Nhặt Tiên Nữ Về Làm Vợ

Chương 9: Hết tâm trí săn bắn

Trước Sau

break

Đại đang đi săn sâu trong rừng già thì đột nhiên rùng mình một cái, lông tóc gáy dựng đứng.

Anh lắc lắc đầu, đưa tay quệt mồ hôi trên trán, trong lòng thầm nghĩ: Trời nóng như đổ lửa thế này sao mình lại thấy lạnh toát sống lưng nhỉ? Không lẽ sáng nay ăn ít nên bị hạ đường huyết rồi?

Sáng nay chỉ vội ăn mấy miếng cơm nguội với muối vừng, Đại đã bị Hùng - người anh em thân thiết của mình lôi tuột vào núi, loanh quanh lội suối trèo đèo một hồi đã quá nửa ngày.

Cũng không biết có phải do vận may hôm nay không tốt hay tâm trí anh không tập trung, mà cả buổi chẳng gặp được con mồi lớn nào như lợn rừng hay hoẵng, chỉ săn được lèo tèo ba con thỏ rừng nhỏ và bốn con gà lôi.

Bình thường một chuyến lên núi vất vả thế này mà chỉ được có bấy nhiêu chiến lợi phẩm, lại còn là hai người chia nhau, thì thật không bõ công sức bỏ ra. Nhưng trong lòng Đại lúc này chẳng màng đến thịt thú rừng, tâm trí anh toàn là hình ảnh của cô vợ bé bỏng, trắng trẻo đang nằm ở nhà. Nỗi nhớ nhung như móng vuốt mèo cào đến mức khiến tim anh ngứa ngáy, sốt ruột, chỉ hận không thể mọc cánh lập tức bay về ôm lấy cô vào lòng.

Đại dừng bước, đề nghị với Hùng hôm nay về sớm thôi, mai lại đi tiếp.

Hùng vẫn chưa muốn xuống núi vì thấy ít đồ quá, nói muốn đi sâu vào trong thêm một canh giờ nữa xem có gặp may không.

Nhưng Đại biết, anh không thể ở lại thêm một phút nào nữa: Không biết người vợ mới nhặt được đang ốm yếu ở nhà đã tỉnh chưa, đã ăn cơm chưa, hay là lại ngất đi rồi.

Hùng thấy anh thật lòng bồn chồn không muốn đi nữa, đành tặc lưỡi nói:

“Đại, thôi được rồi về thì về. Vậy tối nay chúng ta ăn cơm cùng nhau nhé? Anh em mình nướng một con thỏ béo, hầm một con gà với nấm, mang đến nhà thằng Trụ nhậu một bữa? Hôm qua mày không đến, tụi tao cũng không nỡ uống vò rượu nếp đó, bảo là đợi mày đến uống chung mới đã, mới trọn vẹn!”

Hai người bắt đầu quay đầu đi xuống núi, Đại vừa đi vừa uể oải trả lời để từ chối khéo:

“Thôi, mấy hôm nay tao cứ thấy sức lực trong người không đủ, tay chân bủn rủn, không biết có phải do trời nắng nóng quá, mồ hôi ra nhiều mất nước nên người hơi đuối không.”

Hùng nghe vậy thì ngẩn người, mắt tròn mắt dẹt: “Đại, mày nói đùa cái gì thế? Con trâu mộng như mày mà thấy hơi đuối sức á? Không thể nào? Trong làng mình mày là người khỏe nhất, vác tạ thóc đi băng băng, sao lại có cảm giác này được? Hay là mai xuống núi tìm thầy lang bắt mạch xem sao, nhỡ đâu mắc bệnh gì hiểm nghèo?”

Đại nhếch mép cười trừ, anh làm gì có bệnh tật gì!

Nếu có bệnh, thì đó cũng là “tâm bệnh”, bệnh tương tư vợ mới cưới mà thôi!

“Không cần, không cần đâu, tốn kém lắm. Tao nghĩ qua mấy hôm nữa trời mát mẻ hơn, nghỉ ngơi chút chắc là sẽ khỏe lại như vâm ngay ấy mà.”

Hùng lại lắc đầu không đồng tình, vẻ mặt nghiêm trọng:

“Đại, chuyện sức khỏe không thể xem thường được đâu. Anh em mình đều là trai ế sống một mình, không ai chăm sóc, lỡ bệnh thật nằm xuống đó thì phiền phức, khổ sở lắm. Mày có thấy bác Hoàng thợ mộc trong làng không? Trước đây bác ấy khỏe mạnh biết bao, chỉ vì chủ quan ngã gãy một chân mà không chữa kỹ, thành người tàn phế, đến vợ cũng chán bỏ đi, giờ thì bữa đói bữa no lay lắt qua ngày, nhìn mà cám cảnh.”

Đại biết người anh em có ý tốt, lo lắng cho mình. Trong cái làng nghèo này, trai ế vợ đâu chỉ có mười hay tám người?

Lúc còn trẻ khỏe, sống độc thân ngoài việc đêm về cô đơn nhớ vợ đến phát điên ra thì cũng không có gì to tát, vẫn tự lo được. Nhưng đến khi về già, ốm đau bệnh tật, có trai ế nào được sống yên ổn, sung sướng đâu? Toàn chết dần chết mòn trong cô độc.

Ý nghĩ này vừa lóe lên, nỗi sợ hãi mơ hồ khiến bước chân của Đại càng nhanh hơn, như muốn chạy đua với thời gian.

Anh nhất định phải giữ được vợ, bằng mọi giá phải để cô ấy ở bên cạnh mình. Sau này anh không muốn sống lủi thủi một mình, đối diện với bốn bức tường lạnh lẽo nữa!

Hùng thấy Đại đi nhanh như chạy, thở không ra hơi cũng vội vàng đuổi theo: “Đại, từ từ thôi, đi nhanh thế làm gì như ma đuổi vậy?”

Thấy mình quả thật có hơi vội vàng lộ liễu, sợ người anh em sinh nghi. Lỡ như để người ta biết anh nhặt được một cô vợ xinh đẹp từ trên trời rơi xuống, mà cô vợ này còn chưa đồng ý ở lại, thì sấm sét sẽ nổ ra, phiền phức to.

Đại biết mình ngoại hình thô kệch, trông rất bình thường, thậm chí hơi dữ tớn. Trong làng có mấy gã trai ế còn khéo miệng, đẹp mã hơn anh nhiều. Mà anh cũng biết thừa, con gái thường ham sắc, thích lời đường mật. Lỡ như để cô gái ấy bị gã nào đẹp trai, dẻo mỏ hơn dụ dỗ mất thì anh toi đời, mất cả chì lẫn chài.

Thế là anh cố tình đi chậm lại, giả vờ càu nhàu: “Sao mày cứ lề mề như đàn bà thế? Đi đứng chậm chạp. Về nhà sớm một chút, tranh thủ lúc trời chưa tối hẳn ra vườn rau tưới ít nước, bắt sâu không tốt hơn à?”

Hùng biết người anh em này của mình bản tính siêng năng, cần cù, chỉ là quá thật thà đến mức ngốc nghếch, nghe vậy bĩu môi nói:

“Mày còn lo cái vườn rau đó làm gì? Đồ trong vườn đó, gần như đều chui vào bụng vợ chồng thằng em trai mày hết rồi, cần gì mày phải vất vả chăm bón như vậy? Nó đã thành gia lập thất rồi, chẳng lẽ còn cần mày giúp đỡ, bao bọc mọi việc từ miếng ăn đến cái mặc sao?”

Nếu là trước đây, Đại nhất định sẽ cười xòa nói: Giúp được chút nào hay chút đó, lỡ sau này mình không lấy được vợ, về già cô độc còn phải nhờ cháu trai cháu gái chăm sóc, hương khói.

Dù bây giờ cháu trai cháu gái còn chưa thấy tăm hơi đâu, nhưng Đại vẫn sẽ nghĩ lo xa như vậy.

Nhưng bây giờ anh không nghĩ thế nữa, tư duy đã thay đổi hoàn toàn. Phải trồng rau thật tốt, nuôi gà thật béo thì vợ mình mới có cái ngon mà ăn chứ. Ngày nào cũng ăn đồ khô khốc hay thịt thú rừng mãi cũng sẽ ngán, phải có rau xanh mới mát ruột.

“Thật ra tao cũng phải ăn mà, nếu rau mà chết khô, chẳng phải tao cũng không có gì ăn sao? Về thằng Tú, tao cũng nói thẳng với nó rồi, sau này nó phải tự gánh vác gia đình của nó, tao cũng phải lo cho cuộc sống riêng, phải nuôi vợ sinh con rồi, không thể lo mãi được!”

Hùng nghe thấy tư tưởng tiến bộ này thì lập tức vỗ đùi tán thành: “Thế mới phải chứ! Mày nghĩ thông suốt được là tốt. Nếu không phải hai ông bà già nhà tao cứ bệnh tật uống thuốc suốt, tao cũng sớm đã có suy nghĩ tích cóp này rồi. Giờ em trai tao cũng mười bảy rồi, vài năm nữa cũng phải lấy vợ, tốn kém lắm. Tao mà có năng lực, sức khỏe và điều kiện có nhà riêng như mày, sớm đã nghĩ cho bản thân mình rồi, đâu như mày không vì em trai thì cũng vì em gái, khiến mình vất vả, thiệt thòi như vậy bao năm nay.”

Đại không phải không biết mình đã vì em trai em gái mà hy sinh, bỏ ra bao nhiêu công sức và tuổi xuân, nhưng nghĩ đến nỗi lo đau đáu của cha ngày xưa, đến dáng vẻ mẹ lâm chung không nhắm được mắt vì lo cho các em nhỏ, anh còn có thể làm sao khác được?

Mẹ ruột không thích mình, đến lúc chết vẫn lạnh nhạt không thích mình, Đại hiểu. Dù sao cũng vì mang thai anh ngoài ý muốn, mẹ mới cam chịu ở lại cái làng nghèo rách nát này, chôn vùi tuổi xuân, nên bà hận anh cũng là điều dễ hiểu. Chỉ là, bà không thích anh, nhưng anh cũng là con trai do bà dứt ruột đẻ ra, là anh trai cả của các em, máu mủ ruột rà sao có thể dửng dưng không lo cho họ?

“Không sao, dù sao chúng nó cũng thành gia lập thất, yên bề gia thất cả rồi, sau này tao cũng nhàn cái thân hơn. Mày cũng đừng lo quá, tao thấy sức khỏe mẹ mày dạo này khá hơn nhiều rồi, có lẽ sang năm là khỏi bệnh hẳn, lúc đó mày ráng cày cuốc kiếm tiền ra ngoài núi cưới một cô vợ hiền về mà đỡ đần.”

Hùng nghĩ đến hoàn cảnh nhà mình, nghèo rớt mồng tơi, không có nổi mười quan bạc lận lưng thì đi đâu mà cưới vợ? Bây giờ trong nhà quanh năm chạy ăn từng bữa, kiếm đủ gạo đã là không dễ, lấy đâu ra mười quan sính lễ?

Anh ta thầm thở dài sườn sượt rồi nói với giọng mơ mộng: “Đại à, nếu thật sự có phép màu như thằng Đẩu nói, trời thương tình cho tao một cô vợ từ trên trời rơi xuống ngay trước sân nhà, thì tao hứa sẽ chiều chuộng, cung phụng cô ấy mọi thứ, cô ấy muốn gì tao chiều nấy, chỉ cần cô ấy chịu ở lại làm vợ, sinh con đẻ cái cho tao là đủ mãn nguyện lắm rồi!”

Lời này của Hùng vừa thốt ra, Đại lập tức cảnh giác cao độ, tim đập thình thịch.

Anh thật sự đã nhặt được một cô vợ từ trên trời rơi xuống như thế, chuyện tày trời này tuyệt đối không thể để ai biết được, nhất là đám trai ế trong làng!

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc