Nhóc Beta Đáng Thương Cũng Phải Vào Hỏa Táng Tràng Sao?

Chương 4

Trước Sau

break

Lục An làm xong bài tập, nghiến răng đứng dậy khỏi ghế, nơi bị Lục Cẩn Chi sử dụng quá độ truyền đến cảm giác đau nhói mơ hồ.

Đây cũng là bản tính xấu của Alpha, giống như động vật bị phần dưới chi phối, luôn bị bản năng lấn át lý trí.

Cầm thú.

Lục An thầm mắng Lục Cẩn Chi trong lòng một lượt, lúc này mới thấy dễ chịu hơn chút.

Đúng lúc đó, cửa phòng cậu bị gõ.

Tim Lục An giật thót.

Phòng của cậu được sắp xếp ở căn cuối hành lang tầng ba, trước kia ở tầng hai. Vì cậu không còn là Omega như cha mẹ nuôi mong đợi nữa, nên đã chuyển lên tầng ba, vừa khéo cùng tầng với Lục Cẩn Chi.

Lục An mở cửa, đập vào mắt là gương mặt lạnh như điêu khắc của Lục Cẩn Chi: “Quay lại.”

“Hả?” Lục An có chút mơ hồ, phản ứng đầu tiên là khép chặt hai chân, cố dùng cách đó để chống lại bất kỳ “tấn công” nào có thể xảy ra.

Đôi mày Lục Cẩn Chi khẽ nhíu lại, dường như có chút mất kiên nhẫn, hắn trực tiếp đưa tay xoay cậu lại.

Ngay sau đó, Lục An chỉ cảm thấy sau gáy truyền đến cơn đau nhói.

Răng nanh của Alpha ghim sâu vào vùng gáy trơn mịn, thon dài của Beta.

“Kỳ phát tình của anh sắp đến rồi.”

Khóe mắt Lục An rưng rưng, đáp bừa: “Ừm ừm.”

Kỳ phát tình sắp đến.

Vậy thì mau tự nhốt mình lại đi.

Lục Cẩn Chi đột ngột dùng đầu lưỡi liếm lên vùng gáy vừa bị hắn rót pheromone, thản nhiên nói: “Em đi cùng anh qua bên đó.”

Beta che gáy, đồng tử khẽ co lại, môi mấp máy, lúc nói chuyện đầu lưỡi hồng nhạt thấp thoáng hiện ra giữa kẽ môi, giọng nói vừa nhẹ vừa mỏng manh.

Thấy người trước mặt không lên tiếng, Lục An đành mở miệng lần nữa: “Em còn phải đi học.”

Lục Cẩn Chi rốt cuộc cũng chịu nhấc mí mắt, ánh nhìn lần theo sống mũi thẳng tắp của thanh niên mà hướng lên trên.

Lục An có dung mạo cực kỳ xuất chúng, khung xương hoàn hảo cùng với vầng trán đầy đặn. Có lẽ vì vừa chui ra khỏi chăn chưa lâu nên trên đỉnh đầu cậu có một lọn tóc vểnh lên, khẽ đung đưa theo từng cử động của chủ nhân.

Ánh mắt Lục Cẩn Chi đen thẳm, không chớp lấy một lần, dường như đang suy nghĩ gì đó.

Một lúc sau, hắn mới nói: “Không đi nữa.”

Cuối cùng Lục An không nhịn được, lộ ra vẻ mặt “anh điên à”, nhưng chỉ thoáng qua đã bị cậu thu lại: “Không được đâu.”

Câu này Lục An đã nói rất nhiều lần, Lục Cẩn Chi cũng đã phớt lờ rất nhiều lần. Chỉ là có lẽ vì đây là lần đầu tiên cả hai nói chuyện với nhau khi quần áo đều chỉnh tề. Đối phương nghe vậy trầm ngâm vài giây, vẫn nói: “Đi cùng anh.”

Lục An nghi ngờ hắn nghe không hiểu tiếng người.

Lục Cẩn Chi rất nhanh bổ sung: “Tan học thì về chỗ anh.”

Được rồi, vẫn là nghe hiểu một chút. Chỉ là sắc mặt Lục An khó mà đẹp lên nổi.

Bởi điều này đồng nghĩa, trong kỳ phát tình sắp tới của Lục Cẩn Chi, cậu sẽ phải làm “thuốc ức chế” sống.

Giờ phút này, Lục An đột nhiên có chút hy vọng Lục Cẩn Chi có thể giống mấy thiếu gia ăn chơi trong giới hào môn, lưu luyến bụi hoa, không thiếu mình một bạn giường. Tiếc rằng người này từ trước đến nay luôn mặt lạnh vô tình, như một cỗ máy không hiểu phong tình, cho dù có người chủ động ngả vào lòng, e rằng cũng đều bị hắn xem như người qua đường...

Trước đây Lục An từng thấy có người cởi quần áo cọ vào lòng Lục Cẩn Chi, không chỉ bị hắn nhẹ nhàng né tránh, Lục Cẩn Chi còn dùng ánh mắt như nhìn thịt heo nói một câu khiến đối phương xấu hổ đến mức muốn chết đi.

“Cho qua.” 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc