“Thì ra là một Beta à.”
“Beta, tiếc thật.”
“Có gì mà tiếc, uổng công phu nhân còn đón nó từ cô nhi viện về, vậy mà nó còn trơ mặt lì lợm bám ở nhà họ Lục, chậc chậc...”
Ngoài cửa, Lục An cụp mắt xuống, hàng mi dày và dài đổ bóng mờ nhạt dưới mi mắt, sống mũi nhỏ nhắn mà cao thẳng. Gương mặt trắng như sứ ấy dường như được ánh nắng đặc biệt ưu ái, vừa phủ lên má cậu một viền vàng mỏng, vừa chiếu đến mức gần như trong suốt, càng làm nổi bật dung mạo mày mắt như vẽ.
Năm đó, chính vì gương mặt đẹp đến mức khiến người ta kinh diễm của Lục An, phu nhân Lục mới tưởng cậu là Omega mà đưa về nhà họ Lục. Thế nhưng chưa được hai năm, Lục An lại phân hóa thành Beta.
Phu nhân Lục năm xưa sinh một con trai xong thì tổn thương căn cơ, không thể sinh thêm nữa. May mà đứa con cuối cùng phân hóa thành Alpha, không cần lo gia nghiệp không người thừa kế.
Nhưng bà vẫn muốn có một đứa trẻ Omega xinh đẹp đáng yêu, vì vậy đã đến cô nhi viện. Chỉ liếc mắt một cái bà đã chọn trúng Lục An giữa đám trẻ con, là một cậu bé có làn da trắng đến chói mắt, dung mạo tinh xảo đáng yêu.
Thế nhưng, Lục An lại phân hóa thành Beta vào năm mười bốn tuổi. Là giới tính tầm thường nhất trong ba giới ABO.
Lục An đương nhiên bị vứt bỏ, mất đi sự cưng chiều tỉ mỉ không chút thiếu sót của cha mẹ nuôi. Chỉ là nhà họ Lục dù sao cũng đã nuôi cậu vài năm, nên không đuổi cậu ra ngoài.
Đến nay Lục An đã mười tám tuổi, là người trưởng thành rồi. Rất nhiều người hầu đều cho rằng đã đến lúc.
Lục An hiện tại hoàn toàn có năng lực tự nuôi sống bản thân, nhà họ Lục cũng không có nghĩa vụ tiếp tục nuôi một kẻ ăn không ngồi rồi. Lục An cũng nghĩ như vậy.
Cậu không muốn bị đuổi đi, nên đã đưa ra một quyết định táo bạo.
“Đứng ở đây làm gì?” Giọng nói hơi lạnh nhạt vang lên từ phía sau.
Lục An quay đầu lại, đồng thời thấy đám người hầu đều run rẩy cúi đầu khom lưng về phía này. Bọn họ cũng nhìn thấy Lục An, nhưng chỉ gọi một tiếng về phía này: “Đại thiếu gia.”
Lục Cẩn Chi đứng sừng sững bên cửa lớn, ánh mắt nhìn thẳng tắp, chẳng thèm dừng lại trên người Lục An lấy một giây. Hắn lạnh lùng bước lướt qua cậu và đám người hầu, trước khi lên lầu còn để lại một câu băng giá: “Lần sau nếu còn buôn chuyện sau lưng thì cứ tự giác rời đi, không tiễn.”
Sắc mặt đám người hầu lập tức tái như giấy vàng, cuối cùng dưới tiếng quát lạnh của quản gia mà tán loạn giải tán.
Lục An như một người vô hình lặng lẽ đi lên cầu thang, vừa đến tầng ba đã nhìn thấy bóng người đứng chờ ở đầu thang.
Người đàn ông với thân hình cao dài, đứng trong quầng sáng hắt ra từ bệ cửa sổ, bộ vest phẳng phiu gò lại thân hình tam giác ngược của hắn, đường vai thẳng tắp, phác họa vòng eo ong săn chắc hữu lực, tràn đầy cảm giác bùng nổ.
Chỉ có Lục An biết. Sức bùng nổ thì có, nhưng chuyện trên giường thật sự rất tệ.
“Đi theo anh.” Lục Cẩn Chi liếc nhìn cậu bằng đôi mắt lạnh lẽo tựa sao trời, gương mặt vẫn giữ vẻ đạm mạc thường thấy. Đường nét ngũ quan của hắn vốn đã sắc lạnh, cộng thêm sống mũi cao thẳng và đôi môi mỏng khẽ mím lại, khiến gương mặt lập thể càng thêm phần xa cách, băng giá.
Hàng mi Lục An khẽ run, theo bản năng rụt chân lại, nhưng vẫn ngoan ngoãn theo sau người kia, vào phòng hắn.
Vừa bước vào cửa, cậu đã bị đối phương ép lên cửa, hai chân bị tách ra.