Nhưng Hắn Đẹp Thật Mà

Chương 72

Trước Sau

break

Khi còn ở Bắc phòng, Kinh Trập chẳng có mấy chỗ cần tiêu tiền, mấy năm qua gom góp để dành được không ít. Một phần bị Trịnh Hồng moi mất, phần còn lại thì cậu đưa cho Minh Vũ.

Lúc bị nhét tiền vào tay, Minh Vũ sững người.

"Ngươi đưa ta mấy thứ này làm gì?"

"Nếu ngươi muốn rời khỏi Bắc phòng, chắc chắn phải nhờ người chạy vạy, chẳng lẽ không cần tiền à?"

Minh Vũ nói: "Ta có tiền."

Kinh Trập: "Có cái quỷ ấy!"

Hiếm khi Minh Vũ bị Kinh Trập chặn họng đành ngượng ngùng đưa tay gãi mặt.

Minh Vũ không phải kiểu tiêu xài phung phí nhưng đã tiêu tiền thì chẳng bao giờ tính toán.

Khi Kinh Trập còn ở Bắc phòng, tiền bạc của Minh Vũ đều giao cho cậu giữ. Nhưng từ lúc cậu rời đi, chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, cái túi tiền của Minh Vũ tụt dốc thảm hại, giờ chỉ còn lại một ít đáng thương.

Minh Vũ rút kinh nghiệm xương máu: “Đợi ta dành dụm được rồi trả cho ngươi.”

Kinh Trập thì chẳng để tâm, chỉ xua tay bảo anh ta mau nhận đi.

Hai người cùng ngồi xổm dưới hiên, yên lặng nhìn tuyết rơi. Một lúc lâu sau, Minh Vũ nói khẽ: “Ngươi đặc biệt quay lại, chắc không chỉ để đưa tiền cho ta thôi, đúng không?”

“Đó cũng là lý do rất quan trọng.”

Kinh Trập nhấn mạnh lại một lần nữa.

Minh Vũ gật đầu: “Được, rất quan trọng thì rất quan trọng. Vậy giờ ngươi nói cho ta cái lý do còn lại được chưa?”

Kinh Trập lập tức lại hóa thành cái hồ lô chỉ biết ngậm miệng.

Minh Vũ đành đưa tay vỗ nhẹ lên đầu cậu, hy vọng chỉ cần vỗ một cái là chịu mở miệng. Nhưng vỗ vài cái vẫn không có phản ứng, thế là lại thành ra xoa xoa.

Đã một thời gian không được vò cái đầu chó con của Kinh Trập, đúng là hơi nhớ tay thật.

Minh Vũ cảm khái rồi nói: “Ngươi mà còn không nói rõ thì ta sẽ đi hỏi Dung Cửu nhà ngươi đấy.”

“Không liên quan đến hắn.” Kinh Trập nói ngay câu đó rồi lại lắc đầu: “Với lại ngươi cũng đâu biết hắn ở đâu.”

Minh Vũ hỏi lại: “Đúng là ta không biết nhưng ta cũng chẳng cần biết. Ra tiền điện đi dạo một vòng không được à?”

Kinh Trập lầm bầm: “Sẽ dọa ngươi chết khiếp đấy.”

Cậu biết Minh Vũ lo cho mình nên đối với Dung Cửu luôn mang một sự cảnh giác khó hiểu. Trước đây, anh ta còn cười nhạo cậu đừng nhìn mặt người ta mà tự rước rắc rối. Khi đó, Kinh Trập còn tưởng Minh Vũ lo xa quá mức.

Nhưng Kinh Trập không ngờ được... Dung Cửu... khụ, hóa ra nỗi lo của Minh Vũ đúng thật.

Chẳng lẽ cậu là cái kiểu vừa thấy mặt đẹp liền mềm lòng?

Lên nhầm thuyền cướp rồi mới phát hiện đối diện đúng là kẻ cướp...ừm, nói vậy thì không hay... dù xét về một mặt nào đó, người chịu thiệt là Dung Cửu.

Rốt cuộc Dung Cửu là kiểu người thế nào, sẽ không vì quãng thời gian họ ở bên nhau mà đổi khác.

Người muốn tự thay đổi mình đã khó đến thế, huống chi là thay đổi người khác.

Kinh Trập tuy không thích mấy phương pháp tàn nhẫn kia nhưng chưa từng nghĩ rằng mình có thể thay đổi được Dung Cửu.

Kinh Trập chống cằm, chậm rãi nói: “Ta và hắn làm hòa rồi.”

Minh Vũ nghe vậy cũng chẳng lấy làm lạ.

Kinh Trập vốn là người hay nhớ tình cũ, cũng rất nặng tình.

Trước đây, hễ cậu có món đồ gì dù dùng cũ, dùng nát cũng không nỡ bỏ. Những năm đầu không có bao nhiêu tiền thì tiết kiệm là chuyện phải làm nhưng cậu còn lưu luyến nhiều hơn người thường.

Dù là đồ vật hay con người.

Nói như chuyện giữa cậu và Minh Vũ. Sở dĩ Minh Vũ thân với Kinh Trập, thậm chí có thể tin tưởng mà gửi gắm bí mật, là bởi hồi nhỏ lúc Kinh Trập bị bắt nạt, Minh Vũ từng đứng ra bênh vực.

Khi đó, Kinh Trập mới vào cung bị một lần bệnh nặng.

Mà đám tiểu nội thị cùng vào đợt đó đều nghĩ cậu khó sống nổi, thế mà cuối cùng vẫn gắng gượng qua được.

Sau khi mới khỏi bệnh, đồ ăn thức uống của cậu từng bị người ta giành mất, mà thân thể thì yếu, đánh cũng chẳng đánh lại ai. Lúc ấy, chính Minh Vũ nhìn không nổi nữa, liền đá văng đám người đang vây quanh Kinh Trập.

Anh ta nhỏ con thì nhỏ con nhưng sức thì lớn lắm!

Tiểu Minh Vũ nhặt cái bánh ngô bị rơi xuống đất lên đưa cho Kinh Trập: “Tuy nó rớt hơi dơ rồi nhưng vẫn ăn được.”

Đó là lần đầu tiên Minh Vũ nói chuyện với Kinh Trập.

Kinh Trập từ tốn cảm ơn anh ta, nhận lấy cái bánh, cũng chẳng bứt bỏ miếng bụi, chỉ từng chút một xé nhỏ rồi ngậm mà ăn hết.

Sau đó, Minh Vũ phát hiện việc mình phải làm bỗng dưng ít đi một cách lạ lùng.

Anh ta âm thầm thăm dò mấy ngày liền, cuối cùng mới tóm được Kinh Trập vẫn lặng lẽ làm “cô tiên ốc” cho mình. Hai người đều thuộc kiểu bướng bỉnh, không muốn nợ ân tình ai, thế là qua lại vài lần, chẳng biết từ lúc nào đã thành bạn.

Dần dần, cả hai cũng biết rõ hoàn cảnh của đối phương.

Nói cách khác, vì Kinh Trập từng đánh mất nhiều thứ mà có được lại quá ít nên đối với những gì thuộc về mình như người của mình, đồ của mình thì cậu luôn có một sự bảo vệ gần như cố chấp.

Minh Vũ hoàn toàn không nghi ngờ: Nếu mình xảy ra chuyện, Kinh Trập chắc chắn sẽ vì mình mà giết người.

Nghĩ đến đây, Minh Vũ lại túm lấy đầu Kinh Trập vò một trận, rồi thật lòng nói: “Ngươi thích hắn thì hãy cứ ở bên nhau cũng không tệ đâu. Nhưng... lỡ như hắn không chỉ là một tên thị vệ thì sao?”

Anh ta nhìn cái cách Dung Cửu hành sự, nếu chỉ là một thị vệ bình thường thì tuyệt đối không dám điên cuồng như thế.

Những người như bọn họ, chẳng bao giờ vì thân phận của người mình thích mà vui mừng hay đắc ý.

Ít nhất, Minh Vũ biết Kinh Trập thì không.

Cha mẹ của Kinh Trập, nghe nói là một đôi vợ chồng hòa thuận thương yêu nhau, cùng rời quê hương, cùng nhau sinh được hai đứa con, từ trước đến giờ chưa từng cãi nhau một lần.

Kinh Trập không có ham muốn lớn lao gì, cũng chẳng tham vàng tiếc bạc. Với tính cách ấy, chỉ cần yên yên ổn ổn sống bên cạnh một người như cha mẹ ngày trước thì đã là điều đẹp đẽ nhất rồi.

Kinh Trập nói: “Câu hỏi này của ngươi hay đấy... nhưng lần sau đừng nhắc nữa... nghĩ đến cảnh môn không đăng, hộ không đối là đã tưởng tượng ra mẹ ta sẽ vặn tai ta thế nào rồi.”

Cậu nhỏ giọng lầm bầm.

Hồi còn nhỏ, cấp trên của cha cậu rất quý thuộc hạ, từng tính chuyện gả thứ nữ trong nhà cho Kinh Trập. Dù chỉ là con thứ nhưng thân phận nhà người ta vẫn cao hơn rất nhiều, gả cho Kinh Trập cũng gọi là hơn mức xứng đôi. Khi ấy cả hai còn nhỏ nhưng chuyện hứa hôn từ trước cũng không phải chưa từng có.

Cha trở về bàn chuyện này với mẹ. Liễu thị nghĩ rất lâu, cuối cùng vẫn thấy không ổn.

Môn không đăng, hộ không đối, sau này tất sinh chuyện chẳng lành.

Cô thứ nữ ấy mà gả xuống, chưa chắc sẽ hạnh phúc, cũng chưa chắc cam lòng.

Nhà họ Sầm vốn chẳng phải dòng dõi cao sang gì.

Liễu thị chỉ mong tương lai Kinh Trập cưới được người mình thích, không cần môn hộ lớn, chỉ cần thật lòng đối xử tốt với cậu thế là đủ rồi.

Vì thế cha đã từ chối lời của vị thượng quan kia.

Sau đó...

Trong mắt Kinh Trập lóe lên sự thù hận.

Sầm gia liền gặp chuyện.

Vị thượng quan ấy chính là Hoàng Khánh Thiên.

Những gì Liễu thị nói không sai, đúng là tất sinh tai họa.

Cậu thích Dung Cửu, thích một thị vệ Dung Cửu, thích cả con người Dung Cửu.

Nhưng thứ tình cảm đó khó mà đi đến cùng... Thôi vậy, chuyện chưa đi đến hồi kết, ai biết sau này sẽ thế nào. Đành bước một bước rồi nhìn tiếp.

Minh Vũ không muốn thấy Kinh Trập sa sút tinh thần, bèn nói: “Thôi được rồi, đã không phải vì Dung Cửu thì rốt cuộc vì chuyện gì?”

Chỉ cần những gì Dung Cửu làm không gây tổn hại đến người hay vật mà Kinh Trập quan tâm, thì với cái tính cố chấp ấy muốn tách khỏi ai đó đâu có dễ.

Ít nhất bây giờ thì không.

Còn về chuyện...

Minh Vũ sờ sờ cái cằm trơn nhẵn của mình. Kinh Trập rất coi trọng chuyện môn đăng hộ đối, mà nhìn Dung Cửu lại càng ngày càng không giống một thị vệ bình thường. Đợi đến một ngày nào đó, lỡ như thân phận thật của hắn được nói thẳng ra chắc đủ dọa chết người ta luôn.

Chỉ là... Dung Cửu trông chẳng phải loại người... biết “đến thì đẹp, đi thì êm”.

Thật sự không thể trách Minh Vũ lo lắng, ai bảo Kinh Trập là một tên mê trai đẹp đến chết!

Kinh Trập không biết trong đầu Minh Vũ đang nghĩ gì. Cậu cũng bắt chước anh ta xoa xoa cằm, rồi chậm rãi nói: “Nếu... Ngươi biết một người là kẻ ác nhưng hắn lại rất có năng lực. Nếu hắn sống thì có thể tạo ra rất nhiều lợi ích. Thế nhưng ta cứ cảm thấy hắn vẫn nên chết... Vậy suy nghĩ của ta có sai không?”

Minh Vũ mới hỏi: “Là loại ác nào?”

Kinh Trập đáp: “Tham ô tiền cứu tế của dân gặp nạn, giết người tốt đang làm việc đúng đắn, cướp bóc tài sản người khác...” Cậu chưa nói hết câu, Minh Vũ đã nghiến răng, ra dấu tay cắt ngang cổ.

“Đương nhiên đáng chết.”

Minh Vũ nói: “Đạo lý lớn thì ta không hiểu, nhưng nếu không giết hắn thì những mạng người chết oan kia biết lấy gì mà bù đắp đây?”

Đó là một thứ tình cảm rất mộc mạc.

Kinh Trập khẽ mỉm cười, nói nhỏ: "Tốt quá, ta cũng nghĩ vậy."

Cậu phủi phủi tuyết trên người rồi đứng dậy, vươn vai một cái.

"Ta phải về đây."

Minh Vũ đáp lại: "Thực ra ngươi đã có đáp án từ trước, sao còn hỏi ta làm chi?" Anh ta không hỏi vì sao Kinh Trập lại nêu ra cái câu hỏi kỳ lạ như vậy.

Kinh Trập nói rằng: "Dù sao vẫn phải trả giá nên phải suy nghĩ xem có đáng hay không."

Nhưng thực ra sự do dự chỉ chợt qua trong khoảnh khắc.

Cậu chưa từng va chạm đến quyền lực của các viên quan ngoại triều; giả sử có thể vượt qua lương tâm mà làm những việc ấy không?

So với Bỉ Tân Điền thì thà chết trong ngục còn tốt hơn.

. . .

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc