Nhóc Beta Đáng Thương Cũng Phải Vào Hỏa Táng Tràng Sao?

Chương 2

Trước Sau

break

Lục Cẩn Chi chẳng tốn chút sức lực nào để chế ngự đôi chân đang giãy giụa của cậu, hắn bế thốc cậu về phía chiếc giường lớn.

Ngay giây tiếp theo, Lục An đã cùng người anh kế không chung huyết thống của mình cùng lăn trên một chiếc giường.

Ở bên ngoài, bọn họ không liên quan đến nhau. Nhưng ở đây, bọn họ là bạn giường của nhau.

Để không bị đuổi khỏi nhà họ Lục, Lục An đã leo lên giường anh kế.

Alpha cắn lên gáy Beta, rót pheromone liên tục không ngừng. Cằm Lục An bị bóp lấy, bị ép ngẩng đầu, ngay sau đó cổ thon dài cũng bị một bàn tay to phủ lên. Giọng điệu lạnh bạc chui vào màng nhĩ, giống như mỗi lần trước, hắn thản nhiên nói: “Nhớ kỹ, em chỉ là một Beta thôi.”

Lần đầu tiên, Lục An leo lên giường Lục Cẩn Chi, đối phương cũng nói như vậy. “Nhớ kỹ, em chỉ là một Beta, không làm được phu nhân Lục đâu.”

Điều đó tựa như một khúc dạo đầu. Mỗi khi lời nói vừa dứt, khoang sinh dục của Beta lại bị xâm nhập một cách không lưu tình, dồn dập như cơn mưa rào không dứt. Trong không gian kín của căn nhà cũ nhà họ Lục, bọn họ làm những chuyện không một ai phát giác.

Tệ thật.

Lục An ngậm nước mắt thầm nguyền rủa trong lòng.

...

Sáng hôm sau, Lục An chậm rãi mở mắt, chỉ cảm thấy toàn thân mềm nhũn vô lực. Cậu khẽ nhúc nhích một chút, cánh tay rắn chắc đang quấn ngang eo vô thức siết chặt, ghì cậu đến mức không nhúc nhích nổi.

Lục An thoáng ngẩn ra, sau đó chấn động mạnh.

Cậu vậy mà đã ngủ lại trong phòng Lục Cẩn Chi.

Tối qua Lục An thực sự quá mệt, căn bản không bò dậy nổi, hoàn toàn không để ý đến “lời cảnh cáo” trước đây của Lục Cẩn Chi. Không được ngủ lại trong phòng hắn, lúc rời đi phải cẩn thận đừng để ai phát hiện.

Mối quan hệ giống như vụng trộm này là do chính Lục An tính toán mà có, vì vậy cậu buộc phải tuân thủ quy tắc.

Không kịp nghĩ thêm, Lục An vội vàng bò dậy, trong quá trình đó còn không quên khống chế biên độ động tác thật nhỏ, tránh làm người bên cạnh tỉnh giấc.

Thế nhưng ngay lúc cậu dè dặt chui ra khỏi vòng tay kia, vừa ngước mắt lên đã đối diện với một đôi mắt đen như mực chấm sơn. Sâu thẳm và u ám, tựa như phủ một tầng sương lạnh, hoàn toàn không giống dáng vẻ vừa tỉnh ngủ.

Tương tự, dục niệm trong đôi mắt ấy đã tan biến như chưa từng tồn tại, gương mặt thanh lãnh và cao quý kia cũng chẳng còn tìm thấy chút điên cuồng nào của đêm qua.

Lục An cứng đờ trong chốc lát, rồi từng chút một quay mặt đi. Chuyện này cũng không thể trách cậu, hôm qua cậu trực tiếp ngất đi, huống hồ Lục Cẩn Chi cũng không đánh thức cậu dậy để đuổi đi.

Quả nhiên Lục Cẩn Chi không nói gì, chỉ lạnh nhạt bắt đầu mặc quần áo.

Lúc này Lục An mới thở phào nhẹ nhõm, chậm chạp đứng dậy với tay lấy quần áo trên tủ đầu giường. Nhưng cũng chính vì động tác này, thân thể cậu đột ngột lại cứng lại.

Cảm giác khó chịu bất ngờ ập đến, khiến cơ thể cậu co rút theo phản xạ tự nhiên, nhưng vẫn không cách nào ngăn được sự trĩu nặng lạ thường ấy.

Có lẽ vì nhận ra động tĩnh của cậu, phía sau truyền đến tiếng hít thở của Lục Cẩn Chi nặng hơn vài phần. Ngón tay Lục An đang nắm góc áo khẽ run, còn tưởng hắn đã nổi giận.

Nhưng vì sao lại giận. Người nên giận phải là cậu mới đúng.

Dù khoang sinh dục của Beta đã thoái hóa, cơ bản không thể thụ thai, nhưng đó cũng không phải lý do để Lục Cẩn Chi làm vậy.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc