Nhặt Tiên Nữ Về Làm Vợ

Chương 46: Lời đồn tai hại

Trước Sau

break

Tuy ở trong làng này, giới hạn nam nữ không khắt khe như ở thành thị hay những gia đình lễ giáo, nhưng bảo một cô gái trẻ mới về làm dâu đi cạo gió, đụng chạm vào da thịt cho một người đàn ông lớn tuổi là dượng của chồng thì cũng hơi kỳ.

“Cô ơi, việc này... Cháu làm không tiện lắm.” Quỳnh ngập ngừng từ chối khéo.

Bấy giờ bà Cúc mới nhận ra mình đã quá vội vàng, xuề xòa cười:

“Đúng đúng, là do cô nóng vội quá, quên mất ý tứ. Này cháu dâu, hay là cháu dạy cho cô cách này được không? Dượng của Đại vốn sức khoẻ đã yếu, lần này đổ bệnh trông lại càng tiều tuỵ hơn, uống thuốc mãi không đỡ. Cháu có thể giúp cô dạy cô cách làm được không?”

Cô nói ra chẳng phải là muốn giúp bà ấy sao? Bà Cúc này thật lòng thương chồng, Quỳnh cũng muốn giúp.

Quỳnh đáp: “Cô đừng lo, cái này đơn giản lắm. Cháu đi lấy cái bát sành và ít mỡ, rồi làm mẫu trên lưng anh Đại cho cô xem. Cách này dễ học lắm, ai cũng làm được, cô học một lần rồi về thử cho dượng xem sao.”

Người trong làng, một năm có ai mà không bị trúng gió, cảm mạo đôi lần? Nếu học được cách này thì tốt quá rồi, đỡ tốn tiền thuốc men.

Bà Cúc vội giục: “Vậy thì tốt quá, cháu dâu, cô cảm ơn cháu trước nhé. Mày nhanh lên đi.”

Cạo gió thực ra rất đơn giản, trước đây Quỳnh đã từng cạo gió cho bà nội của mình rất nhiều lần mỗi khi trái gió trở trời.

Đại ngoan ngoãn cởi áo, để lộ tấm lưng trần rộng lớn, rám nắng. Quỳnh thoa một lớp mỡ mỏng lên lưng anh, rồi bắt đầu thao tác.

“Cô ơi, tay cầm bát phải nghiêng một góc thế này, không được dùng sức quá mạnh, mạnh quá sẽ làm rách da gây đau rát, nhưng nhẹ quá cũng không được, nhẹ quá thì gió độc không ra được... Cô xem, miết đều tay từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài... Lực tay vừa phải là màu đỏ sẫm sẽ hiện lên ngay...”

Đại ngày nào cũng lặn lội trong núi sâu, ngâm mình dưới nước suối, khí ẩm và gió lạnh trong người đương nhiên tích tụ rất nặng. Chỉ vài đường cạo của Quỳnh, lưng anh đã đỏ ửng lên, rồi chuyển sang màu tím bầm ở dọc sống lưng.

“Ôi chao, tím ngắt thế kia! Thằng Đại này trúng gió nặng đấy!” Bà Cúc chăm chú nhìn, trầm trồ.

Sau khi bà Cúc đã nhìn kỹ và gật đầu nói hiểu rồi, Quỳnh lau sạch mỡ trên lưng Đại và dặn dò thêm:

“Cô ơi, sau khi cạo gió xong, lỗ chân lông đang mở rộng, trong vòng hai giờ tuyệt đối không được tắm, không được dầm mưa hay ngồi trước gió lùa, nói chung là không để người dính nước lạnh, nếu không sẽ bị nhập tâm đấy ạ...”

Bà Cúc hấp tấp vừa đi vừa vẫy tay, vẻ mặt đầy phấn khởi như bắt được vàng: “Biết rồi, biết rồi, cô nhớ rồi. Cô về làm cho dượng mày ngay đây. Cảm ơn cháu dâu nhé!”

Khi bà Cúc vừa đi khuất, Đại mặc lại áo, cảm thấy người nhẹ nhõm hẳn, anh nhìn Quỳnh với ánh mắt đầy ngưỡng mộ và yêu thương: “Vợ ơi, em giỏi thật đấy! Cái gì em cũng biết. Lấy được em đúng là phúc ba đời nhà anh.”

Kiến thức thường thức mà hầu hết người lớn và trẻ con ở nông thôn kiếp trước đều biết, đến đây cô lại được xem như bậc thầy y thuật?

Đây có lẽ là đặc quyền của người xuyên không chăng?

Trong phút chốc, Quỳnh cảm thấy vô cùng đắc ý, hất cằm lên: “Đương nhiên rồi, anh cũng không xem con Quỳnh này là ai chứ? Tôi còn nhiều ngón nghề chưa trổ ra đâu.”

Hai người vừa định ra ngoài vườn thì lại nghe tiếng người ồn ào trước cổng.

“Ối, đây có phải chị dâu mới không? Trông xinh quá, anh cả có phúc thật đấy, thảo nào giấu kỹ thế.”

Vợ chồng Văn Tú và Thị Mai đã đến. Văn Tú vừa bước vào đã cất giọng mỉa mai, đôi mắt lấm lét nhìn Quỳnh từ đầu đến chân.

Đại thấy em trai mình nói năng với thái độ khinh khỉnh, thiếu tôn trọng như vậy, trong lòng có chút không vui, nhưng vẫn nén giận hỏi ngay:

“Tú, hai vợ chồng mày đến đây giờ này làm gì? Không ra đồng à?”

Văn Tú liếc nhìn Quỳnh xinh đẹp, da trắng bóc đang đứng cạnh anh trai cục mịch với ánh mắt đầy ghen tị. Tại sao anh cả nghèo rớt mồng tơi lại cưới được một người vợ đẹp như tiên nữ vậy? Còn mình thì vớ phải mụ vợ vừa đen vừa thô?

Ấm ức trong lòng một hồi lâu, sự đố kỵ che mờ lý trí, anh ta mới lên tiếng hỏi gằn: “Anh cả, anh định giữ ả gái hoang này lại à? Anh không sợ đen đủi sao?”

Thấy em trai mình thốt ra những lời xúc phạm, tỏ thái độ thù địch với vợ, sắc mặt Đại lập tức thay đổi, nghiêm nghị hẳn: “Tú, mày nói gì vậy? Ăn nói cho cẩn thận! Đây là chị dâu của mày, gái hoang nào ở đây?”

Một người đàn bà không ai thèm lấy, trôi sông lạc chợ mà lại muốn làm chị dâu của mình ư?

Văn Tú nhếch mép cười khẩy, tỏ vẻ khinh bỉ tột độ:

“Chị dâu? Anh cả, anh lại muốn lấy cái người đàn bà sát chồng sát con này về làm chị dâu của em sao? Anh cả, anh có bị điên không? Anh muốn cả cái nhà họ Trần này tuyệt tự à?”

Sát chồng sát con?

Đại ngây người nhìn em trai mình như nhìn người xa lạ: “Tú, mày nói linh tinh gì thế? Sát chồng, sát con là sao? Mày nghe ai nói bậy bạ vậy? Ai đồn những lời thất đức này?”

Chẳng lẽ anh cả của mình vẫn chưa biết chuyện này? Hay là bị con hồ ly tinh này mê hoặc đến mụ mị rồi?

Văn Tú đảo mắt, thầm nghĩ: Không thể nào? Chuyện này không phải do chính anh cả nói ra sao?

“Anh cả, anh giả vờ hồ đồ làm gì? Không phải chính anh nói người đàn bà này chồng chết, vì không có con nên bị nhà chồng ghét bỏ gả đi sao? Đã làm chồng chết, gả vào nhà người ta mấy năm không có con, không phải sát chồng sát con, là loại đàn bà độc địa thì là gì?”

Cái gì?

Trong làng lại đồn đại, thêu dệt về vợ mình như vậy sao?

Vợ mình đến bây giờ vẫn còn là một cô gái trong trắng, anh còn chưa dám động vào!

Cô ấy làm gì có chồng, có con để mà sát?

Anh chỉ nói với mọi người qua loa rằng vợ mình từ nhỏ đã chạy nạn, bị gả vào nhà người ta làm vợ, nhưng người chồng đó vốn dĩ là kẻ bệnh tật ốm yếu, cô ấy về nhà chưa đầy một năm thì anh ta đã qua đời, sao lại thành ra cô ấy sát chồng?

Chuyện sát con lại càng vô căn cứ, người chồng đó bệnh sắp chết, làm gì có sức mà sinh con?

“Tú, mày nghe cho rõ đây. Chị dâu mày và người đàn ông đó chưa từng chung sống như vợ chồng, chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa để xung hỉ thôi. Lấy đâu ra chuyện sát chồng sát con, mày đừng nói bậy nữa, làm hỏng danh dự của chị dâu. Sau này, đây là chị dâu của mày, hai vợ chồng mày phải nghe lời chị ấy, chị cả như mẹ đấy! Phải biết tôn trọng chị ấy!”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc