Quỳnh sau khi ăn no uống đủ, gắng gượng lê cái thân thể nặng trịch đi lại một hồi lâu mới cay đắng chấp nhận sự thật phũ phàng là hiện tại không thể trốn thoát.
Sau đó cảm thấy thân thể dính dấp mồ hôi và bụi bẩn rất khó chịu, ngứa ngáy, cô bèn múc ít nước trong chum, lấy khăn lau qua loa rồi vì quá mệt mà lại leo lên phản ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Vừa mở mắt, lờ mờ chưa định thần, lại thấy ngay gương mặt to lớn lù lù, đen sạm của tên tội phạm hiếp dâm đang cúi sát xuống, cô hoảng hồn, phản xạ tự nhiên lập tức hét lên thất thanh: “A... Cứu...”
Đại nhanh như cắt bước một bước dài lao tới, cánh tay rắn chắc như gọng kìm vươn ra ôm chầm lấy người cô vào lòng, ngay sau đó đè cô xuống đặt lên phản, bàn tay to lớn kia còn nhanh hơn bịt chặt lấy cái miệng nhỏ đang định la làng của cô vợ.
“Ư... ưm... buông...” Đại bịt rất chặt, gân tay nổi lên, sợ tiếng la thất thanh của cô vợ sẽ gọi hàng xóm hay người qua đường đến thì hỏng bét.
Chỉ là anh bịt càng chặt, Quỳnh càng hoảng loạn, không chịu thua mà giãy giụa kịch liệt, chân tay đấm đá loạn xạ cố gắng thoát khỏi vòng tay cứng như thép của gã vũ phu này.
Cô gào thét đến kiệt sức, mặt đỏ tía tai mà không phát ra được một âm thanh nào rõ ràng, gã vũ phu này tay to như cái quạt nan bịt quá chặt, mũi và miệng cô đều bị che kín, cô sắp bị anh ta làm cho ngạt thở đến chết rồi.
Con mẹ nó!
Đây là muốn giết người diệt khẩu sao?
Không được, cứ tiếp tục thế này, cô sẽ thật sự bị gã vũ phu ngu ngốc này bịt miệng đến chết ngạt trước khi kịp trốn thoát.
Lúc này, đứng giữa ranh giới sự sống và cái chết, Quỳnh lại chẳng còn nghĩ đến chuyện mình luôn miệng đòi chết lúc trước nữa.
Để không bị ngạt thở, bản năng sinh tồn mãnh liệt đã trỗi dậy.
Quỳnh đảo mắt liên tục tìm cách, cô ngừng la hét, mà thè lưỡi ra, liếm một đường dài vào lòng bàn tay thô ráp đang bịt miệng mình.
Lưỡi vừa cong lên chạm vào da thịt, một mùi mồ hôi mặn chát, hăng hắc xộc vào khoang miệng khiến cô suýt nữa thì nôn thốc nôn tháo ra ngay tại chỗ.
Tổ cha nó!
Tay của con trâu điên này làm cái gì mà kinh thế? Có phải là vừa đi vệ sinh hay bốc phân xong không thèm rửa không vậy? Nếu không sao có thể thối và mặn như thế?
Đại đang căng thẳng bỗng cảm nhận được hơi nóng ẩm ướt và cảm giác nhồn nhột lạ lẫm trong lòng bàn tay, lại thêm thân thể mềm mại, thơm tho trong lòng thỉnh thoảng lại cựa quậy cọ vào đùi anh, cảm giác đó như có dòng điện chạy qua, cào vào tim gan, khiến một luồng hơi nóng hừng hực từ dưới thân xộc thẳng lên não, làm anh đờ đẫn.
“Vợ ơi, em hứa với tôi là ngoan ngoãn không la nữa, tôi sẽ thả em ra ngay.” Đại tuy thật thà, chất phác nhưng không ngốc đến mức thả ngay khi cô còn đang kích động.
Để giữ mạng, hít thở không khí, Quỳnh nghe xong gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, đóng vai một kẻ phản bội khuất phục, nhưng trong lòng lại điên cuồng chửi rủa: Tên tội phạm hiếp dâm chết tiệt, đồ ở bẩn, còn không mau bỏ cái tay thối tha ra, bà sắp bị mày bịt chết rồi, lát nữa xem bà hồi phục công lực đánh chết mày thế nào!
Đại thấy vợ nhỏ gật đầu đồng ý, ánh mắt có vẻ đã bình tĩnh hơn, lập tức vui mừng thả tay ra. Ai ngờ tay vừa mới rời khỏi miệng chưa được một gang tấc.
Quỳnh không nói hai lời, nhanh như chớp túm lấy bàn tay đó rồi há miệng cắn một phát thật mạnh, ngập răng vào phần thịt mềm để hả cơn giận ngùn ngụt trong lòng.
“Á!” Đại khẽ rên một tiếng nhưng không rụt tay lại.
Dáng vẻ hung dữ, xù lông này của Quỳnh không những không làm Đại tức giận, ngược lại anh còn cảm thấy vợ lúc này tràn đầy sức sống, càng thú vị và đáng yêu hơn cái vẻ ốm yếu lúc trước.
Đại vốn còn lo vợ của mình trông yếu ớt, mong manh như ngọn đèn trước gió sắp chết thế này sẽ khó nuôi, khó chiều, nhưng lúc này dáng vẻ nhe nanh múa vuốt như con hổ con của Quỳnh lại khiến anh vô cùng vui sướng và yên tâm. Khỏe thế này là tốt!
Anh biết vợ nhỏ đang tức giận, càng biết tối qua cô đã bị mình suýt nữa phá thân trong cơn mê man, trong lòng cô chắc chắn phẫn nộ và tủi nhục.
Vì vậy anh quyết định cắn răng chịu đau để Quỳnh cắn, chỉ cần cô trút được giận, dù có bị cắn nát mấy miếng thịt cũng không sao, da anh dày lắm.
“Vợ à, em cứ cắn đi, cắn mạnh vào, chỉ cần em hết giận, tôi sẽ cho em cắn thỏa thích, tay chân hay chỗ nào cũng được.”
Cho cô cắn thỏa thích?
Khốn kiếp! Coi thường bà đây hả?
Mà bà đây đâu phải là chó đâu mà thích cắn người!
Nghĩ đến cái vị mặn chát và mùi hôi thối nồng nặc từ lòng bàn tay kia đang lan trong miệng, Quỳnh cuối cùng cũng không kìm được nữa, buông tay anh ra và nôn khan: “Oẹ...”
“Vợ, vợ ơi em sao thế? Có phải không khỏe ở đâu không? Sao lại nôn rồi?” Đại cuống quýt vuốt lưng cô.
Cô còn có thể sao nữa?
Không phải là bị cái tay bẩn thỉu của anh ta làm cho thối đến mức nôn ra sao?
Quỳnh vừa gạt tay anh ra vừa đánh vừa chửi:
“Ai là vợ anh, ai là vợ anh hả, cái đồ tội phạm hiếp dâm, đồ ở dơ! Xem bà đây cắn chết anh, đánh chết anh cho rồi, cho anh bắt nạt tôi, cho anh dám bắt nạt bà này...”
Nhìn người đàn ông to lớn như con gấu nâu, có vẻ mặt trung hậu thật thà, nhưng thực chất hành động lại chẳng phải người tốt đẹp gì, cơn giận của Quỳnh càng bùng lên dữ dội. Cô buông tay ra, hai tay nắm chặt thành nắm đấm vung lên đấm thùm thụp vào ngực, vào vai Đại như mưa rào.
Mẹ kiếp!
Bà đây đường đường là nữ cường nhân, lại bị một tên nhà quê cổ hủ, hôi hám thế này giam cầm sao?
Quỳnh nghĩ mãi không thông, uất ức trào nước mắt. Cô là nữ bá vương của làng Trúc, hô mưa gọi gió, lại suýt nữa bị một gã đàn ông quê mùa như vậy chiếm đoạt đời con gái! Tuy cô là người hiện đại, không quá bảo thủ phong kiến về phương diện trinh tiết này, nhưng cũng không thể chấp nhận việc chung đụng xác thịt với một gã vũ phu mà mình không hề có tình cảm.
Càng nghĩ càng tức, càng tức lại càng muốn đánh chết người đàn ông đang trơ mắt ếch nhìn mình trước mặt.
Đại cũng ấm ức, trong lòng thầm kêu oan: Rõ ràng anh chưa làm gì cả mà, đã dừng lại đúng lúc rồi, sao lại bị đóng mác tội phạm hiếp dâm nặng nề thế. Nhưng dù sao anh cũng đã doạ vợ sợ khiếp vía, thôi thì cứ để cô ấy trút giận lên người mình vậy, dù sao nắm đấm của cô như gãi ngứa, cũng không đau.
Ngược lại, Đại còn lo bàn tay nhỏ nhắn, da thịt mềm mại của vợ nhỏ đấm vào cơ bắp cứng ngắc của anh, đấm nhiều có khi lại làm sưng, đau tay cô thì khổ.
“Không đau, không đau, vợ cứ đánh đi, tôi da dày thịt béo thật sự không đau đâu, chỉ cần em không giận là được. Em đừng giận nữa được không? Em mà giận quá hại gan hỏng người, ốm ra đấy thì ai sinh cho tôi một cu con nối dõi đây?”
Đại lúc này rất xót xa cho vợ, anh tưởng nói những lời an ủi, hứa hẹn về tương lai con cái như vậy vợ nhỏ sẽ cảm động mà hả giận.
Nhưng nào ngờ, Quỳnh vừa nghe đến mấy chữ “sinh một cu con”, lập tức như bị sét đánh, “bịch” một tiếng ngã ngửa ra phản, tuyệt vọng ngửa mặt lên trời than khóc:
“Trời ơi, ông làm ơn làm phước cứ để con chết thêm lần nữa cho rồi! Con không muốn sống cái kiếp đẻ mướn này đâu!”
Tình huống thay đổi đột ngột khiến Đại giật mình thon thót, anh tưởng cô nghĩ quẩn, lao tới ôm chặt lấy Quỳnh ghì vào lòng:
“Không được, vợ không được chết! Tuyệt đối không được! Ông trời ông không được cướp vợ của tôi đi! Ông mà dám cướp cô ấy đi, tôi đốt miếu, tôi liều mạng với ông!”
Quỳnh đang bi phẫn trong lòng, bị cái ôm như gọng kìm siết chặt đến khó thở, nghe anh nói những lời ngang ngược vậy lại tức điên, nghiến răng dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh Đại ra:
“Đồ hiếp dâm, đồ thần kinh, cút xéo cho bà! Bà muốn về, bà muốn đi tìm ông trời nói lý lẽ cho ra ngô ra khoai! Tao đường đường là một thanh niên tốt, công dân gương mẫu, từ trước đến nay không dám làm chuyện trộm gà bắt chó, càng chưa từng làm chuyện hại nước hại dân. Ngoài việc thỉnh thoảng trêu ghẹo, tán tỉnh vài câu với hai anh chàng đẹp trai ra, tao thật sự là người rất đứng đắn, tại sao ông trời lại khiến tao thảm hại, rơi vào tay tên ngốc này đến mức này? Cút! Cút ngay! Tao phải đi tìm ông ta phân xử!”
Vợ cứ mở miệng ra là chửi bới loạn xạ, vì cô đang tức giận nên anh nhẫn nhịn để mặc cho cô chửi, hơn nữa anh cũng đang áy náy vì tối qua đã quá đáng, suýt chút nữa làm tổn thương cô.
Nhưng lúc này vợ nhỏ nói thà chết chứ không chịu ở lại làm vợ anh, còn liên tục mắng nhiếc anh là kẻ hiếp dâm đê tiện, điểm này lòng tự trọng của Đại không thể chấp nhận được:
“Vợ ơi, tôi oan quá, tôi không phải là kẻ hiếp dâm!”
Bị Đại cao gần một mét chín, thân hình hộ pháp, tay chân dài ngoằng ôm chặt trong lòng như ôm gối ôm, Quỳnh với chiều cao khiêm tốn khoảng một mét sáu không thể nào thoát ra được, chỉ đành bất lực chửi rủa:
“Anh không phải kẻ hiếp dâm thì là cái giống gì? Dám nhân lúc tôi bệnh tật, mê man không biết gì mà đè tôi ra định chiếm đoạt tôi, anh chính là một tên hiếp dâm đê tiện từ đầu đến chân, tôi phải đi lên huyện tố cáo anh bỏ tù mọt gông!”
“Không phải vẫn chưa làm gì, chưa đi đến bước cuối cùng sao?” Đại cố gắng bào chữa yếu ớt.
“Hiếp dâm không thành cũng là tội hiếp dâm, ý định của anh đã là phạm tội rồi, anh là thằng tồi, đồ cặn bã của xã hội!”
Đại nghe những lời buộc tội đanh thép này thì không cho là đúng, cảm thấy vợ nhỏ của mình có lẽ đầu óc vẫn chưa tỉnh táo do sốt, có người chồng nào mà không ân ái, gần gũi với vợ mình chứ? Đó là lẽ thường tình của tạo hóa mà.
Nếu vợ e thẹn, ngại ngùng không muốn, lẽ nào chuyện này người chồng không thể tự quyết, chủ động được sao?
Sợ vợ nhỏ ghi hận mình sâu sắc, Đại đành xuống nước giải thích:
“Vợ ơi, em là do tôi vớt từ dưới sông lên, là tôi cứu mạng em, theo lý thì em chính là vợ của tôi rồi. Vợ chồng đóng cửa bảo nhau sinh con đẻ cái, sao lại thành kẻ hiếp dâm được? Trong sách thánh hiền còn nói ơn cứu mạng phải lấy thân báo đáp, em mà đi tố cáo, quan phủ còn phán em tội vong ân bội nghĩa, biết ơn không báo đáp đấy!”
Quỳnh thấy anh ta lại lôi mớ lý lẽ cùn của kẻ ít học ra nói nhảm, lập tức đưa tay ra véo mạnh vào hông Đại một cái đau điếng:
“Đồ khốn! Anh là đồ khốn nạn! Anh cứu tôi, tôi cảm ơn, tôi trả tiền, nhưng ai quy định tôi phải làm vợ anh? Anh không biết luật hôn nhân là phải tự nguyện, xuất phát từ tình yêu hai phía sao? Anh đang ép hôn đấy!”
Đại bị véo vào chỗ hiểm đến nhăn mặt, xuýt xoa nhưng vẫn vô cùng oan ức nhìn cô: “Vợ ơi, tôi đâu có bị ép, tôi thật sự là tự nguyện lấy em mà, tôi thích em thật lòng đấy.”