Lúc Quỳnh tỉnh dậy thì trời đã sáng rõ, ánh nắng xuyên qua khe cửa chiếu thành vệt dài trên nền đất. Cô mở mắt ra, sờ sang bên cạnh đã lạnh ngắt, không thấy gã trâu đất đâu nữa.
Nghe tiếng động sột soạt trong nhà, Đại từ bếp chạy vội vàng bước vào, khuôn mặt to lớn đen nhẻm đẫm mồ hôi nhưng rạng rỡ: “Em tỉnh rồi à? Ngủ ngon không? Anh nấu cháo loãng rồi, em ra chiên bánh giúp anh được không? Anh pha bột rồi nhưng sợ làm cháy.”
Sáng sớm đã cười tươi như hoa nở vậy, người đàn ông này nhặt được vàng chắc? Hay là đêm qua mơ thấy mộng đẹp gì?
Quỳnh nghĩ đến sự vô lại, dai như đỉa của anh ta tối qua, cô ngoảnh mặt đi, bĩu môi không thèm để ý đến anh mà xuống giường xỏ dép.
Vẫn là cháo gạo xấu nấu loãng, nhưng Đại đã kho thêm một bát thịt thỏ thơm phức, màu sắc đậm đà.
Vừa vào bếp đã ngửi thấy mùi thơm của thịt và gia vị, tuy biết tay nghề nêm nếm của anh cũng thường thôi, hay bị mặn nhạt thất thường, nhưng trong thời buổi cơm không đủ ăn này, có thịt là quý lắm rồi. Quỳnh cũng không thể kén chọn nhiều, để không lãng phí nguyên liệu, cô dặn dò: “Sau này để tôi nấu nướng. Anh cứ lo việc đồng áng, săn bắn là được.”
Quỳnh chê tay nghề của anh không tốt đây mà.
Nhưng mà, phải công nhận món ăn vợ nấu đúng là ngon thật, vẫn là những thứ đó mà qua tay cô lại đậm đà hẳn.
Đại gật đầu với vẻ mặt hạnh phúc: “Được, nghe vợ tất.”
Quỳnh chiên bánh xong, những chiếc bánh vàng ruộm, giòn tan được bưng ra chiếc bàn đá trong sân. Đang định vào bếp lấy bát đũa để gọi Đại đang cuốc đất xới cỏ ở vườn sau vào ăn cơm thì cánh cổng tre kẽo kẹt mở ra, một người phụ nữ đẩy cửa bước vào:
“Cháu là người vợ mà thằng Đại cứu về đấy à? Đâu, để cô xem mặt mũi nào.”
Người phụ nữ trước mặt khoảng bốn mươi tuổi, ăn mặc giản dị kiểu nhà nông, da ngăm đen bóng, mắt to sắc sảo, dáng người cao lớn vạm vỡ như đàn ông, giọng nói vang như chuông đồng.
Quỳnh liếc nhìn bà ta một cái, đánh giá sơ bộ rồi gật đầu lễ phép: “Cháu là Quỳnh.”
Người phụ nữ không nói không rằng, lập tức đi một vòng quanh Quỳnh để quan sát từ đầu đến chân như xem gia súc, rồi bất ngờ một tay kéo cô lại, một tay sờ nắn bắp tay, sờ xuống hông, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Ừm, khung xương nhỏ nhưng chắc chắn, không tệ, không tệ... Vừa chắc người, mông cũng không nhỏ, ngực cũng nở nang...”
Trời đất ơi!
Một người phụ nữ vừa vào cửa đã sàm sỡ như vậy...
Còn nói cái gì mà mông với ngực...
Thánh thần thiên địa ơi! Cái làng này ai cũng kì quái thế sao?
Quỳnh rùng mình một cái, nổi cả da gà: Người phụ nữ này trông thô kệch như đàn ông, chẳng lẽ bà ta thích phụ nữ sao? Mẹ ơi, bà muốn làm les thì làm, tìm người khác mà làm, chứ tôi đây không phải nhé! Tôi không có hứng thú với bà đâu!
Không ngờ sức của người phụ nữ này lại lớn đến vậy, tay như kìm sắt, Quỳnh muốn gỡ ra mà cũng không được.
Quỳnh lập tức nổi giận, hất tay bà ta ra: “Bà làm gì vậy? Đàn bà con gái mà sờ mó lung tung, không biết xấu hổ à! Buông tôi ra!”
Người phụ nữ dường như không nghe thấy lời mắng mỏ của Quỳnh, cũng chẳng hề giận, cứ gật đầu lia lịa rồi gọi lớn vào trong nhà: “Đại! Đại ơi! Ra mà xem vợ mày này!”
Đại vốn đã định vào ăn cơm, nghe tiếng gọi thất thanh thì vác cuốc chạy ra sân, thấy cảnh tượng này vội nói: “Cô Cúc! Cô làm gì vậy? Mau buông Quỳnh ra, cô làm cô ấy sợ đấy.”
Người phụ nữ tên Cúc cười ha hả, vỗ vai Đại một cái bốp:
“Đại, mày có mắt nhìn đấy! Khá lắm! Hôm qua cô đi lên trấn mua thuốc, tối về mới nghe người ta kháo nhau mày cưới được vợ. Ừm, nhìn kỹ thì không tệ. Sáng nay cô đi ngang qua giếng nước nghe bà góa họ Điền chửi đổng, nói mày nhặt về một con gà ốm tong teo không biết đẻ trứng, nhưng cô nắn thử rồi, thấy cái mông của cháu dâu thế này, chắc chắn là dễ sinh dễ đẻ, mắn con lắm! Lần này cuối cùng mày cũng làm được một việc đúng đắn! Người cháu dâu này, nhìn qua là biết tháo vát, cô đây ưng lắm!”
Cái gì mà bà ưng?
Tôi đây còn chưa ưng đâu nhé! Lại còn bàn chuyện đẻ trứng? Tôi là người chứ có phải gà mái đâu!
Quỳnh vừa được tự do, vội lùi lại né sang một bên, chỉnh lại quần áo, lườm Đại một cái cháy mặt, thầm nghĩ: Nhà họ Trần các người toàn hạng người gì thế này? Một người phụ nữ mà cũng muốn giở trò lưu manh, thô lỗ sao?
Đại thấy cô mình sáng sớm đã đến quan tâm, tuy cách thể hiện hơi lạ đời, vội hỏi: “Cô ăn sáng chưa ạ? Vào ăn cùng chúng cháu luôn.”
Bà Cúc chẳng khách sáo, liếc nhìn mấy chiếc bánh chiên vàng ươm trên bàn, bụng đánh trống reo lên: “Vợ mày làm đấy à? Trông ngon mắt phết.”
Đại lập tức gật đầu tự hào: “Vâng, cô ngồi xuống ăn thử đi, tay nghề của Quỳnh tốt lắm, món bánh này hôm qua cháu mới được ăn lần đầu, ăn mà thấy chưa đã thèm, sáng nay lại bảo em ấy chiên thêm. Quỳnh, em ngồi xuống ăn cùng cô đi, anh vào lấy thêm bát đũa.”
Nãy giờ toàn là hai cô cháu họ nói chuyện rôm rả, Quỳnh chỉ im lặng lắng nghe, quan sát thái độ của bà Cúc.
Tuy tính cách của bà Cúc này có phần thô lỗ, bộc trực quá mức, nhưng ánh mắt bà nhìn Đại rất ấm áp, có vẻ là người tốt, thực tâm lo lắng cho cháu mình.