Khi đó Lục An đứng trong góc suýt bật cười thành tiếng.
Sau này đến lượt mình, Lục An thậm chí vắt óc suy nghĩ, làm thế nào mới có thể bò lên giường Lục Cẩn Chi, nhờ đó ở lại nhà họ Lục mà không bị đuổi ra ngoài, lại một lần nữa trở thành cô nhi không ai cần.
Có lẽ hôm đó Lục Cẩn Chi phát điên, trúng tà, vậy mà để Lục An thành công. Chỉ là điều cậu không ngờ tới là... người này sau khi nếm mùi rồi sẽ thành thế này, phải dùng gì để hình dung đây. Đại khái là, động cơ lên dây cót mà còn là loại siêu to, con lừa của đội sản xuất, còn dữ hơn thế, máy đóng cọc...
Lục An cảm thấy mình như mảnh ruộng đã bị cày thành cát vụn, đất trong ruộng ướt nhẹp, dính nhớp, chưa từng nếm qua cảm giác khô ráo, chỉ toàn là trải nghiệm khó nói thành lời.
Cố tình cậu còn không thể trốn tránh, chỉ có thể chịu đựng.
Biết sớm sẽ như vậy, cậu nên nghĩ cách khác. Nhưng... ngoài cách này ra, Lục An cũng không tìm được điều kiện nào trên người mình có lợi hơn để ở lại nhà họ Lục.
Lục An thở dài, vùi nửa khuôn mặt ủ rũ vào trong cổ áo, vội vã vào phòng lấy mấy bộ quần áo: “Trong nhà...”
Giọng Lục Cẩn Chi đều đều: “Cha mẹ gần đây đi thành phố A rồi.”
Nói xong, hắn liếc Lục An một cái.
Thảo nào lại dẫn mình ra ngoài ở.
Lục An không nói nữa, ủ rũ cúi đầu theo sau Lục Cẩn Chi ra cửa. Nếu sau lưng có cái đuôi, nhất định là đang cụp xuống, toàn thân viết đầy chữ “mất hứng” mà lên xe của hắn, ngồi ghế phụ.
Hiếm khi được Lục Cẩn Chi làm tài xế cho mình, Lục An yên tâm mà chợp mắt. Bình thường trừ lúc buồn ngủ, chỉ cần cảm thấy đói cậu cũng sẽ ngủ. Nếu không đi học cũng không có bài tập đề tài khác, Lục An cơ bản có thể ngủ mười sáu tiếng.
Lúc cậu tỉnh lại, xe không biết đã đỗ bao lâu, bên ngoài đã tối đen, không bật đèn. Lục An bỗng thấy hơi hoảng, cậu quơ tay lung tung sang bên cạnh, sau đó chạm vào một mảng nhiệt nóng.
Ngay sau đó, cậu bị đối phương trở tay giữ lại: “Sờ cái gì?”
Tiếng kêu sợ hãi sắp bật ra khỏi cổ họng Lục An bị nuốt ngược trở vào, thì ra người kia vẫn còn ở đây.
Suýt nữa tưởng gặp ma.
“Đ... Đến rồi à.” Cậu khô khốc hỏi.
Lục Cẩn Chi chỉ phát ra một tiếng “ừ” từ trong mũi, tiếc chữ như vàng, cuối cùng buông cậu ra xuống xe.
Theo động tác của hắn, đèn cảm ứng bên ngoài sáng lên. Lục An chỉ thấy bên cạnh còn đỗ mấy chiếc xe sang, nhìn biển số, nơi này hẳn là gara của Lục Cẩn Chi.
Đúng lúc này, cửa xe bên cạnh mở ra, Lục Cẩn Chi đứng bên ngoài, một tay chống nóc xe. Hắn trông vẫn lạnh nhạt như cũ, tựa hồ chỉ xuất phát từ giáo dưỡng và phong độ thân sĩ khắc trong xương, mà mở cửa xe cho cậu.
Lục An: “Cảm ơn.”
Lục Cẩn Chi rũ mắt, nhìn chăm chú động tác cậu chuẩn bị bước ra khỏi xe, bàn tay đặt trên nóc xe đột nhiên ấn xuống vai cậu. Lục An vừa nhấc nửa mông lên lập tức lại ngồi phịch xuống.
Lục An: “Hả?”
Động tác của Lục Cẩn Chi nhanh gọn dứt khoát, ghế ngồi rất nhanh được hạ phẳng.
Cho đến khi quần áo trên người bị lột xuống, Lục An vẫn chưa hoàn hồn: “Đợi đã...”
“Không cần đợi.” Lục Cẩn Chi ngắt lời cậu.
Lục An sốt ruột đến mức mắt mở tròn xoe.
Lục Cẩn Chi bóp cằm cậu nhìn kỹ một lúc, lại không hôn. Trong khoảng thời gian này, Lục Cẩn Chi chưa từng hôn Lục An, tựa như sợ miệng mình bị cậu làm bẩn.