Thời hạn nửa tháng mà vợ đặt ra vẫn còn hơn mười ngày nữa, tối qua Đại còn chưa được động vào một ngón tay của Quỳnh, nói gì đến chuyện kia, làm sao mà đã “ăn” được chứ?
Nhưng cho dù có “ăn” được, anh cũng sẽ không nói cho người khác biết, chuyện vợ chồng đóng cửa bảo nhau, nói ra họ sẽ nghĩ linh tinh, bàn tán không hay về vợ anh.
Dĩ nhiên, chuyện chưa “ăn” được cũng sẽ không nói, nếu không họ sẽ cười anh vô dụng, có mỡ dâng miệng mèo mà không biết hưởng!
Đại cười hề hề một cách mập mờ, cố lảng tránh: “Hì hì hì... Chú Sinh, chú cứ đùa, không có chuyện đó đâu.”
Không có chuyện đó?
Ông Sinh liếc nhìn người thanh niên toàn thân cơ bắp cuồn cuộn, nước da bánh mật khỏe khoắn:
“Trên giường cậu có một người đẹp nằm đó mà lại nói không có? Đại, cậu từ trước đến giờ đâu phải người nói dối, thế nào rồi? Khai thật với chú xem nào.”
“Chú Sinh, thật sự không có mà, thật sự không có. Cháu chỉ cứu cô ấy một lần, người cô ấy vẫn còn yếu, đang bị thương ở chân, sao cháu có thể ỷ mạnh hiếp yếu được? Tuy chúng ta là người trên núi ít chữ, nhưng không thể làm chuyện bất nghĩa, ép buộc phụ nữ như vậy chứ?”
Cái gì?
Không ép buộc?
Mấy cô vợ được mua hay được đưa lên cái vùng núi khỉ ho cò gáy này, có mấy người không bị ép, bị nhốt, bị đánh mà cam tâm tình nguyện sinh con cho đàn ông chứ?
Trong làng này có cả một đám thanh niên trai tráng ế vợ, đang thèm khát đàn bà, có mấy ai mà không muốn nếm thử mùi đời, quan tâm gì đến chuyện ép hay không ép?
Nhưng ông Sinh qua lại với Đại nhiều, biết cậu ta là người thật thà, bản tính lương thiện, không phải loại người làm bậy, chỉ là ông thấy cậu ta thật thà quá hóa ngốc nghếch?
“Đại, cậu ngốc thật đấy! Yếu với khỏe cái gì? Cậu phải nhanh chóng gạo nấu thành cơm đi, làm cho cô ta có thai, cẩn thận không cô ấy chạy mất đấy. Hơn nữa, người mình nhặt về thì là của mình, chưa kể cậu còn có ơn cứu mạng với cô ấy, đừng có dại dột mà giữ kẽ. Đại này, chú hỏi cậu một câu thật lòng, đừng giận chú nhé, chắc không phải là cậu... không biết làm “chuyện ấy” đấy chứ?”
Cái gì?
Ông ta lại nghi ngờ anh không biết cách chung chăn gối với vợ? Nghi ngờ bản lĩnh đàn ông của anh?
Đàn ông thì ai mà chẳng biết làm chuyện đó, không thầy đố mày làm nên, nhưng chuyện này là bản năng rồi!
Dù trước đây Đại anh chưa từng gần gũi phụ nữ, nhưng cảnh trai gái nô đùa, tắm chung bên bờ sông ngày hè, hay chuyện gà đạp mái anh thấy suốt...
Thấy Đại im lặng đỏ mặt, ông Sinh lại tưởng mình đoán trúng, ôn tồn khuyên nhủ như người cha chú:
“Đại à, cậu không thể ngốc mãi thế được. Phụ nữ mà đã trao thân gửi phận, sinh con đẻ cái cho mình rồi thì tâm trí sẽ ổn định, coi chồng con là nhất, mới an phận ở lại với cậu. Cậu đừng như chú đây, bất tài vô dụng, nghèo quá, cả đời còn chẳng cưới nổi một người vợ, giờ già rồi lủi thủi một mình.”
Anh không ngốc! Anh biết thừa chứ!
Anh đương nhiên biết phải để vợ nhỏ sinh cho mình đứa con thì cô mới yên lòng làm vợ anh, gắn bó với ngôi nhà này, anh sẽ không phải sống độc thân cả đời như chú Sinh.
Chỉ là, vợ nhỏ của anh dường như không giống những người phụ nữ khác trong làng. Cô ấy mạnh mẽ, dữ dằn và có cái gì đó rất khó nắm bắt.
Đêm đó chỉ suýt nữa phá thân cô mà còn bị cô đánh mắng bao nhiêu ngày, nếu làm thật, dùng sức ép buộc thì chắc cái con dao rựa kia không chỉ chém vào bậu cửa đâu, mà chém vào cổ anh mất.
Vợ anh nổi điên sẽ chém người, anh không dám ép buộc cô. Hơn nữa đã hẹn một tháng ba lần, so với hai mươi lăm năm qua sống cô độc thì đã là hạnh phúc lắm rồi.
“Vâng vâng, cháu biết rồi ạ. Cháu sẽ liệu cơm gắp mắm.”
Thấy Đại có vẻ tiếp thu, ông Sinh vui vẻ nói:
“Thế mới phải chứ. Tối nay cậu về nhà, chuẩn bị một đêm động phòng hoa chúc cho ra trò vào. Phụ nữ thích lãng mạn, nếu không có nến hoa thì nhớ đốt hai nhánh thông dầu lên cho có mùi thơm và không khí ấm cúng nhé.”
Nến hoa?
Đại ngẫm nghĩ, vợ nhỏ không thích anh, hay cáu gắt, lẽ nào là vì anh không thắp nến hoa, không lãng mạn như người ta?
Nếu đúng là vậy, lần sau xuống chợ huyện bán da thú, anh nhất định phải mua hai cây nến sáp đỏ vừa to vừa đẹp về mới được!
“Đại, tắm táp đấy à? Trời còn sớm thế này đã vội về ôm vợ lên giường rồi sao? Coi chừng làm gãy lưng vợ nhỏ bé bỏng của cậu đấy nhé, cô ấy trông mong manh lắm.”
Câu chuyện bên này còn chưa dứt, một người đàn ông vác cái bừa từ bờ sông đi xuống đã lên tiếng trêu chọc, giọng cười hô hố vang cả khúc sông.
Đại lúc này chẳng còn tâm trí đâu mà tắm cho sạch sẽ nữa, anh cảm thấy như mắt của mấy người này đều đang dán vào vợ nhỏ của mình, tưởng tượng ra đủ thứ chuyện.
Trong lòng anh thoáng nghĩ: Không được, sau này không thể để cô ấy một mình chạy ra ngoài nữa, lỡ bị mấy người này dụ dỗ, chọc ghẹo mất thì anh chỉ có nước ôm gối mà khóc.
“Chú Thành tan làm rồi ạ? Chú cứ thong thả nhé, cháu phải về nấu cơm đây, muộn rồi.”
Ông Thành cười ha hả: “Phải nhanh lên chứ, để vợ đói là không được đâu. Ăn no mới có sức làm việc đêm chứ.”
Ông Sinh thấy ông Thành không biết nội tình, bèn cười giải thích hộ:
“Thành ơi, ông không biết đấy thôi, thằng nhóc ngốc này lại bảo vợ nó không cho ngủ cùng là nó chịu thật đấy, chưa làm ăn gì đâu.”
Nghe vậy, hai mắt ông Thành như muốn rớt ra ngoài vì kinh ngạc:
“Gì cơ? Người mình cứu về, nuôi ăn nuôi ở mà dám không cho làm vợ à? Đại, cậu đừng thật thà quá thế. Phụ nữ ấy mà, lúc đầu thì e ngại không bằng lòng đâu, nhưng đợi khi cậu có được thân thể cô ta, sinh cho cậu một đứa con rồi thì có đuổi cũng chẳng đi. Mau về đi, tối nay đừng tha cho cô ta! Phải thể hiện uy phong của người đàn ông!”
Ông Sinh cười lớn phụ họa: “Tôi cũng nói thế. Đàn bà con gái không thể chiều quá, không thì họ trèo lên đầu lên cổ mình ngồi mất.”
“Đúng đúng, Đại, tối nay cậu cứ “đè” cô ấy ra mà xem, để xem ngày mai cô ấy còn dám không nghe lời nữa không! Mạnh mẽ lên!”
Nhìn hai vị trưởng bối đang bày mưu tính kế cho mình, dạy mình cách cưỡng ép vợ, Đại chỉ thầm nghĩ:
Mấy chú ơi, mấy chú không biết vợ cháu đâu. Tối nay mà anh thật sự “đè” vợ nhỏ ra, liệu cô có thẳng tay giết anh không? Chắc chắn là có!