Nhưng Hắn Đẹp Thật Mà

Chương 73

Trước Sau

break

"Có dò được tin gì chưa?"

Đêm đã khuya, Mạnh Trung Thông nằm rạp dưới tàng cây, núp kín thân mình. Nhìn kỹ, ngoài gã ra còn có khá nhiều người khác cũng ẩn mình trong bóng tối.

“Đã dò ra rồi, ngày mai họ sẽ đi qua chỗ này.”

Đó là tin do một tên thám tử vừa mới quay về báo cáo.

Mặt Mạnh Trung Thông lóe lên niềm vui, đập tay xuống đất rồi ngồi dậy. Người chưa tới thì cũng không cần phải quá thận trọng.

“Chỉ cần mai phục đúng lúc thôi. Mấy người đều tỉnh táo lên, ngày mai hành động phải bắt được bọn họ.”

Khi gã nói, có nhiều người dưới trướng đều gật gù đồng ý.

Sau khi mọi người tản ra nghỉ ngơi, một trong những cánh tay phải tinh anh của Mạnh Trung Thông tiến lại gần, nói khẽ: “Đại đương gia, đây là đội hộ tống của triều đình, nếu bọn ta thật sự cướp được, triều đình truy sát chúng ta thì sao?”

Dù thường ngày bọn họ chỉ đi cướp nhà, cướp đoàn thương đội nhưng những ngọn núi họ chiếm cứ đều dễ phòng mà khó tấn công. Dù quan phủ có muốn truy sát, cũng không dễ dàng gì.

Mỗi lần làm xong phi vụ, bọn họ tản đi núp trong núi, sống rày đây mai đó một năm vài tháng, rồi lại ra tay, quan phủ hoàn toàn không đuổi kịp.

Nhưng lần này, bọn họ rời núi, ra khỏi lãnh thổ quen thuộc, còn làm chuyện nguy hiểm như thế, nên tên này lo lắng, sợ có chuyện không xoay sở kịp.

Bình thường Mạnh Trung Thông rất coi trọng gã, bị hỏi vậy cũng không nổi nóng, chỉ hạ giọng đáp: “Nếu cho ngươi một cơ hội được thay tên đổi họ, sống đàng hoàng dưới ánh sáng, ngươi không muốn sao?”

Tên phó thủ lĩnh chép miệng. Làm sao mà không muốn?

Cuộc sống liếm máu trên lưỡi đao kích thích thật nhưng ai mà chẳng mong có ngày được sống yên ổn?

Chỉ là danh tính và mặt mũi của bọn họ đã bị quan phủ ghi sổ. Dù có muốn buông đao, cũng không phải cứ theo như lời Phật dạy bỏ đao xuống lập tức thành Phật.

Loại người như họ, buông đao xuống phải vào ngục chờ chết luôn.

Họ không đời nào chịu.

Mạnh Trung Thông vỗ mạnh lên vai thuộc hạ: “Yên tâm đi, chỉ cần phi vụ này thành công thì thân phận của chúng ta sẽ có tin tức.”

Nếu không phải vậy thì sao gã phải liều một trận lớn thế này?

Ngày thường cướp bóc cũng thôi đi, giờ lại đụng vào quan phủ...

Nói dứt lời, hai người không bàn thêm nữa. Họ nghỉ dưỡng sức, chỉ đợi ngày mai.

Ngày hôm sau, quả thật có một đoàn xe đi qua đây. Nhiều binh lính đứng hai bên còn ở giữa có một chiếc xe giam chở một người đàn ông trung niên tầm ba bốn mươi tuổi.

Mạnh Trung Thông xác nhận dung mạo người đó. Trên khuôn mặt dính đầy bùn đất, gã lộ ra nụ cười gớm ghiếc, giơ tay ra hiệu hai bên. Chẳng mấy chốc, trận mai phục đã diễn ra.

Qua hai khắc sau, Mạnh Trung Thông dẫn người đi kiểm tra từng xác chết, chắc chắn tất cả đều đã tắt thở, rồi mới rút đại đao chặt đứt xích sắt của xe giam.

Bỉ Tân Điền suýt nữa thì hoảng hồn, chỉ biết đứng ngây ra khi một đôi bàn tay khổng lồ lao tới, kéo y xuống khỏi xe bằng cách úp mặt xuống đất.

“Đại đương gia, có bốn huynh đệ đã chết.”

Có người chết thì chẳng vui vẻ gì, Mạnh Trung Thông cũng không mấy hài lòng, gật đầu rồi ra hiệu cho bọn họ lục soát đồ của tử thi.

Khi những thứ có thể lấy được đều đã xong, họ giết ngựa, đẩy xác và xe giam xuống vách núi rồi mới dẫn Bỉ Tân Điền rời đi nhanh chóng.

Mạnh Trung Thông rất cẩn trọng, bảo những thuộc hạ đầy chiến lợi phẩm tìm chỗ giấu trước còn gã cùng cánh tay phải đi giao người.

Chờ ở nơi hẹn nửa canh giờ, Mạnh Trung Thông gần như nín giận đến nghẹn, cuối cùng mới thấy người nhận khoan thai đến chậm.

Nhìn thấy vẫn là người lần trước, Mạnh Trung Thông mới thở phào nhưng trong lòng vẫn có chút không hài lòng.

“Đã hẹn giờ rồi, ta cũng đã mang người tới. Sao các người lại chậm thế này?”

Phải biết rằng họ đã liều mạng thực hiện chuyện này!

Mà thái độ giao dịch của đối phương khiến Mạnh Trung Thông có linh cảm chẳng lành. Gã đã từng đối mặt với sinh tử quá nhiều lần, mỗi khi có linh cảm kiểu này, thường là tai họa ập đến.

Gã vô thức nắm chặt dao ở thắt lưng.

Tên phó thủ lĩnh quá quen với phản ứng của Mạnh Trung Thông, lập tức cũng rút dao ra.

Người tới là một gã lùn mập, phía sau theo hai hộ vệ.

Người đó cười toe toét với Mạnh Trung Thông: “Mạnh đương gia, xin lỗi xin lỗi, vì để chuẩn bị cho các người một món quà lớn nên mới tới muộn chút.”

Người đó phẩy tay với hộ vệ phía sau rồi họ lập tức quay lại xe ngựa, khiêng xuống một chiếc rương lớn.

Chỉ chốc lát sau, chiếc rương được trình ra trước mặt Mạnh Trung Thông.

Điềm xấu trong lòng gã càng lúc càng rõ. Gã liếc mắt ra hiệu cho phó thủ lĩnh, phó thủ lĩnh lập tức lùi về sau, chắn trước Bỉ Tân Điền.

Giờ người kia chính là con tin của bọn họ.

Ở khoảng cách gần thế này, nếu đối phương dám động thủ, phó thủ lĩnh có thể chém chết y trong nháy mắt.

Giao dịch không xong, vậy thì giết con tin.

Chuyện như vậy bọn họ từng làm rồi.

Cạch.

Mạnh Trung Thông mở rương ra, “oành” một tiếng bật dậy, trên mặt đầy vẻ dữ tợn.

Trong chiếc rương lớn ấy là đầu của mấy chục huynh đệ!

Không sót một ai, những kẻ vẫn còn sống lúc trước, tất cả đều nằm ở đây.

Mạnh Trung Thông gầm lên: “A Tinh, giết y.”

Vút.

Phó thủ lĩnh không hề quay đầu, vung đại đao bổ thẳng xuống cổ Mạnh Trung Thông.

Máu tươi bắn tung tóe.

Mạnh Trung Thông chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ bị huynh đệ phản bội.

Mỗi lần tham gia thương lượng, gã luôn yên tâm giao lưng mình cho phó thủ lĩnh bảo vệ, chưa từng tưởng tượng rằng một ngày nào đó bị tập kích từ chính phía sau.

Động tác của A Tinh vừa tàn nhẫn vừa nhanh chóng, Mạnh Trung Thông chết ngay một nhát, khuôn mặt vẫn còn vẻ khó tin.

Gã lùn mập cười ha hả, vỗ tay: “Tráng sĩ A Tinh à, nhờ có ngươi báo tin cho chúng ta chứ không thì chúng ta làm sao biết chỗ ẩn náu của mấy tên huynh đệ nhanh đến vậy.”

A Tinh lạnh lùng thu dao lại, đẩy Bỉ Tân Điền về phía gã lùn mập: “Giao dịch.”

Gã lùn mập vỗ tay liền có người đưa tới một chiếc hộp nhỏ khác.

“Đây là một thân phận hoàn toàn mới, sau này ngươi có thể tự do ra vào các thị trấn, sẽ không ai kiểm tra, tất cả lệnh truy nã đều được hủy bỏ.”

A Tinh gật đầu, im lặng nhận lấy.

Phi vụ giao dịch này tưởng giống với của Mạnh Trung Thông, nhưng thực tế lại khác biệt đến mức lớn nhất.

Điều đó có nghĩa là giao dịch của Mạnh Trung Thông là giả.

Ngay từ đầu A Tinh đã biết đây là một bữa cơm “cắt đầu”, dù người đạt thỏa thuận với Mạnh Trung Thông là ai, khả năng cao là họ chẳng muốn Mạnh Trung Thông sống sót.

“Tráng sĩ A Tinh” gã lùn mập thấy A Tinh quay đi, bỗng gọi lại.

A Tinh quay người, rút binh khí ra, giọng khàn khàn: “Ngươi cũng muốn giết ta sao?”

Gã lùn mập đối diện với lưỡi dao sát cổ, vẫn cười: “Đương nhiên không, chỉ là ta có một giao dịch khác không biết tráng sĩ có muốn nghe không?”

Một người có thể từ vài câu nói mà phân tích được toàn bộ sự việc, thậm chí dò được cách xử lý hậu quả, lại tìm cách liên lạc với họ qua Mạnh Trung Thông, không tiếc việc hy sinh cả trại...

Một người tàn nhẫn, quyết đoán và mưu lược như vậy khiến gã lùn mập sinh lòng muốn chiêu mộ.

Nếu không, sao gã lại giết nhiều người mà chỉ giữ lại mạng sống của A Tinh chẳng phải vì hứng thú săn mồi sao?

Người như vậy khó dùng.

Nhưng cũng giống như Bỉ Tân Điền, nếu biết tận dụng đúng cách thì quả thật là một con dao sắc bén không gì bằng.

Nửa tháng sau, Thụy Vương nhận được tin.

“Ha ha ha...” Hắn ta vừa cười vừa ho khan, khạc ra vài vết máu: “Tốt, tốt.”

Hắn rất vui mừng.

Viên y quan bên cạnh bước tới: “Vương gia, đừng cử động bừa bãi nữa.”

Mười ngày trước họ từng bị tấn công, Thụy Vương suýt bị giết. Lần này mũi tên đâm trúng eo bụng, càng gần lãnh địa, làn sóng tấn công càng điên cuồng.

Nhìn trước mắt chỉ còn hai ngày là tới đất phong, những người bên cạnh Thụy Vương cảnh giác cực độ, sợ lại có đợt tấn công chết người nào từ đâu chui ra.

Thụy Vương lau máu ở khóe miệng, cười vang: “Không, ngươi không hiểu.”

Với hắn chỉ cần rời khỏi kinh thành thì nhiều chuyệnsẽ thay đổi.

Sự thay đổi ấy có nghĩa, “ký ức” không phải không thể thay đổi!

Viên y quan bất lực, đúng, ông ta không hiểu.

Ông ta cúi xuống định giúp Thụy Vương xử lý vết thương, vừa cúi đầu, đã thấy một đôi tay siết chặt cổ mình.

Nhìn Thụy Vương đang trọng thương, lại còn đủ sức siết cổ mình, hắn ta vừa cười vừa chảy máu.

“Hạ độc? Đây quả thật là một phương pháp hay.”

Chưa kịp để Thụy Vương bóp cổ ông thì viên y quan đã lặng lẽ rũ đầu xuống.

Hắn ta hất người ra, xác rơi xuống đất lộ ra máu đen ở khóe miệng.

Chẳng bao lâu, có người tiến đến xử lý xác chết.

Vương Chiêu thở dài đi tới: “Vương gia, lần này hoàng đế ra tay dữ dội hơn nhiều so với dự đoán, có vẻ thật sự muốn giết chết người.”

“Không.” Điều bất ngờ là Thụy Vương lắc đầu: “Bệ hạ, thực ra không để tâm.”

Vương Chiêu hơi sững lại. Nếu đợt tấn công như thế còn không phải để tâm, thì cái gì mới gọi là “gai trong mắt, xương trong thịt”?

Thụy Vương hồi tưởng những ký ức “ngày xưa”, nhẹ giọng nói: “Nếu thật sự quan tâm, ha hả ngay cả mạng mình cũng chẳng coi ra gì, cũng sẽ thiêu rụi tất cả. Còn bây giờ chỉ là món khai vị mà thôi.”

Vương Chiêu nhìn Thụy Vương vừa nói, vừa cười, không khỏi lặng im một lúc.

Đừng nói tới Cảnh Nguyên Đế hơi tàn nhẫn, chỉ nhìn Thụy Vương lúc này cũng thấy có chút bệnh hoạn.

Dù sao đi nữa, đất phong đã ngay trước mắt, chỉ cần hai ngày cuối cùng này trụ được thì sẽ an toàn.

...

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc