Nhóm Chém Gió Xuyên Vị Diện

Chương 10: Săn thú trong rừng

Trước Sau

break

Cố Minh Hi lúc trước khi còn là thiên chi kiêu tử của Cố gia cũng không dám một mình đi vào núi sâu.

Cách vào núi có rất nhiều, nhưng còn chưa đi đến chỗ sâu đã có thể cảm nhận được trong rừng núi tứ phía đều ẩn chứa nguy cơ to lớn.

Lúc đó Cố Minh Hi trưởng thành có thể nói là theo khuôn khổ, gần như hoàn toàn trưởng thành theo ý nguyện và sự bồi dưỡng của gia tộc, đương nhiên cũng sẽ không xảy ra chuyện lén lút vào núi.

Tương tự, chính vì quá mức nghe lời, hắn hiện tại mới không một xu dính túi, buộc phải ra ngoài săn bắn kiếm tiền nuôi sống bản thân.

Bìa rừng thường xuyên sẽ có một số huyền thú xuất hiện.

Thực lực huyền thú cấp một tương đương với Thối Huyết Cảnh, người tu luyện Thối Huyết Cảnh về cơ bản đều có thể giết chết huyền thú cấp một.

Theo giá cả thị trường Cảnh Vân Thành, giá trị của huyền thú cấp một dao động trong khoảng mười viên Huyền Châu.

Nếu là huyền thú khá hiếm, có thể bán được giá cao hơn.

Đeo mặt nạ màu đen xong, bất ngờ lại thành toàn thân đen tuyền, lại vì nguyên nhân mặt nạ nên Cố Minh Hi không quá nổi bật đi trên con đường quen thuộc, nắm chặt dao găm trong tay.

Con dao găm này là kỳ ngộ hắn có được khi ra ngoài năm bảy tuổi, không liên quan gì đến Cố gia, hơn nữa đã trói định với hắn nên cũng không bị đám người Cố Minh Hàn cướp đi.

Hiện tại là vũ khí duy nhất trong tay hắn.

Dù sao cũng từng làm người mạnh nhất thế hệ trẻ ở Cảnh Vân Thành mấy năm, ý thức chiến đấu của Cố Minh Hi vẫn chưa biến mất.

Hắn quen cửa quen nẻo mò tới bên cạnh hồ nước có một đàn Huyền Lộc cấp một thường hay đi qua nghỉ ngơi.

Một năm trước Cố Minh Hi phát hiện ra nơi này, khi đó Huyền Lộc ở gần đây còn nhỏ, hắn động lòng trắc ẩn, không ra tay với những con Huyền Lộc này.

Hắn ngồi xổm trên cây, quan sát mấy con Huyền Lộc qua lại bên hồ nước, có chút bất ngờ nhướng mày.

Lúc đó còn chưa cao đến đùi hắn, những con Huyền Lộc nay dường như đã cao hơn hắn rất nhiều, con Huyền Lộc đầu đàn đôi mắt sáng ngời, dường như đang đề phòng tình hình xung quanh.

“Sắp tiến giai rồi à, hơi không ổn...” Cố Minh Hi thật lòng cảm thấy vận may của mình hơi tệ.

Những huyền thú này cũng gần giống với người tu luyện nhân loại, mỗi giai đoạn tu luyện còn chia thành ba giai đoạn: sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ.

Rất rõ ràng, con Huyền Lộc đầu đàn đã đến cấp một hậu kỳ, thiên địa chi khí và huyết khí trên người đều vô cùng nồng đậm, dường như sắp tiến giai rồi.

Nói đơn giản là, tên này mạnh hơn Cố Minh Hi hiện tại.

Tuy hắn không muốn thừa nhận lắm.

Cố Minh Hi nắm chặt dao găm.

Không còn cách nào, trong tất cả các loại huyền thú cấp một, Huyền Lộc vẫn được coi là khá có giá trị.

Hơn nữa... đã đến rồi.

Không đánh một trận, sao hắn biết thực lực hiện tại của mình thế nào.

Huyền Lộc đầu đàn vẫn luôn cảnh giác xung quanh, gần đó còn có vài con Huyền Lộc nhỏ đang uống nước bên hồ, một con hươu cái bụng nhô cao, trông giống như đang mang thai.

Ánh mắt Cố Minh Hi lướt qua hươu cái, cuối cùng dừng lại trên người Huyền Lộc thủ lĩnh.

Hết cách rồi, chỉ có thể chọn con này.

Huyền Lộc là huyền thú ăn tạp, đừng nhìn vẻ ngoài xinh đẹp, bản tính được coi là hung tàn, hơn nữa còn có ý thức lãnh thổ nồng đậm, khu vực lân cận này không thấy huyền thú nào khác, chứng tỏ nơi này đã bị Huyền Lộc khoanh vùng lãnh thổ.

Da lông Huyền Lộc vô cùng xinh đẹp, đặc biệt là con Huyền Lộc đầu đàn kia, da lông mọc ra năm loại màu sắc, chỉ riêng da lông đã có thể bán được không ít Huyền Châu.

Cộng thêm gạc hươu và thịt hươu, săn giết con Huyền Lộc này, ít nhất cũng đổi được hai mươi Huyền Châu.

Trong lòng Cố Minh Hi thầm thở dài, trước kia hắn đâu cần phải vắt óc suy nghĩ vì vài chục viên Huyền Châu này.

Tuy nhiên, rất nhanh hắn đã gạt bỏ ý nghĩ này.

Nay đâu thể so với xưa, hắn cũng không cần thiết phải hoài niệm những ngày tháng trước kia.

Huyền Châu vẫn là tự mình kiếm được tiêu mới yên tâm.

Người khác bố thí, ai biết khi nào sẽ bị thu hồi?

Hắn nắm chặt dao găm, nín thở, vận chuyển thân pháp lặng lẽ tiếp cận con hươu đực.

Da lông và gạc hươu của Huyền Lộc đều là đồ tốt, muốn bán được giá thì không thể có tổn hại quá lớn, Cố Minh Hi trước kia săn huyền thú đều dùng thủ pháp thoải mái vung tay, hoàn toàn không cần suy xét đến việc tiêu hao Huyền Lực, dù sao thiên phú bày ra đó, cho dù Huyền Lực dùng hết cũng có thể nhanh chóng hồi phục.

Nhưng hiện tại linh mạch của hắn xảy ra vấn đề, không cách nào hấp thu thiên địa chi khí, Huyền Lực trong cơ thể có thể nói là dùng một chút thiếu một chút, nhất định phải vô cùng cẩn thận mới được.

Cho nên... nhất định phải một đòn giết chết.

Hươu đực cảnh giác những mối đe dọa có thể bất ngờ xuất hiện xung quanh, bỗng nhiên trừng lớn mắt, da lông toàn thân cũng run lên trong nháy mắt, nhưng còn chưa tìm được nguồn gốc nguy cơ, cổ đã chợt lạnh toát.

Lưỡi dao sắc bén xuyên thủng cổ nó, hươu đực phát ra một tiếng gầm giận dữ, ngay sau đó một luồng Huyền Lực ẩn chứa sức phá hoại mạnh mẽ theo vết thương lan tràn đến lục phủ ngũ tạng, hươu đực chưa kịp hành động đã tắt thở.

Những con Huyền Lộc vốn yên tĩnh xung quanh đều xao động, nhanh chóng chạy trốn khỏi hồ nước, rời xa nơi này.

Cố Minh Hi rút dao găm ra, hơi thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng vẫn có chút không hài lòng.

Huyền Lực lãng phí quá nhiều.

Hắn phải nhanh chóng tìm ra phương pháp tu luyện lại.

Cố Minh Hi đang định thu hồi Huyền Lộc, bỗng nhiên nhíu mày.

Bộp, bộp, bộp!

Trong rừng cây bên trái ao nước truyền đến tiếng vỗ tay và tiếng bước chân, hắn quay đầu lại, một người đàn ông bước ra, động tác vỗ tay lười biếng lại tùy ý, trên mặt trái đeo một chiếc mặt nạ vàng che kín mắt, ý cười nơi khóe miệng trông có chút quái dị.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương