gái trông xinh đẹp thế kia mà lại làm chuyện này sao? Ví thì là ví da đỏ, còn gì nữa?”

Nghe đến đây, nụ cười trên mặt Sơn Trà biến mất. Cô lập tức quay sang Tiết Tri Viễn và nói: “Tên này là đồng bọn của tên trộm, đừng để hắn chạy!”

Tiết Tri Viễn phản ứng nhanh nhẹn, vừa nghe Sơn Trà nói đã nhảy tới như một con báo, mạnh mẽ ghì chặt tên đồng bọn của trộm xuống đất.

Tên đồng bọn bị ghì chặt, còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, tại sao mình chưa làm gì đã bị Sơn Trà vạch trần.

Chu Bình An cũng không chậm chạp, vừa nghe nói là đồng bọn của kẻ trộm, anh ta lập tức đẩy Tưởng Ngọc Trân ra xa rồi chạy tới giúp Tiết Tri Viễn khống chế hai tên trộm.

“Cô gái kia thật giỏi quá, sao cô ấy nhìn ra ngay kẻ này là đồng bọn của trộm thế nhỉ?”

“Đúng đấy, từ đầu đến cuối tôi đâu thấy hắn với tên trộm giao tiếp gì. Cô gái ấy quá tài giỏi!”

“Mắt tinh thật, quả là lợi hại!”

“Mấy tên trộm này gan quá, ban ngày ban mặt dám giở trò, phải đem nộp công an mới được!”

“Phải rồi, phải rồi…”

Không chỉ đám đông, ngay cả Chu Bình An cũng cảm thấy ngạc nhiên. Là người từng ở quân ngũ, anh ta không hiểu tại sao chỉ vì một câu nói, Sơn Trà đã đoán ra hắn là đồng bọn của tên trộm. Trước đây, anh ta chỉ biết Sơn Trà xinh đẹp, không ngờ cô còn thông minh như vậy.

Lúc đó, mấy người nhiệt tình đã nhanh chóng báo công an. Công an nghe tin có kẻ trộm hành nghề liền xuất hiện rất nhanh, mấy người trong đồng phục đến hỏi qua tình hình, còn đặc biệt khen ngợi Sơn Trà và Tiết Tri Viễn trước khi đưa hai tên trộm đi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương