Cố Minh Hi nhận ra sự bất thường: “Yến thị vệ, đây là?”
“Cố thiếu? Ngươi chuẩn bị ra ngoài?” Yến Ly có chút ngạc nhiên, sau khi Cố Minh Hi chuyển đến đây vẫn luôn không có động tĩnh gì, nếu không phải cơm đưa tới mỗi ngày đều ăn hết, thiếu gia đều phải nghi ngờ tên này có phải đã chết rồi không.
Không ngờ lại nhìn thấy Cố Minh Hi ra ngoài.
Thật khiến người ta bất ngờ.
Cố Minh Hi nghe ra sự nghi hoặc của hắn, cũng có chút xấu hổ.
Nói thế nào nhỉ, chẳng lẽ Yến thị vệ đã mặc định hắn sẽ không ra ngoài sao.
Tuy nhiên, theo suy nghĩ trước đó của Cố Minh Hi, trong thời gian ngắn đúng là cũng không định ra ngoài.
Hắn ở Cảnh Vân Thành tuy không tính là quá nổi tiếng, nhưng người biết mặt hắn cũng không ít, hắn không muốn gây ra những phiền toái không cần thiết.
Nhưng không có tiền đối với hắn cũng là một vấn đề lớn.
“Ừm, ra ngoài làm chút việc.” Hắn gật đầu với Yến Ly: “Yến thị vệ, các ngươi đây là?”
“Ồ, Thất Cửu Thương Hành của thiếu gia mấy ngày nữa sẽ khai trương, chúng ta đang chuyển hàng qua đó.” Yến Ly chỉ huy người phía sau tiếp tục chuyển đồ lên xe, thuận miệng trả lời câu hỏi của Cố Minh Hi.
Cố Minh Hi có chút bất ngờ: “Thương hành?”
Tuy trước đó hắn đã lờ mờ nhận ra thân phận của Tả Yển hẳn không đơn giản như vẻ bề ngoài, nhưng tùy tiện là có thể mở thương hành trong Cảnh Vân Thành?
Vậy thì bối cảnh Tả gia e rằng cũng không đơn giản như vậy.
Có điều, đã là thương hành...
Chắc hẳn có vật phẩm có thể che giấu thân phận nhỉ.
Cố Minh Hi vốn định trực tiếp ra ngoài lại quay trở vào.
“Yến thị vệ, thiếu gia nhà ngươi có ở đó không? Ta muốn tìm hắn bàn một vụ làm ăn.”
Yến Ly có chút kỳ quái, nhưng vẫn đưa Cố Minh Hi qua đó.
Tả Yển hiện tại đang... từ trong pháp khí trữ vật gia tộc đưa cho, liên tục lấy ra những vật phẩm chuẩn bị dùng để mở thương hành.
“Cố thiếu? Sao ngươi lại tới đây?” Nhìn thấy Cố Minh Hi, Tả Yển có chút kinh ngạc.
Vị này đã có một khoảng thời gian không ra khỏi cửa rồi.
“Ta muốn bàn với ngươi một vụ làm ăn.” Cố Minh Hi cũng không nói nhảm, đi thẳng vào vấn đề.
“Làm ăn?” Tả Yển tò mò, chẳng lẽ trong tay vị này còn có bảo vật gì?
Nhưng lúc Cố Minh Hi tới tìm y cầu giúp đỡ trông vô cùng chật vật, đâu giống như có đồ tốt gì?
Chẳng lẽ là giấu ở nơi khác?
Nếu thật sự có đồ tốt, y cũng không ngại bàn bạc một chút...
“Chỉ vậy thôi?” Tả Yển suýt nghi ngờ mình nghe nhầm.
Cố Minh Hi không chỉ ăn chực ở chực chỗ y, bây giờ còn định ghi nợ nữa sao?
Cho dù trước đó y có hơi giúp tên này một lần, cũng không đến mức trông giống kẻ khờ nhiều tiền như vậy chứ?
Cố Minh Hi phát hiện, chỉ cần da mặt dày, trên đời không có chuyện gì là không làm được.
Cho nên hắn định mua chịu của Tả Yển một pháp khí có thể dùng để che giấu thân phận.
Đúng vậy, mua chịu.
Dù sao hắn cũng không có tiền mà.
Chủ yếu vẫn là để đề phòng Cố gia.
Cố Minh Hi đối với tổng thể Cố gia ngược lại còn tính là tin tưởng, cũng tin rằng hắn rời khỏi Cố gia thì chuyện “linh miêu tráo Thái Tử” này, ít nhất ở chỗ Gia chủ và Gia chủ phu nhân coi như đã kết thúc.
Nhưng hắn không hiểu rõ Cố Minh Hàn.
Hoặc nói đúng hơn... hiểu rõ có hơi quá mức.
Cố Minh Hàn hiển nhiên không phải người rộng lượng gì, nếu không cũng sẽ không làm đủ trò bắt nạt hắn trong khoảng thời gian hắn còn ở lại Cố gia.
Hắn không dám tin tưởng nhân phẩm của Cố Minh Hàn.
Hắn quang minh chính đại hoạt động trong Cảnh Vân Thành có lẽ cũng chẳng sao, cùng lắm sẽ có một số lời ra tiếng vào.
Nhưng Cố Minh Hi không thể xác định, tin tức này nếu truyền đến chỗ Cố Minh Hàn sẽ gây ra hậu quả gì.
Cho nên, vẫn nên cẩn thận là hơn.
Có điều, chuyện mua chịu này hắn cũng là lần đầu tiên làm, xấu hổ thì có một chút, nhưng những chuyện xấu hổ hơn đều đã gặp qua rồi, chút chuyện nhỏ này đối với hắn cũng chẳng là gì.
Hắn cười với Tả Yển: “Ta nhất định có thể trả được.”
Thần sắc hắn kiên định, trong đôi mắt đen láy lấp lánh ánh sáng vụn vặt, cũng không biết có phải ảo giác hay không, Tả Yển luôn cảm thấy vừa rồi dường như nhìn thấy ánh sáng màu vàng từ trong mắt tên này.
Y suy nghĩ giây lát, vẫn đồng ý vụ giao dịch này.
Kẻ khờ mà, cũng đã làm một lần rồi, làm thêm lần nữa cũng chẳng sao.
Huống hồ, y lờ mờ có cảm giác, Cố Minh Hi có lẽ còn có át chủ bài gì chưa dùng tới.
Một chiếc mặt nạ mà thôi, cũng chẳng tốn bao nhiêu tiền.
Coi như kết giao bạn bè vậy.
Mặt nạ do Luyện khí sư cấp hai chế tạo, đối với Thối Huyết Cảnh mà nói, đủ để che giấu thân phận và khí tức rồi.
Trừ phi là cường giả Đoán Cốt Cảnh, nếu không Thối Huyết Cảnh bình thường không thể nhìn xuyên qua mặt nạ phát hiện ra thân phận thật sự của Cố Minh Hi.
Hơn nữa, trong Cảnh Vân Thành bất kể là đeo mặt nạ, hay là mặc quần áo kỳ quái che kín toàn thân, hay là đeo bịt mắt...
Người kỳ quái có rất nhiều, Cố Minh Hi đeo mặt nạ ra ngoài cũng sẽ không bị người ta hỏi tới hỏi lui.
Mặt nạ màu đen nhìn qua mộc mạc không hoa mỹ, Cố Minh Hi vô cùng hài lòng với hiệu quả này.
Lúc ra khỏi thành hắn đi ngang qua cổng Cố gia, bước chân hơi khựng lại một chút.
Thật kỳ lạ.
Bây giờ trong lòng hắn thế mà lại không có bất kỳ dao động nào.
Cứ như thể thật sự đã buông bỏ Cố gia rồi vậy.
Thật tốt.
Khóe mắt hắn hơi cong lên.
Khu rừng cách Cảnh Vân Thành không xa là con đường duy nhất nối liền Cảnh Vân Thành với thế giới bên ngoài.
Cảnh Vân Thành ba mặt giáp núi, mặt còn lại chính là khu rừng ngoài thành.
Trong rừng thường xuyên có thợ săn qua lại, trong rừng cũng xây dựng đường đi thông tới các thành trì khác, cũng coi như khá an toàn.
Về phần núi sâu ở ba mặt kia, hiện tại chỉ có cường giả Đoán Cốt Cảnh mới dám đi vào.